Trần Văn Huỳnh
Hôm Chủ Nhật 6/10 rồi, tôi cùng gia đình lại quày quả từ Sài Gòn đi Xuyên Mộc thăm Thức. Tình cảnh trớ trêu của những gia đình tù nhân lương tâm: người tù và người thân gia quyến sống cách xa nhau hàng trăm cây số. Thế nên mới có chuyện những người mẹ, người vợ, người con trên khắp dải đất hình chữ S này sẵn sàng bỏ cả công ăn việc làm, lặn lội nghìn trùng mặc nắng mưa, cốt để được nhìn thấy, được yên lòng, được tìm đến cái ôm lấp đầy nỗi trống vắng từ người con, người chồng, người cha thân thương. Dù chỉ là 30 phút chóng vánh, hay xót xa hơn là 5 phút trong cái chớp mắt. Bởi đơn giản đó là người thân máu mủ của chúng tôi.
Đó là điều dễ hiểu. Chắc rằng ai trong vị trí như chúng tôi cũng sẽ làm vậy thôi. Điều khó hiểu là vì sao lại có khoảng cách quá xa và không cần thiết như thế? Tôi mong sao người thân chúng tôi được đưa về gần nơi chúng tôi sống. Người có lương tâm nào cũng thấy sự cần thiết của yêu cầu này. Và tôi tin đó cũng là chính sách nhân đạo vốn luôn được Nhà nước khẳng định trong các tuyên bố và phát ngôn.
Lần thăm này, gia đình tôi chỉ được gặp Thức trong 15 phút. Tình cờ chúng tôi gặp cháu Na, vợ tù nhân lương tâm Nguyễn Ngọc Cường, ở cổng trại giam. Cháu vừa trở ra từ buổi thăm chồng mình, đang chờ bắt xe ngược về Sài Gòn. Cháu Na cho biết chỉ được gặp Cường trong 15 phút, thế là tôi cùng mấy đứa con, đứa cháu cũng theo đó chuẩn bị tinh thần trong điều kiện thời gian rút ngắn. Có lẽ trong cùng cảnh ngộ con người ta dễ hiểu và cảm thông cho nhau hơn, nên cuộc trò chuyện với cháu Na như muốn dài thêm mãi. Có quá nhiều trăn trở, quá nhiều nỗi niềm, quá nhiều lo lắng trong lòng gia đình các tù nhân lương tâm. Còn với cháu Na, một trong những nỗi lo lúc này là sức khỏe tinh thần của chồng mình. Do bị biệt giam nhiều tháng liền không tiếp xúc với ai nên Cường đã bắt đầu cho thấy dấu hiệu trầm cảm.
Nhìn dáng cháu liêu xiêu bước trên con đường đất đỏ dưới trời nắng đổ, bất giác đầu tôi hiện ra hình ảnh những người phụ nữ đã mất chồng con về tay giặc ngoại bang cách đây hơn chục năm về trước. Nghĩ đến điểm tương đồng giữa người mẹ đất đỏ Bà Rịa năm xưa và cháu Na mà lòng tôi quặn thắt.
Vì là ngày cuối tuần nên hôm ấy thân nhân đi thăm khá đông. Trong khi đó phòng thăm gặp ở Xuyên Mộc lại nhỏ. Thế là các cán bộ trại đã chọn phương án gây bức xúc cho nhiều gia đình: các phạm nhân chỉ được cho gặp mặt 5 phút để nhận quà và ra về. Đến lượt gia đình tôi, cán bộ bất ngờ thông báo chúng tôi không được gặp Thức, bởi vì chúng tôi lên không đúng ngày so với tháng trước. Trước một lý do rất đỗi vô lý như vậy, tôi yêu cầu vị cán bộ này dẫn ra cơ sở pháp lý cụ thể, và đề nghị gặp cán bộ quản lý để giải quyết cho tường tận. Đến đây thì sổ thăm gặp của gia đình tôi được tiếp nhận, nhưng hơn 1 tiếng rưỡi đồng hồ sau đó tôi mới được nhìn thấy con trai mình. Lòng tôi cảm nhận thấy có một áp lực nào đó đang dành cho gia đình chúng tôi.
Đến khi gặp Thức, cảm giác về áp lực đó càng được khẳng định. Có những cách đối xử với con tôi mà tôi chỉ có thể kết luận đó là sự hành hạ dựa trên các nội quy không thể tìm thấy căn cứ pháp lý nào mà thấp thoáng đằng sau đó là sự lạm quyền và ngầm trừng phạt sau sự việc ở Xuân Lộc. Cụ thể:
- Từ Xuân Lộc chuyển sang Thức có mang theo mền, áo ấm và áo gió. Nhưng trại Xuyên Mộc chỉ
cho phép dùng duy nhất 1 cái mền dù dạo gần đây trời trở lạnh nhiều, còn áo ấm và áo gió họ tịch thu. Những ngày mưa bão vừa qua, mặc cho nhiệt độ xuống thấp, trời gió to, trại giam cấm tuyệt đối con tôi không được đóng cửa sổ. Trong khi đó Thức vốn có bệnh suyễn bẩm sinh, một lần tại trại tạm giam B34, con tôi đã suýt mất mạng trong buồng giam đóng kín nếu không được người bạn tù cùng phòng phát hiện. Tôi chợt nhớ lại trường hợp của luật gia Cù Huy Hà Vũ và hiểu được vì sao anh phải phản ứng như đã thể hiện.
- Dép của Thức bị rọc dao để kiểm tra bên trong xem có giấu gì không. Dép không dùng được nữa nên Thức nhờ gia đình sớm gửi vào đôi mới.
- Đồ ăn khô gia đình gửi vào đủ dùng, đã bao bì bảo quản được cả tháng thì nay chỉ ăn được trong ngót nghét tuần lễ. 3 phần dùng kịp, phần còn lại hư hỏng hết do bị lục tung khám xét.
- Tôi có cho Thức biết đã gửi quà theo bưu điện hàng tháng nhưng tháng 7 và tháng 8 bưu điện đều trả về không cho nhận. Trong khi Xuân Lộc vẫn cho phép. Tôi muốn hỏi luật này là luật gì? Con tôi cũng không nhận được thư từ, bưu thiếp bạn bè gửi đến (cả nước ngoài) mà không có lấy một lý do chính đáng. Từ lúc Thức về Xuyên Mộc, gia đình tôi cũng chưa hề nhận được lá thư nào từ con trai tôi, mặc dù Thức nói đã nhờ trại giam gửi đi.
- Trong thời gian 3 tháng chuyển đến đây mà Thức đã bị soát phòng 3 lần.
Qua những điều kể trên, dường như trại giam đang cố tâm tìm mọi lý do hòng gây áp lực tinh thần lên con trai tôi. Việc giam cách ly không cho giao tiếp đã đủ khiến con người rơi vào trạng thái trầm cảm, nay họ còn tạo ra những sự việc căng thẳng đánh vào tinh thần. Mục đích của trại giam là gì?
Đúng như cháu Na nói, tôi chỉ được gặp con mình trong vỏn vẹn 15 phút. Gần nhau chưa được bao nhiêu thì giờ thăm đã hết. Nhìn quà nhà gửi vào, Thức chỉ trầm ngâm. Khi đó tôi biết chắc rằng con mình sắp phải chịu đựng một đợt tra xét mới, những món ăn thức uống với biết bao tâm tình của gia đình một lần nữa rồi sẽ bị phá hủy không thương tiếc.
Nếu tình trạng đối xử phân biệt và hà khắc còn tiếp diễn với Thức, gia đình tôi nhất định sẽ làm đơn khiếu nại trại giam cho ra lẽ. Việc xảy ra cho Thức lại trở về câu hỏi tôi băn khoăn bấy lâu nay. Thật lòng tôi không thể hiểu được vì sao cơ quan công quyền trong nước luôn có thái độ ngờ vực và tiêu cực với công dân của chính mình. Như 2 cháu tôi vừa rồi sau khi tham gia khóa học xã hội dân sự từ Philippines về đã bị câu lưu 24 tiếng vì những mối nghi ngờ thiếu căn cứ. Không rõ người ta đã làm việc với chúng ra sao, nhưng cháu tôi đã nói thế này với tôi, những điều nó đã không nói được trong 24 tiếng đồng hồ kia:
“Họ bảo gia đình mình đừng cố đòi tự do cho cậu nữa, có làm gì hay nhận sự giúp đỡ từ các tổ chức quốc tế thì sẽ thiệt cho mình. Bản án xử cậu là đúng người đúng tội. Nhưng ông ơi, nếu đúng người đúng tội, sao ông không được cho vào phòng xử án ngày người ta xét xử cậu, dì dượng phải đứng bên ngoài đội mưa không được vào sân tòa, dù đó được khẳng định là phiên tòa công khai? Nhóm hành động chống giam giữ tùy tiện (WGAD) thuộc Hội đồng Nhân quyền LHQ đã lên án bản án của cậu và yêu cầu cậu được tự do, vậy sao nhà nước mình chưa phản hồi, trong khi Việt Nam đang cố gắng trở thành 1 thành viên Hội đồng?”
Niềm tin của người dân sẽ có khi một nhà nước minh bạch và có trách nhiệm. Miễn là nhà nước trả lời thỏa đáng câu hỏi của cháu tôi, cũng như có giải pháp đúng đắn cho nỗi lòng người dân, lúc đó sẽ không còn sự đối kháng, hay thậm chí là đối đầu giữa cơ quan công quyền và nhân dân. Tôi tin một chính quyền minh bạch, có trách nhiệm và đặt phẩm giá con người lên hàng đầu là những giá trị mà các lãnh đạo có lòng luôn hướng đến. Vấn đề nằm ở chỗ làm sao đưa những giá trị danh nghĩa này tìm gặp các giá trị đang thực tế tồn tại. Đó cũng là điều con tôi mong mỏi qua cuốn sách dang dở “Con Đường Việt Nam”.
Xin kết thúc bài viết này bằng 1 câu chuyện vui. Lúc vừa gặp mặt, Thức đã đem ra 1 quả dưa hấu cho con gái nặng gần 3 kg và nói đây là trái dưa do anh Điếu Cày trồng. Sau đó, Thức nói rằng vừa được biết phòng mình cạnh phòng giam anh Điếu Cày trước đây. Ngẫu nhiên nhớ lại bài viết của anh Nguyễn Ngọc Già “Điếu Cày và Trần Huỳnh Duy Thức” cách nay mấy tháng, tôi chợt thấy vui vì
dường như có cái duyên nào đó giữa hai người.
Trần Văn Huỳnh.
22/10/2013
Nguồn: Blog Trần Huỳnh Duy Thức
Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013
Báo Trung quốc nhận chỉ thị về thái độ đối với Nhật, Phi, và Việt Nam
BBC
Nhà báo TQ ’không ca ngợi Nhật Bản’
Truyền thông Nhật Bản cho hay Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu chỉ đạo tất cả các nhà báo Trung Quốc không được tỏ ý ủng hộ Nhật Bản khi viết về các vấn đề lãnh thổ và lịch sử giữa hai nước.
Hãng thông tấn Kyodo dẫn lời một số người tham dự chương trình tập huấn bắt buộc cho các nhà báo trong nước Trung Quốc nói họ phải học về các chủ đề như quan điểm Marxist về báo chí, luật pháp và các quy định cũng như tiểu chuẩn trong thu thập tin tức và biên tập.
Khoảng 250,000 nhà báo và phóng viên trên toàn quốc phải qua chương trình tập huấn này, Kyodo cho biết.
Các khóa học được tổ chức từ giữa tháng 10 tới cuối năm.
Ngoài chủ đề Nhật Bản, chương trình tập huấn còn có các bài phân tích rằng Hoa Kỳ "đang tìm cách hại Trung Quốc" và chỉ trích Philippines và Việt Nam, vốn đang có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc.
Nội dung chương trình còn có các bài đả phá tư tưởng dân chủ nhân quyền kiểu phương Tây, cho đây là âm mưu nhắm vào Đảng Cộng sản Trung Quốc của các thế lực nước ngoài.
Thế nhưng, các học viên cho biết Tổng thống Nga Vladimir Putin lại được ca ngợi, vì lãnh đạo Trung Quốc hiện đang tỏ ra mong muốn thúc đầ̉y quan hệ chặt chẽ với Nga.
Sau khi kết thúc tập huấn, các nhà báo phải qua kiểm tra để lấy chứng chỉ.
Kyodo nhận định đây là lần đầu tiên Đảng CSTQ bắt nhà báo phải tập huấn kiểu này trước khi xin cấp mới hoặc gia hạn thẻ nhà báo.
Báo chí Trung Quốc bị kiểm soát rất chặt chẽ về mặt nội dung.
Nguồn: BBC
Nhà báo TQ ’không ca ngợi Nhật Bản’
Truyền thông Nhật Bản cho hay Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu chỉ đạo tất cả các nhà báo Trung Quốc không được tỏ ý ủng hộ Nhật Bản khi viết về các vấn đề lãnh thổ và lịch sử giữa hai nước.
Hãng thông tấn Kyodo dẫn lời một số người tham dự chương trình tập huấn bắt buộc cho các nhà báo trong nước Trung Quốc nói họ phải học về các chủ đề như quan điểm Marxist về báo chí, luật pháp và các quy định cũng như tiểu chuẩn trong thu thập tin tức và biên tập.
Khoảng 250,000 nhà báo và phóng viên trên toàn quốc phải qua chương trình tập huấn này, Kyodo cho biết.
Các khóa học được tổ chức từ giữa tháng 10 tới cuối năm.
Ngoài chủ đề Nhật Bản, chương trình tập huấn còn có các bài phân tích rằng Hoa Kỳ "đang tìm cách hại Trung Quốc" và chỉ trích Philippines và Việt Nam, vốn đang có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc.
Nội dung chương trình còn có các bài đả phá tư tưởng dân chủ nhân quyền kiểu phương Tây, cho đây là âm mưu nhắm vào Đảng Cộng sản Trung Quốc của các thế lực nước ngoài.
Thế nhưng, các học viên cho biết Tổng thống Nga Vladimir Putin lại được ca ngợi, vì lãnh đạo Trung Quốc hiện đang tỏ ra mong muốn thúc đầ̉y quan hệ chặt chẽ với Nga.
Sau khi kết thúc tập huấn, các nhà báo phải qua kiểm tra để lấy chứng chỉ.
Kyodo nhận định đây là lần đầu tiên Đảng CSTQ bắt nhà báo phải tập huấn kiểu này trước khi xin cấp mới hoặc gia hạn thẻ nhà báo.
Báo chí Trung Quốc bị kiểm soát rất chặt chẽ về mặt nội dung.
Nguồn: BBC
Bản án Mỹ Yên: Luật pháp chỉ bảo vệ người cầm quyền
RadioCTM
Sáng nay, 23.10.2013, Toà án nhân dân tỉnh Nghệ An đã mở phiên xử và tuyên án 2 giáo dân thuộc giáo xứ Mỹ Yên là ông Ngô Văn Khởi 7 tháng tù giam và ông Nguyễn Văn Hải 6 tháng tù giam theo điểm C, D, khoản 2, Điều 245 Bộ luật hình sự, đó là: Gây cản trở giao thông nghiêm trọng hoặc gây đình trệ hoạt động công cộng; xúi giục người khác gây rối.
Tuy nhiên theo thông báo của Tòa Giám Mục Xã Đoài ngày 10.09.2013 thì nguyên nhân của vụ án "Gây rối trật tự công cộng" không do hai ông Khởi và ông Hải khởi xướng, mà do chính công an giả dạng thường dân khởi xướng dẫn đến gây bất bình của người dân, khiến người dân không kiềm chế được.
Liên quan đến phiên tòa sáng nay, gia đình của các nạn nhân cho biết vào chiều hôm qua, 22.10.2013, lúc 17:00, công an đến thông báo cho biết sáng nay sẽ có phiên tòa xét xử người thân của họ, nhưng không có bất cứ giấy tờ xác thực nào.
Không như các phiên tòa khác, lần này không một ai đến tham dự phiên tòa. Gia đình các nạn nhân cho biết họ phản đối chính quyền Tỉnh Nghệ An làm sai pháp luật và tẩy chay phiên xử này bằng cách thắp nến đọc kinh tại gia. Được biết Toàn Giáo Phận Vinh cũng đã tẩy chay phiên tòa phi pháp này.
Để biết thêm về diễn tiến của phiên tòa này, phóng viên Vân Quang đã liên lạc được với Linh mục Lê Ngọc Thanh và một người dân tình cờ đi ngang qua tòa án. Mời quý thính giả vào link sau đây để nghe: http://radiochantroimoi.com/phong-su/ban-an-my-yen-luat-phap-chi-bao-ve-nguoi-cam-quyen.html
Nguồn: RadioCTM
Sáng nay, 23.10.2013, Toà án nhân dân tỉnh Nghệ An đã mở phiên xử và tuyên án 2 giáo dân thuộc giáo xứ Mỹ Yên là ông Ngô Văn Khởi 7 tháng tù giam và ông Nguyễn Văn Hải 6 tháng tù giam theo điểm C, D, khoản 2, Điều 245 Bộ luật hình sự, đó là: Gây cản trở giao thông nghiêm trọng hoặc gây đình trệ hoạt động công cộng; xúi giục người khác gây rối.
Tuy nhiên theo thông báo của Tòa Giám Mục Xã Đoài ngày 10.09.2013 thì nguyên nhân của vụ án "Gây rối trật tự công cộng" không do hai ông Khởi và ông Hải khởi xướng, mà do chính công an giả dạng thường dân khởi xướng dẫn đến gây bất bình của người dân, khiến người dân không kiềm chế được.
Liên quan đến phiên tòa sáng nay, gia đình của các nạn nhân cho biết vào chiều hôm qua, 22.10.2013, lúc 17:00, công an đến thông báo cho biết sáng nay sẽ có phiên tòa xét xử người thân của họ, nhưng không có bất cứ giấy tờ xác thực nào.
Không như các phiên tòa khác, lần này không một ai đến tham dự phiên tòa. Gia đình các nạn nhân cho biết họ phản đối chính quyền Tỉnh Nghệ An làm sai pháp luật và tẩy chay phiên xử này bằng cách thắp nến đọc kinh tại gia. Được biết Toàn Giáo Phận Vinh cũng đã tẩy chay phiên tòa phi pháp này.
Để biết thêm về diễn tiến của phiên tòa này, phóng viên Vân Quang đã liên lạc được với Linh mục Lê Ngọc Thanh và một người dân tình cờ đi ngang qua tòa án. Mời quý thính giả vào link sau đây để nghe: http://radiochantroimoi.com/phong-su/ban-an-my-yen-luat-phap-chi-bao-ve-nguoi-cam-quyen.html
Nguồn: RadioCTM
Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013
Phản đối bằng tẩy chay
VRNs
Theo tin chúng tôi nhận được vào sáng sớm thứ tư ngày 23/10/2013 thì thân nhân cũng như giáo dân Vinh đã quyết định tẩy chay phiên tòa phi pháp tại Nghệ An để xử các ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải.
Phiên tòa kể trên vi phạm nhiều điều khoản trong bộ luật tố tụng hình sự của chính chế độ CSVN.
Xin mời quí độc giả theo dõi tường thuật của trang mạng Truyền Thông Dòng Chúa Cứu Thế sau đây.
BBT-WebVT
- - -
Tường thuật trực tiếp phiên tòa xử giáo dân xứ Mỹ Yên
23.10.2013 – Nghệ An
07:45 Gia đình ông Nguyễn Văn Hải cho VRNs biết qua điện thoại rằng họ sẽ không đến tòa, để phản đối cách làm việc vi phạm pháp luật của Tòa án và những cơ quan liên hệ, theo quy định của Bộ luật tố tụng hình sự.
06:20 Trước cửa toà án nhân dân tỉnh Nghệ An, công an đã kéo dây vây quanh khu vực Tòa án. Đường Nguyễn Thị Minh Khai, cảnh sát giao thông đã kéo chắn nhưng chưa phong tỏa, công an sắc phục và thường phục đứng rất đông gần khu vực toà án, xe cứu thương và cứu hỏa đã được điều động, lực lượng dân phòng và công an chìm nổi đang vây quanh các quán cafe.
Chiều hôm qua, lúc 17:00, công an đến thông báo cho gia đình ông Ngô Văn Khởi và anh Nguyễn Văn Hải biết sáng nay sẽ có phiên tòa xét xử người thân của họ, nhưng không có bất cứ giấy tờ xác thực nào.
Dự kiến nhiều nhà thờ tại giáo phận Vinh sáng nay sẽ đánh chuông kêu gọi giáo dân đến nhà thờ cầu nguyện cho hai nạn nhân của vụ đàn áp giáo xứ Mỹ Yên, mà nguyên nhân ban đầu là do chính công an gây ra, hôm 22.05.2013.
Một trí thức Công giáo đang sống tại Nghệ An cho biết sáng nay giáo dân sẽ không đi dự phiên tòa. Dường như đã có thỏa thuận ngầm nào đó. Người này nói: “chúng xin âm thầm xử để thả người”. Đó là lý do phía giáo phận Vinh không hề có phản ứng nào về phiên tòa hôm nay. Tin cho biết nhà cầm quyền đã nói với Đức Cha Phụ tá là sẽ làm cho có lệ, và thả người ngay sau đó 10 ngày. Hiện nay Đức giám mục giáo phận Vinh, Phaolô Nguyễn Thái Hợp đang ở Pháp. Trong buổi nói chuyện với giáo dân Vinh tại Paris hôm 20.10. Đức cha Phaolô đã nói đến việc đối thoại, nhưng phải bảo đảm được công bằng.
Mỹ Yên: Những Vấn Đề Liên Quan Đến Luật Trong vụ ông Khởi và ông Hải
VRNs - 22.10.2013: Anh Ngô Văn Hoài, con trai ông Ngô Văn Khởi khẳng định với VRNs: “Ngày mai 23.10.2013, bố tôi và bác Nguyễn Văn Hải sẽ bị xét xử tại tòa án Nhân dân Tỉnh Nghệ An. Đây là nguồn thông tin tôi nhận được từ một người đáng tin cậy. Người này đã tận mắt đọc nội dung của thông báo và có chữ ký [của thẩm phán] từ ông Thư, Phó chủ tịch UBND xã Nghi Phương.”
Anh Hoài nói: “Gia đình chưa nhận được thông báo về phiên tòa bố tôi và bác Hải. Nhưng tôi và gia đình sẽ đến phiên tòa vào ngày mai. Nếu nhà cầm quyền ngăn cản không cho gia đình tôi đến tòa án thì chúng tôi sẽ tìm mọi cách để đi đến phiên tòa, cho dù có chuyện gì đi nữa thì chúng tôi chấp nhận hy sinh vì đây là bố tôi. Gia đình tôi luôn tin bố tôi vô tội.”
Một luật sư ở Sài Gòn cho biết: “Theo qui định tại khoản 1 Điều 182 Bộ luật Tố tụng Hình sự (BLTTHS): ‘Quyết định đưa vụ án ra xét xử phải được giao cho bị cáo, người đại diện hợp pháp của họ và người bào chữa, chậm nhất là mười ngày trước khi mở phiên tòa… quyết định đưa vụ án ra xét xử còn phải được niêm yết tại trụ sở chính quyền xã, phường, thị trấn nơi cư trú hoặc nơi làm việc cuối cùng của bị cáo’.”
Trong khi đó, mãi chiều nay, sau giờ hành chánh, công an xã mới đến báo cho gia đình biết phiên tòa xử các ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải sẽ diễn ra vào sáng mai, 23.10, mỗi gia đình được cử năm người tham dự.
Do đó, “gia đình phải khiếu nại hành vi vi phạm tố tụng này của Tòa án được quy định tại Điều 325, 326, 328 và Điều 331 BLTTHS…”
Anh Hoài cho biết thêm: “Từ khi bố bị bắt gia đình đã được gặp bố hai lần. Lần mới nhất vào ngày 23.08 vừa qua. Gia đình không rõ thông tin gì về bố và không có đủ điều kiện thuê luật sư cho bố.”
Luật sư cho biết: “Theo qui định tại khoản 2 Điều 57 BLTTHS, ông Khởi và ông Hải không thuộc trường hợp cơ quan tiến hành tố tụng bắt buộc phải mời Luật sư cho các ông, nên nếu ông Khởi và ông Hải muốn thì gia đình có thể nhờ Luật sư bào chữa cho hai ông”.
Xin nhắc lại sự việc bắt đầu vào ngày 22.05.2013 vừa qua, ông Hải, ông Khởi và nhiều giáo dân khác đã chứng kiến “một số người lạ mặt” chặn xe, giữ xe và lục soát hành lý cá nhân của khách hành hương đến Trại Gáo, thuộc giáo xứ Mỹ Yên để tham dự thánh lễ. Ngay sau đó, do bức xúc hành vi trái pháp luật của những người lạ mặt này, nhiều người có cả người công giáo và lương dân đã bắt giữ “một số người lạ mặt này” này và họ phát hiện những người lạ mặt này chính là công an.
Sau đó, công an tỉnh Nghệ An nhờ Đức cha Nguyễn Thái Hợp can thiệp vào sự việc này.
Hơn một tháng sau, ngày 27.06.2013, ông Khởi và ông Hải bị bắt cóc khi đang trên đường đi công việc. Ngoài ra, gần 50 giáo dân giáo xứ Mỹ Yên bị công an mời lên “làm việc”.
8 ngày sau khi hai ông bị bắt cóc, gia đình ông Khởi và ông Hải mới nhận được thông báo “khởi tố và bắt tạm giam” với cáo buộc “gây rối trật tự công cộng”.
Tiếp đến, hồi ngày 04.09, cuộc đàn áp, hành hung, đánh đập đẫm máu của nhà cầm quyền tỉnh Nghệ An do trên dưới 3000 cảnh sát cơ động, công an, CSGT, an ninh, dân phòng, được huy động trang bị súng ống, lựu đạn cay, dùi cui điện, lựu đạn khói, chó nghiệp vụ… trấn áp bà con giáo dân giáo xứ Mỹ Yên không một tấc sắt trong tay. Nhiều người bị thương nghiêm trọng. Ảnh tượng thánh bị đập nát…
Cơ quan Cảnh sát điều tra – Công an tỉnh Nghệ An tiến hành khởi tố vụ án hình sự 4 tội danh: “gây rối trật tự công cộng”, “bắt giữ người trái pháp luật”, “hủy hoại tài sản” và “cố ý gây thương tích”. (Sự thật về vụ việc vi phạm pháp luật ở xã Nghi Phương, báo Công an Nghệ An). Trong đó, các bị can Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải bị khởi tố về tội “gây rối trật tự công cộng” và tội “hủy hoại tài sản”.
Về tội danh “gây rối trật tự công cộng” được quy định tại Điều 245 BLHS:
“1. Người nào gây rối trật tự công cộng gây hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xoá án tích mà còn vi phạm, thì bị phạt tiền từ một triệu đồng đến mười triệu đồng, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm.
2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm:
a) Có dùng vũ khí hoặc có hành vi phá phách;
b) Có tổ chức;
c) Gây cản trở giao thông nghiêm trọng hoặc gây đình trệ hoạt động công cộng;
d) Xúi giục người khác gây rối;
đ) Hành hung người can thiệp bảo vệ trật tự công cộng;
e) Tái phạm nguy hiểm.”
Vậy, ông Khởi và ông Hải có là nguyên nhân gây ra những hậu quả nghiêm trọng (nếu có) này hay không? Hay chính những “người lạ mặt” vi phạm pháp luật và nhà cầm quyền tỉnh Nghệ An đã là nguyên nhân gây ra các hậu quả nghiêm trọng này?
Luật sư cho biết: “Theo Nghị Quyết 02/2003/NQ – HĐTP của Tòa án Tối Cao hướng dẫn áp dụng một số quy định của Bộ luật hình sự:
‘5. Về các tình tiết “gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại Điều 245 Bộ luật Hình sự.
5.1. Hành vi gây rối trật tự công cộng mà để hậu quả xảy ra thuộc một trong các trường hợp sau đây bị coi là “gây hậu quả nghiêm trọng” và phải chịu trách nhiệm hình sự theo khoản 1 Điều 245 Bộ luật Hình sự:
a. Cản trở, ách tắc giao thông đến dưới 2 giờ;
b. Cản trở sự hoạt động bình thường của cơ quan nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân;
c. Thiệt hại về tài sản có giá trị từ mười triệu đồng trở lên;
d. Chết người;
đ. Người khác bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật từ 31 % trở lên;
e. Nhiều người bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật của mỗi người dưới 31%, nhưng tổng tỷ lệ thương tật của tất cả những người này từ 41% trở lên;
g. Người khác bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật từ 21% đến 30% và còn thiệt hại về tài sản có giá trị từ năm triệu đồng trở lên;
h. Nhiều người bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật của mỗi người dưới 21%, nhưng tổng tỷ lệ thương tật của ...
Theo tin chúng tôi nhận được vào sáng sớm thứ tư ngày 23/10/2013 thì thân nhân cũng như giáo dân Vinh đã quyết định tẩy chay phiên tòa phi pháp tại Nghệ An để xử các ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải.
Phiên tòa kể trên vi phạm nhiều điều khoản trong bộ luật tố tụng hình sự của chính chế độ CSVN.
Xin mời quí độc giả theo dõi tường thuật của trang mạng Truyền Thông Dòng Chúa Cứu Thế sau đây.
BBT-WebVT
- - -
Tường thuật trực tiếp phiên tòa xử giáo dân xứ Mỹ Yên
23.10.2013 – Nghệ An
07:45 Gia đình ông Nguyễn Văn Hải cho VRNs biết qua điện thoại rằng họ sẽ không đến tòa, để phản đối cách làm việc vi phạm pháp luật của Tòa án và những cơ quan liên hệ, theo quy định của Bộ luật tố tụng hình sự.
06:20 Trước cửa toà án nhân dân tỉnh Nghệ An, công an đã kéo dây vây quanh khu vực Tòa án. Đường Nguyễn Thị Minh Khai, cảnh sát giao thông đã kéo chắn nhưng chưa phong tỏa, công an sắc phục và thường phục đứng rất đông gần khu vực toà án, xe cứu thương và cứu hỏa đã được điều động, lực lượng dân phòng và công an chìm nổi đang vây quanh các quán cafe.
Chiều hôm qua, lúc 17:00, công an đến thông báo cho gia đình ông Ngô Văn Khởi và anh Nguyễn Văn Hải biết sáng nay sẽ có phiên tòa xét xử người thân của họ, nhưng không có bất cứ giấy tờ xác thực nào.
![]() |
| Ông Ngô Văn Khởi và anh Nguyễn Văn Hải, hai nạn nhân của vụ đàn áp Giáo xứ Mỹ Yên. |
Dự kiến nhiều nhà thờ tại giáo phận Vinh sáng nay sẽ đánh chuông kêu gọi giáo dân đến nhà thờ cầu nguyện cho hai nạn nhân của vụ đàn áp giáo xứ Mỹ Yên, mà nguyên nhân ban đầu là do chính công an gây ra, hôm 22.05.2013.
Một trí thức Công giáo đang sống tại Nghệ An cho biết sáng nay giáo dân sẽ không đi dự phiên tòa. Dường như đã có thỏa thuận ngầm nào đó. Người này nói: “chúng xin âm thầm xử để thả người”. Đó là lý do phía giáo phận Vinh không hề có phản ứng nào về phiên tòa hôm nay. Tin cho biết nhà cầm quyền đã nói với Đức Cha Phụ tá là sẽ làm cho có lệ, và thả người ngay sau đó 10 ngày. Hiện nay Đức giám mục giáo phận Vinh, Phaolô Nguyễn Thái Hợp đang ở Pháp. Trong buổi nói chuyện với giáo dân Vinh tại Paris hôm 20.10. Đức cha Phaolô đã nói đến việc đối thoại, nhưng phải bảo đảm được công bằng.
Mỹ Yên: Những Vấn Đề Liên Quan Đến Luật Trong vụ ông Khởi và ông Hải
VRNs - 22.10.2013: Anh Ngô Văn Hoài, con trai ông Ngô Văn Khởi khẳng định với VRNs: “Ngày mai 23.10.2013, bố tôi và bác Nguyễn Văn Hải sẽ bị xét xử tại tòa án Nhân dân Tỉnh Nghệ An. Đây là nguồn thông tin tôi nhận được từ một người đáng tin cậy. Người này đã tận mắt đọc nội dung của thông báo và có chữ ký [của thẩm phán] từ ông Thư, Phó chủ tịch UBND xã Nghi Phương.”
Anh Hoài nói: “Gia đình chưa nhận được thông báo về phiên tòa bố tôi và bác Hải. Nhưng tôi và gia đình sẽ đến phiên tòa vào ngày mai. Nếu nhà cầm quyền ngăn cản không cho gia đình tôi đến tòa án thì chúng tôi sẽ tìm mọi cách để đi đến phiên tòa, cho dù có chuyện gì đi nữa thì chúng tôi chấp nhận hy sinh vì đây là bố tôi. Gia đình tôi luôn tin bố tôi vô tội.”
Một luật sư ở Sài Gòn cho biết: “Theo qui định tại khoản 1 Điều 182 Bộ luật Tố tụng Hình sự (BLTTHS): ‘Quyết định đưa vụ án ra xét xử phải được giao cho bị cáo, người đại diện hợp pháp của họ và người bào chữa, chậm nhất là mười ngày trước khi mở phiên tòa… quyết định đưa vụ án ra xét xử còn phải được niêm yết tại trụ sở chính quyền xã, phường, thị trấn nơi cư trú hoặc nơi làm việc cuối cùng của bị cáo’.”
Trong khi đó, mãi chiều nay, sau giờ hành chánh, công an xã mới đến báo cho gia đình biết phiên tòa xử các ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải sẽ diễn ra vào sáng mai, 23.10, mỗi gia đình được cử năm người tham dự.
Do đó, “gia đình phải khiếu nại hành vi vi phạm tố tụng này của Tòa án được quy định tại Điều 325, 326, 328 và Điều 331 BLTTHS…”
Anh Hoài cho biết thêm: “Từ khi bố bị bắt gia đình đã được gặp bố hai lần. Lần mới nhất vào ngày 23.08 vừa qua. Gia đình không rõ thông tin gì về bố và không có đủ điều kiện thuê luật sư cho bố.”
Luật sư cho biết: “Theo qui định tại khoản 2 Điều 57 BLTTHS, ông Khởi và ông Hải không thuộc trường hợp cơ quan tiến hành tố tụng bắt buộc phải mời Luật sư cho các ông, nên nếu ông Khởi và ông Hải muốn thì gia đình có thể nhờ Luật sư bào chữa cho hai ông”.
Xin nhắc lại sự việc bắt đầu vào ngày 22.05.2013 vừa qua, ông Hải, ông Khởi và nhiều giáo dân khác đã chứng kiến “một số người lạ mặt” chặn xe, giữ xe và lục soát hành lý cá nhân của khách hành hương đến Trại Gáo, thuộc giáo xứ Mỹ Yên để tham dự thánh lễ. Ngay sau đó, do bức xúc hành vi trái pháp luật của những người lạ mặt này, nhiều người có cả người công giáo và lương dân đã bắt giữ “một số người lạ mặt này” này và họ phát hiện những người lạ mặt này chính là công an.
Sau đó, công an tỉnh Nghệ An nhờ Đức cha Nguyễn Thái Hợp can thiệp vào sự việc này.
Hơn một tháng sau, ngày 27.06.2013, ông Khởi và ông Hải bị bắt cóc khi đang trên đường đi công việc. Ngoài ra, gần 50 giáo dân giáo xứ Mỹ Yên bị công an mời lên “làm việc”.
8 ngày sau khi hai ông bị bắt cóc, gia đình ông Khởi và ông Hải mới nhận được thông báo “khởi tố và bắt tạm giam” với cáo buộc “gây rối trật tự công cộng”.
Tiếp đến, hồi ngày 04.09, cuộc đàn áp, hành hung, đánh đập đẫm máu của nhà cầm quyền tỉnh Nghệ An do trên dưới 3000 cảnh sát cơ động, công an, CSGT, an ninh, dân phòng, được huy động trang bị súng ống, lựu đạn cay, dùi cui điện, lựu đạn khói, chó nghiệp vụ… trấn áp bà con giáo dân giáo xứ Mỹ Yên không một tấc sắt trong tay. Nhiều người bị thương nghiêm trọng. Ảnh tượng thánh bị đập nát…
Cơ quan Cảnh sát điều tra – Công an tỉnh Nghệ An tiến hành khởi tố vụ án hình sự 4 tội danh: “gây rối trật tự công cộng”, “bắt giữ người trái pháp luật”, “hủy hoại tài sản” và “cố ý gây thương tích”. (Sự thật về vụ việc vi phạm pháp luật ở xã Nghi Phương, báo Công an Nghệ An). Trong đó, các bị can Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải bị khởi tố về tội “gây rối trật tự công cộng” và tội “hủy hoại tài sản”.
Về tội danh “gây rối trật tự công cộng” được quy định tại Điều 245 BLHS:
“1. Người nào gây rối trật tự công cộng gây hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xoá án tích mà còn vi phạm, thì bị phạt tiền từ một triệu đồng đến mười triệu đồng, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm.
2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm:
a) Có dùng vũ khí hoặc có hành vi phá phách;
b) Có tổ chức;
c) Gây cản trở giao thông nghiêm trọng hoặc gây đình trệ hoạt động công cộng;
d) Xúi giục người khác gây rối;
đ) Hành hung người can thiệp bảo vệ trật tự công cộng;
e) Tái phạm nguy hiểm.”
Vậy, ông Khởi và ông Hải có là nguyên nhân gây ra những hậu quả nghiêm trọng (nếu có) này hay không? Hay chính những “người lạ mặt” vi phạm pháp luật và nhà cầm quyền tỉnh Nghệ An đã là nguyên nhân gây ra các hậu quả nghiêm trọng này?
Luật sư cho biết: “Theo Nghị Quyết 02/2003/NQ – HĐTP của Tòa án Tối Cao hướng dẫn áp dụng một số quy định của Bộ luật hình sự:
‘5. Về các tình tiết “gây hậu quả nghiêm trọng” quy định tại Điều 245 Bộ luật Hình sự.
5.1. Hành vi gây rối trật tự công cộng mà để hậu quả xảy ra thuộc một trong các trường hợp sau đây bị coi là “gây hậu quả nghiêm trọng” và phải chịu trách nhiệm hình sự theo khoản 1 Điều 245 Bộ luật Hình sự:
a. Cản trở, ách tắc giao thông đến dưới 2 giờ;
b. Cản trở sự hoạt động bình thường của cơ quan nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân;
c. Thiệt hại về tài sản có giá trị từ mười triệu đồng trở lên;
d. Chết người;
đ. Người khác bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật từ 31 % trở lên;
e. Nhiều người bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật của mỗi người dưới 31%, nhưng tổng tỷ lệ thương tật của tất cả những người này từ 41% trở lên;
g. Người khác bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật từ 21% đến 30% và còn thiệt hại về tài sản có giá trị từ năm triệu đồng trở lên;
h. Nhiều người bị thương tích hoặc bị tổn hại sức khoẻ với tỷ lệ thương tật của mỗi người dưới 21%, nhưng tổng tỷ lệ thương tật của ...
Nhà cầm quyền CSVN muốn đưa 2 giáo dân Mỹ Yên ra tòa trong lúc Đức Cha Hợp đi vắng
RadioCTM
Trong lúc Giám Mục Nguyễn Thái Hợp đang lo công việc của Giáo Hội và gặp gỡ cộng đồng giáo dân gốc Giáo Phận Vinh đang sinh sống tại Paris, Pháp quốc, thì tại Nghệ An, chúng tôi vừa được tin nhà cầm quyền đang muốn đưa 2 giáo dân là các ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải ra tòa gấp rút vào ngày 23/10/2013.
Hiện nay, thân nhân của 2 ông đang rất hoang mang vì việc làm này vi phạm chính các luật lệ về thủ tục tố tụng hình sự. Hồ sơ điều tra lẫn cáo trạng vẫn chưa xong. Thân nhân và các luật sư cũng không có thì giờ chuẩn bị.
Ông Ngô Văn Khởi và ông Nguyễn Văn Hải là những giáo dân nhiệt thành thuộc giáo xứ Mỹ Yên, bao gồm cả khu linh địa Trại Gáo. Hai ông được nhiều người quí mến vì luôn bỏ công sức lo việc chung của nhà xứ và giúp đỡ nhiều người chung quanh. Vào ngày 22/5/2013, hai ông bị công an mặc thường phục bắt cóc đem đi biệt tăm. Và cũng kể từ đó, công an liên tục xách nhiễu, khủng bố nhiều giáo dân Mỹ Yên.
Trước sự bức xúc quá lớn của thân nhân và toàn Giáo Phận Vinh, nhà cầm quyền đành thú nhận đang giam giữ ông Khởi và ông Hải, cũng như hứa sẽ thả hai ông ngày 4/9/2013. Nhưng đến đúng ngày đó, họ lại cho biết thư cam đoan thả người không có giá trị và cho công an, chó tấn công giáo dân. Cùng lúc cho báo đài tấn công cá nhân Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, người đứng đầu Giáo Phận Vinh.
Theo các nguồn tin tại Vinh thì công an và nhà cầm quyền CSVN tại Nghệ An kỳ vọng sự vắng mặt của Đức Cha Hợp, cùng với yếu tố thời gian rất ngắn trước ngày xử, sẽ khiến giáo dân trên toàn Giáo Phận Vinh không phản ứng kịp và sẽ không có các cuộc biểu tình đông người như đã thấy tại Mỹ Yên vào đầu tháng 9 vừa qua.
Nhưng vẫn theo các nguồn tin trên, nếu phản ứng của quốc tế và công luận người Việt, đặc biệt từ khối giáo dân Công giáo toàn quốc, quá lớn thì vẫn có xác suất cao nhà cầm quyền sẽ rút lại quyết định xử án mà nhiều người cho là lén lút và phi pháp này.
21/10/2013
RadioCTM
Nguồn: DienDanCTM
Trong lúc Giám Mục Nguyễn Thái Hợp đang lo công việc của Giáo Hội và gặp gỡ cộng đồng giáo dân gốc Giáo Phận Vinh đang sinh sống tại Paris, Pháp quốc, thì tại Nghệ An, chúng tôi vừa được tin nhà cầm quyền đang muốn đưa 2 giáo dân là các ông Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải ra tòa gấp rút vào ngày 23/10/2013.
Hiện nay, thân nhân của 2 ông đang rất hoang mang vì việc làm này vi phạm chính các luật lệ về thủ tục tố tụng hình sự. Hồ sơ điều tra lẫn cáo trạng vẫn chưa xong. Thân nhân và các luật sư cũng không có thì giờ chuẩn bị.
Ông Ngô Văn Khởi và ông Nguyễn Văn Hải là những giáo dân nhiệt thành thuộc giáo xứ Mỹ Yên, bao gồm cả khu linh địa Trại Gáo. Hai ông được nhiều người quí mến vì luôn bỏ công sức lo việc chung của nhà xứ và giúp đỡ nhiều người chung quanh. Vào ngày 22/5/2013, hai ông bị công an mặc thường phục bắt cóc đem đi biệt tăm. Và cũng kể từ đó, công an liên tục xách nhiễu, khủng bố nhiều giáo dân Mỹ Yên.
Trước sự bức xúc quá lớn của thân nhân và toàn Giáo Phận Vinh, nhà cầm quyền đành thú nhận đang giam giữ ông Khởi và ông Hải, cũng như hứa sẽ thả hai ông ngày 4/9/2013. Nhưng đến đúng ngày đó, họ lại cho biết thư cam đoan thả người không có giá trị và cho công an, chó tấn công giáo dân. Cùng lúc cho báo đài tấn công cá nhân Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, người đứng đầu Giáo Phận Vinh.
Theo các nguồn tin tại Vinh thì công an và nhà cầm quyền CSVN tại Nghệ An kỳ vọng sự vắng mặt của Đức Cha Hợp, cùng với yếu tố thời gian rất ngắn trước ngày xử, sẽ khiến giáo dân trên toàn Giáo Phận Vinh không phản ứng kịp và sẽ không có các cuộc biểu tình đông người như đã thấy tại Mỹ Yên vào đầu tháng 9 vừa qua.
Nhưng vẫn theo các nguồn tin trên, nếu phản ứng của quốc tế và công luận người Việt, đặc biệt từ khối giáo dân Công giáo toàn quốc, quá lớn thì vẫn có xác suất cao nhà cầm quyền sẽ rút lại quyết định xử án mà nhiều người cho là lén lút và phi pháp này.
21/10/2013
RadioCTM
Nguồn: DienDanCTM
Tương lai đã bị đánh cắp của Thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay
Phan Châu Thành
Tương lai của thể hệ trẻ là tương lai đất nước, ai cũng quan tâm, tôi cũng vậy, vô cùng quan tâm, dù chỉ là một công dân vô danh. Gần đây có hai câu chuyện khiến tôi nhìn lại vấn đề này từ hai góc độ tuy hai mà một đó: tương lai đất nước và tương lai của thế hệ trẻ (8x và 9x hiện nay). Và tôi đã đi đến cùng một kết luận, vô cùng bi quan. Góc
Góc độ thứ nhất, tương lai đất nước phụ thuộc vào tầm nhìn, tài năng, đức độ của các nhà lãnh đạo lãnh đạo đất nước hiện nay, từ cấp cao nhất đến thấp. Ở nước ta, đó là các cán bộ đảng cộng sản VN. Về vấn đề này, cái nhìn khách quan và sắc sảo nhất từ ngoài vào có lẽ là của ông Lý Quang Diệu, cựu Thủ tướng khai quốc Singapore. Ông đã nói đại ý: Người Việt giỏi và thông minh hàng đầu Đông Nam Á, đáng lẽ họ phải là nước giàu mạnh từ lâu rồi, nhưng lãnh đạo của họ bị kìm kẹp trong ý thức hệ (cộng sản) và những người hiện là lãnh đạo chỉ nhờ (đã) giỏi đánh nhau (trong chiến tranh) nên đất nước không lên được. Bao giờ lớp người này về hưu hết, thế hệ trẻ giỏi giang sẽ lên, Việt Nam sẽ phát triển.
Nhiều người Việt trầm trồ tâm đắc vì câu nói “tiên tri” này của ông Lý, và tràn trề hy vọng về tương lai của Việt Nam, nhất là khi cái ông “đánh nhau giỏi nhất” và sống dai nhất cuối cùng cũng đã ra đi rồi. Tôi thì không nghĩ thế.
Thứ nhất, theo tôi, đây chỉ là câu nói “có cơ sở - có chê - có khen - có tiên tri - có trí tuệ” của nhà một nhà ngoại giao và lãnh đạo lão luyện và đẳng cấp. Đẳng cấp ở chỗ là nó không bao giờ sai mà không cần nói hết sự thật (mất lòng) mà vẫn được (người bị phê – người Việt) tung hô ca ngợi. Ông Hồ là số ít CSVN thỉnh thoảng nói được những câu như thế, đủ làm cả nhiều triệu dân Việt đê mê triền miên suốt vài thế hệ nay.
Nhưng câu của ông Lý chỉ đúng với những năm 80-90 của thế kỷ trước, khi lãnh đạo Việt Nam chủ yếu là các tướng lĩnh công thần. Hơn ai hết ông Lý hiểu rằng thế hệ lãnh đạo Việt Nam hiện nay là thế hệ con cháu của ông, như chính con trai ông – Lý Hiển Long – đang đĩnh đạc làm Thủ tướng Singapore vậy. Họ thông minh và tài giỏi – như ông khen, đa số họ cũng được cả đời đi học (khi đất nước chiến tranh) và có bằng cấp chẳng kém gì con trai ông, mà có khi còn làm thầy con trai ông được (về số lượng bằng cấp)… Con trai ông phải chứng tỏ (và đã chứng tỏ được) tài năng trí đức từ một sĩ quan quèn để lên Thủ tướng, còn các nhà lãnh đạo Việt Nam cũng phải “hạ biết bao đối thủ” để lên cao như hiện nay, nhưng tại sao Singapore thì đã hóa rồng từ lâu, còn Việt Nam vẫn … là giun? (Việt Nam đang thua Singapore khoảng … 130 năm chứ mấy!)
Thứ hai, là người Việt cùng trong thế hệ của những người đang cầm quyền ở Việt hiện nay, và cũng được đào tạo, dạy bảo như họ, tôi biết họ không hề bị kìm kẹp bởi ý thức hệ như ông Lý nghĩ đâu, họ chỉ giả vờ theo ý thức hệ đó để có quyền và cầm quyền mà thôi. Vì họ biết, qua cha ông họ, cầm quyền sẽ mang cho cá nhân và gia đình họ tất cả mọi thứ họ muốn: giàu sang, an nhàn, danh tiếng, hạnh phúc – tức là sống trên đầu dân chúng, mà không phải chịu trách nhiệm gì cả về đất nước, xã hội. Đất nước, xã hội (mà họ đang cầm quyền) sẽ đi đến đâu, họ không thực sự quan tâm. Điều duy nhất họ thực sự quan tâm là họ sẽ cầm quyền được bao lâu và họ sẽ truyền quyền lực đó cho con cháu như thế nào?
Thế cho nên, như thế hệ trước của những người lãnh đạo đất nước Việt Nam (cùng thời ông Lý), thế hệ này (cùng thời con trai ông), hay thế hệ sau sẽ lên (con cháu họ) đều không quan tâm đến việc đất nước Việt Nam có đi lên hay không, mà họ chỉ quan tâm một điều: họ có nắm vững quyền hành trong tay hay không… là điều có lẽ ông Lý không thể hiểu được. Vì, dù ông Lý cũng quan tâm điều đó cho đảng Nhân dân Hành động của ông, nhưng ông quan còn quan tâm một điều khác hơn hết: đó là sự Thịnh vượng của cả Quốc gia Singapore.
Có thể thế hệ sau, cháu nội ông Lý cũng vẫn sẽ được làm Thủ tưởng Singapore và đảo quốc nhỏ bé của ông vẫn là điểm sáng chói trên bản đồ thế giới mà tôi luôn ngưỡng mộ, thì đó là nhờ ba điều: ông và con trai ông sẽ giúp (dạy dỗ và trau dồi) hậu duệ mình phát triển, bản thân cháu ông sẽ phải nỗ lực để xứng đáng và chứng tỏ tài năng đức trí để được đa số nhân dân Singapore tin cậy và bầu vào chức vụ đó, và thứ ba – quan trọng nhất – là nhờ thế hệ ông và con trai ông đã đặt nền móng cho một thể chế mà việc bầu bán công bằng như thế đã, đang và sẽ xảy ra.
Còn ở Việt Nam thì sao? Những người lãnh đạo đất nước và mọi cấp chính quyền không cần cả ba điều trên mà chỉ cần hai điều khác là đủ tiến thân: được cha ông mình dọn chỗ cho và diệt tất cả những người khác giỏi và tốt hơn họ, để giữ chỗ.
Với cách chọn người như thế, có thể thấy rõ điều ông Lý nói về sự thông minh tài giỏi nói chung của người Việt không hề được khai thác để từ đó tuyển chọn lãnh đạo đất nước, mà còn bị làm kiệt quệ đi với chính sách ngu dân của đảng cộng sản. Nên đất nước Việt Nam cứ đi xuống mãi là lẽ tất nhiên.
Và điều này dẫn đến vế thứ hai mà tôi nói đến ở đầu bài về tương lai nước Việt Nam: Liệu thế hệ trẻ của Việt Nam có cơ hội đóng góp tài năng (mà khi đi du học khắp nơi trên thế giới họ luôn đã và đang chứng tỏ), như ý của ông Lý Quang Diệu? Thế hệ trẻ Việt Nam có tương lai trên đất Việt Nam không?
Câu trả lời của tôi, thật đau xót, lại là: Không. Không, nếu chế độ cộng sản này vẫn cầm quyền, vì họ vẫn “chọn người” lãnh đạo cách thoái hóa giống nòi như họ đã và đang làm, thậm chí còn theo cách càng ngày càng đê tiện hơn.
Để chứng mình cho điều này ở góc độ thứ hai tôi xin kể hai câu chuyện mình biết trực tiếp, như sau.
Thứ nhất, câu chuyện chúng tôi. Thế hệ tôi 5x, ông và cha đều “vô tư theo cách mạng đến cùng” nên được học hành đầy đủ và khá “đủ điều kiện” để tiến thân tốt đẹp trong chế độ này. Chúng tôi cứ nghĩ chỉ cần mình phấn đấu và đóng góp hết mình, chứng tỏ tài năng và đạo đức xứng đáng thì sẽ được trọng dụng.
Thực tế lại không phải thế. Chỉ những ai có lớp cha chú “dọn chỗ” và “bảo lãnh” thì mới được thăng tiến. Số khác đi lên bằng thủ đoạn và hai đầu gối thì bao giờ và ở đâu cũng có thì tôi không nói đến. Những người đó thường không phải nhóm xứng đáng làm lãnh đạo, thường không đủ tài năng và đạo đức, vì không có sự tuyển chọn, cạnh tranh.
Ví dụ, tôi không có cơ hội cạnh tranh bình đẳng, vì ông nội và ông ngoại tôi đều hy sinh từ thời kháng Pháp, còn cha tôi – cán bộ tiểu đoàn 307 phục viên ngay từ 1954 sau khi tập kết, nên không thể và cũng không chấp nhận làm việc “dọn đường” cho tôi. Tôi cũng và càng không muốn thế.
Các “bạn” tôi (do có người “dọn đường”) nay rất nhiều người làm to khắp nơi, và tôi thấy việc chúng nó quan tâm nhất sau “kiếm ăn” (tham nhũng) là dọn đường cho đám con cháu ngoi lên, cũng theo “nguyên tắc” như chúng nó đã đi lên: phải có người trên bảo lãnh (thực chất là lo lót và đấu tranh ngoan cường giữ chỗ, mua chỗ) và phải mua đủ bằng cấp để làm đúng thủ tục. Những chuyện này, là bạn bè, chúng nó tâm sự hết: đã lo cho đứa này đứa kia vào chỗ này chỗ kia như thế nào, hết bao nhiêu, và tương lai chúng sẽ lên chức này chức kia ra sao… Tất cả mọi chuyện như thi công chức, tuyển chọn công khai… là đều hình thức và giả dối hết. Trong tất cả các ngành, các cơ quan nhà nước, người ta chỉ nhận người “nhà”, người “của sếp”, người được “gửi gắm chéo”. Gửi gắm chéo là: tôi gửi con tôi cho cơ quan anh và nhận con anh vào cơ quan tôi với điều kiện cơ hội thăng chức và được nâng đỡ tương đương – có đi có lại. Có lẽ trên 90% cán bộ cơ quan và doanh nghiệp nhà nước và cả các lực lượng vũ trang là các dạng “tuyển chọn” như thế nên năng lực, tinh thần và đạo đức làm việc của họ có giới hạn nghiêm trọng. Hơn thế nữa, và nguy hiểm nhất, họ bịt hết, chiếm hết mọi con đường, cơ hội tiến thân, mọi vị trí cống hiến cho đất nước của những người trong đại đa số những người cùng thế hệ có năng lực, tinh thần và đạo đức làm việc tốt hơn họ.
Như vậy, các thế hệ gần tôi, người giỏi cũng không có cơ hội tham gia lãnh đạo, dù dân tộc ta là… khá giỏi.
(Nói thêm: con tôi hai đứa đã tự đi học nước ngoài, một đứa ở lại, một về nước tự xin việc công ty nước ngoài. Vì tôi đã dạy và khuyên các con phải tự lo hoàn toàn, không có ai dọn chỗ. Cậu con trai út cũng sẽ thế).
Cho đến gần đây tôi vẫn chỉ nghĩ và coi những hiện tượng ”con ông cháu cha”, chọn người, dùng người kém như trên chỉ là một vấn nạn đạo đức chung tràn lan của xã hội hiện nay mà thể chế cộng sản này (có muốn nhưng?) không ngăn được do “lỗi cơ chế”, chỉ tạo điều kiện cho nó phát triển thêm. Tôi không ngờ… còn tệ hơn thế!
Câu chuyện thứ hai: các học trò của tôi, thế hệ 8x và 9x.
Tôi thường hay được mời giảng dạy, đào tạo, nói chuyện cho thế hệ trẻ bởi các trường đại học, cao đẳng, các trung tâm đào tạo về các đề tài khởi nghiệp, lập nghiệp của các bạn trẻ. Và sau đó, tôi thường làm tư vấn (tất cả đều miễn phí) cho các bạn trẻ để giúp họ khởi nghiệp kinh doanh thành công trong cái xã hội… không thành công này (đang thua xa tất cả các nước xung quanh mà ngày xưa không có đảng thì mình hơn họ!). Tôi dậy họ những cái tôi nghĩ họ cần mà nhà trường XHCN không dậy, để họ khởi nghiệp, để họ vào đời. Học trò của tôi (đã trên cả chục ngàn người học) đa số là thế hệ 8x, 9x rất trong sáng, giỏi giang, đầy nhiệt huyết, đã học xong đại học cao đẳng, nhưng… không thấy có đường đi, không có cơ hội tiến thân, không thấy tương lai, không xin được việc làm sau khi học hay không muốn làm cho nhà nước… Nguyên tắc dạy học của tôi là: tin vào thế hệ trẻ hơn họ tự tin vào chính họ, nói những điều mình làm và làm những điều mình nói, căm ghét (không chấp nhận) tham nhũng và giả dối. Tôi viết một cuốn sách “Là Doanh nhân” để dậy các em hiểu, tự hào và tự tin là doanh nhân đích thực, không làm “ranh nhân”, làm sân sau rửa tiền cho tham nhũng…
Một hôm, một bạn trẻ 8x, học trò cưng của tôi tâm sự: “Thầy ạ, ba em là cán bộ đang tại chức ở quê em (phó chủ tịch huyện), mấy năm nay em theo thầy lập nghiệp ở TP HCM rất thành công (cậu bé học vài lớp tôi giảng xong đã lập công ty, kinh doanh mới ba năm, rất phát triển, doanh thu vài chục tỷ đồng, có vài chục nhân viên, kỹ sư…), nhưng ba em cứ muốn em về làm việc trong ủy ban huyện, vì ba nói có chính sách nhà nước khi ba về hưu thì em sẽ được thay ba làm ít nhất đến chức… phó chủ tịch huyện, nhưng em không chịu…”.
Trước đó cậu bé cũng từng tự kể cho tôi, ông phó chủ tịch huyện (ba cậu) nghi rằng các lớp học của tôi là “phản động” nên mới lung lạc con trai ông và đám trẻ ham kinh doanh như thế, và đã cử lính theo học các lớp của tôi để ghi âm mang về điều tra, nhưng… không có cơ sở gì đem công an đến bắt tôi!
Tôi rất thương cậu học trò quá giỏi và ngoan đó vì cậu bé đang bị giằng xé giữa thầy và cha và con đường tương lai cậu phải chọn đi… Mấy tháng nay, cậu bé đó ít gọi điện thăm tôi. Lần cuối cùng, cậu nói ba cậu sẽ giúp cậu lấy mấy hợp đồng xây dựng lớn theo dự án của nhà nước ở tỉnh nhà, huyện nhà… Tôi đã vội hỏi lại: “Nhưng em đang kinh doanh rất tốt ở đây (TP HCM) cơ mà?”. “Vâng, nhưng em vẫn chỉ là con tép riu thôi…”. Đã từng đưa cậu đến các Hội chợ Quốc tế ở nước ngoài, tôi hiểu giấc mơ của em. Tôi bàng hoàng hiểu ra, cậu học trò của mình đã đi thẳng đến và phải đưa ra một quyết định lớn mà tôi cũng đã phải trải qua hơn chục năm trước: Chấp nhận là con tép riu trên thị trường nhưng được sống là mình trong sạch hay lớn thành “đại gia” nhờ tham nhũng, rửa tiền cùng và cho cán bộ nhà nước, rút tiền nhà nước… Tôi vớt vát: “Em ơi, đồng tiền đó có sạch đâu em… Em làm một việc như thế nào thì em sẽ có thể làm mọi việc như thế đó – trong sạch hay không…”.
Nhưng, thêm vào cái chức phó chủ tịch huyện được chế độ cho “kế thừa” cha đang vẫy gọi cậu nữa, cậu bé đã im lặng…
Hơn chục năm trước, tôi khoảng bốn chục, đã qua “tam thập nhi lập” từ lâu, còn cậu học trò của tôi hôm nay còn chưa tới ba mươi… Cậu phải lựa chọn: một “hợp đồng của ba” sẽ cho cậu doanh thu bằng cả mấy năm ở Sài gòn này, và chức vụ phó chủ tịch huyện như ba nói là “cầm chắc”, cùng cái xe Zace ba mới mua cho chỉ để chạy ở nhà…
Hơn hai tháng nay cậu bé không gọi điện, không đến thăm nữa. Chắc cậu đang về quê? Công ty đã giao lại cho bạn, cũng là học trò của tôi, điều hành tiếp…
Khỏi phải nói tôi buồn đau thế nào! Như thấy chính con trai mình dây vào tham nhũng! Sau đó, tôi mới tìm cách kiểm tra lại với các “bạn bè” quan chức của tôi về chính sách “thừa kế” chức vụ cho con cái của chính quyền cộng sản này thì được hiểu là: chính sách đó là chính sách ưu tiên con em cán bộ trong bộ đảng và chính quyền, đã được thực hiện công khai nhiều năm nay ở tất cả các địa phương và trung ương, để giữ trung thành và gắn bó của cán bộ với chế độ và “xây dựng” thế hệ cán bộ trẻ! Không còn nghi ngờ gì nữa, chế độ này đã chiếm hoàn toàn quyền lực tương lai vào tay con cháu họ, bằng chính sách, chế độ, tiêu chuẩn hẳn hoi. Trong tất cả mọi ngành, kể cả các lực lượng vũ trang!
Chỉ một vài học trò trong hàng nghìn học trò tôi dạy đang kinh doanh để hướng tới tương lai đích thực của họ có “cơ hội” đó. Cả thế hệ trẻ còn lại, họ đâu có cơ hội nào để thành công trong một xã hội như thế này, kể cả trong kinh doanh lẫn trong sự nghiệp chính trị?
Vì thế, sau vụ đó, tôi không nhận lời dạy hay mở lớp đi dạy các bạn trẻ khởi nghiệp nữa, họ đâu có Tương lai bình đẳng trong xã hội này!? Tương lai của họ đã bị đảng cộng sản đánh cắp!
Có lẽ Thế hệ trẻ cần học những điều khác để giành lấy Tương lai của mình vốn đã và sẽ bị đảng cộng sản đánh cắp hèn hạ cho con cháu họ, cùng là giành lại Tương lai cho cả đất nước này.
P.C.T.
Nguồn: Bauxite Việt Nam
Tương lai của thể hệ trẻ là tương lai đất nước, ai cũng quan tâm, tôi cũng vậy, vô cùng quan tâm, dù chỉ là một công dân vô danh. Gần đây có hai câu chuyện khiến tôi nhìn lại vấn đề này từ hai góc độ tuy hai mà một đó: tương lai đất nước và tương lai của thế hệ trẻ (8x và 9x hiện nay). Và tôi đã đi đến cùng một kết luận, vô cùng bi quan. Góc
Góc độ thứ nhất, tương lai đất nước phụ thuộc vào tầm nhìn, tài năng, đức độ của các nhà lãnh đạo lãnh đạo đất nước hiện nay, từ cấp cao nhất đến thấp. Ở nước ta, đó là các cán bộ đảng cộng sản VN. Về vấn đề này, cái nhìn khách quan và sắc sảo nhất từ ngoài vào có lẽ là của ông Lý Quang Diệu, cựu Thủ tướng khai quốc Singapore. Ông đã nói đại ý: Người Việt giỏi và thông minh hàng đầu Đông Nam Á, đáng lẽ họ phải là nước giàu mạnh từ lâu rồi, nhưng lãnh đạo của họ bị kìm kẹp trong ý thức hệ (cộng sản) và những người hiện là lãnh đạo chỉ nhờ (đã) giỏi đánh nhau (trong chiến tranh) nên đất nước không lên được. Bao giờ lớp người này về hưu hết, thế hệ trẻ giỏi giang sẽ lên, Việt Nam sẽ phát triển.
Nhiều người Việt trầm trồ tâm đắc vì câu nói “tiên tri” này của ông Lý, và tràn trề hy vọng về tương lai của Việt Nam, nhất là khi cái ông “đánh nhau giỏi nhất” và sống dai nhất cuối cùng cũng đã ra đi rồi. Tôi thì không nghĩ thế.
Thứ nhất, theo tôi, đây chỉ là câu nói “có cơ sở - có chê - có khen - có tiên tri - có trí tuệ” của nhà một nhà ngoại giao và lãnh đạo lão luyện và đẳng cấp. Đẳng cấp ở chỗ là nó không bao giờ sai mà không cần nói hết sự thật (mất lòng) mà vẫn được (người bị phê – người Việt) tung hô ca ngợi. Ông Hồ là số ít CSVN thỉnh thoảng nói được những câu như thế, đủ làm cả nhiều triệu dân Việt đê mê triền miên suốt vài thế hệ nay.
Nhưng câu của ông Lý chỉ đúng với những năm 80-90 của thế kỷ trước, khi lãnh đạo Việt Nam chủ yếu là các tướng lĩnh công thần. Hơn ai hết ông Lý hiểu rằng thế hệ lãnh đạo Việt Nam hiện nay là thế hệ con cháu của ông, như chính con trai ông – Lý Hiển Long – đang đĩnh đạc làm Thủ tướng Singapore vậy. Họ thông minh và tài giỏi – như ông khen, đa số họ cũng được cả đời đi học (khi đất nước chiến tranh) và có bằng cấp chẳng kém gì con trai ông, mà có khi còn làm thầy con trai ông được (về số lượng bằng cấp)… Con trai ông phải chứng tỏ (và đã chứng tỏ được) tài năng trí đức từ một sĩ quan quèn để lên Thủ tướng, còn các nhà lãnh đạo Việt Nam cũng phải “hạ biết bao đối thủ” để lên cao như hiện nay, nhưng tại sao Singapore thì đã hóa rồng từ lâu, còn Việt Nam vẫn … là giun? (Việt Nam đang thua Singapore khoảng … 130 năm chứ mấy!)
Thứ hai, là người Việt cùng trong thế hệ của những người đang cầm quyền ở Việt hiện nay, và cũng được đào tạo, dạy bảo như họ, tôi biết họ không hề bị kìm kẹp bởi ý thức hệ như ông Lý nghĩ đâu, họ chỉ giả vờ theo ý thức hệ đó để có quyền và cầm quyền mà thôi. Vì họ biết, qua cha ông họ, cầm quyền sẽ mang cho cá nhân và gia đình họ tất cả mọi thứ họ muốn: giàu sang, an nhàn, danh tiếng, hạnh phúc – tức là sống trên đầu dân chúng, mà không phải chịu trách nhiệm gì cả về đất nước, xã hội. Đất nước, xã hội (mà họ đang cầm quyền) sẽ đi đến đâu, họ không thực sự quan tâm. Điều duy nhất họ thực sự quan tâm là họ sẽ cầm quyền được bao lâu và họ sẽ truyền quyền lực đó cho con cháu như thế nào?
Thế cho nên, như thế hệ trước của những người lãnh đạo đất nước Việt Nam (cùng thời ông Lý), thế hệ này (cùng thời con trai ông), hay thế hệ sau sẽ lên (con cháu họ) đều không quan tâm đến việc đất nước Việt Nam có đi lên hay không, mà họ chỉ quan tâm một điều: họ có nắm vững quyền hành trong tay hay không… là điều có lẽ ông Lý không thể hiểu được. Vì, dù ông Lý cũng quan tâm điều đó cho đảng Nhân dân Hành động của ông, nhưng ông quan còn quan tâm một điều khác hơn hết: đó là sự Thịnh vượng của cả Quốc gia Singapore.
Có thể thế hệ sau, cháu nội ông Lý cũng vẫn sẽ được làm Thủ tưởng Singapore và đảo quốc nhỏ bé của ông vẫn là điểm sáng chói trên bản đồ thế giới mà tôi luôn ngưỡng mộ, thì đó là nhờ ba điều: ông và con trai ông sẽ giúp (dạy dỗ và trau dồi) hậu duệ mình phát triển, bản thân cháu ông sẽ phải nỗ lực để xứng đáng và chứng tỏ tài năng đức trí để được đa số nhân dân Singapore tin cậy và bầu vào chức vụ đó, và thứ ba – quan trọng nhất – là nhờ thế hệ ông và con trai ông đã đặt nền móng cho một thể chế mà việc bầu bán công bằng như thế đã, đang và sẽ xảy ra.
Còn ở Việt Nam thì sao? Những người lãnh đạo đất nước và mọi cấp chính quyền không cần cả ba điều trên mà chỉ cần hai điều khác là đủ tiến thân: được cha ông mình dọn chỗ cho và diệt tất cả những người khác giỏi và tốt hơn họ, để giữ chỗ.
Với cách chọn người như thế, có thể thấy rõ điều ông Lý nói về sự thông minh tài giỏi nói chung của người Việt không hề được khai thác để từ đó tuyển chọn lãnh đạo đất nước, mà còn bị làm kiệt quệ đi với chính sách ngu dân của đảng cộng sản. Nên đất nước Việt Nam cứ đi xuống mãi là lẽ tất nhiên.
Và điều này dẫn đến vế thứ hai mà tôi nói đến ở đầu bài về tương lai nước Việt Nam: Liệu thế hệ trẻ của Việt Nam có cơ hội đóng góp tài năng (mà khi đi du học khắp nơi trên thế giới họ luôn đã và đang chứng tỏ), như ý của ông Lý Quang Diệu? Thế hệ trẻ Việt Nam có tương lai trên đất Việt Nam không?
Câu trả lời của tôi, thật đau xót, lại là: Không. Không, nếu chế độ cộng sản này vẫn cầm quyền, vì họ vẫn “chọn người” lãnh đạo cách thoái hóa giống nòi như họ đã và đang làm, thậm chí còn theo cách càng ngày càng đê tiện hơn.
Để chứng mình cho điều này ở góc độ thứ hai tôi xin kể hai câu chuyện mình biết trực tiếp, như sau.
Thứ nhất, câu chuyện chúng tôi. Thế hệ tôi 5x, ông và cha đều “vô tư theo cách mạng đến cùng” nên được học hành đầy đủ và khá “đủ điều kiện” để tiến thân tốt đẹp trong chế độ này. Chúng tôi cứ nghĩ chỉ cần mình phấn đấu và đóng góp hết mình, chứng tỏ tài năng và đạo đức xứng đáng thì sẽ được trọng dụng.
Thực tế lại không phải thế. Chỉ những ai có lớp cha chú “dọn chỗ” và “bảo lãnh” thì mới được thăng tiến. Số khác đi lên bằng thủ đoạn và hai đầu gối thì bao giờ và ở đâu cũng có thì tôi không nói đến. Những người đó thường không phải nhóm xứng đáng làm lãnh đạo, thường không đủ tài năng và đạo đức, vì không có sự tuyển chọn, cạnh tranh.
Ví dụ, tôi không có cơ hội cạnh tranh bình đẳng, vì ông nội và ông ngoại tôi đều hy sinh từ thời kháng Pháp, còn cha tôi – cán bộ tiểu đoàn 307 phục viên ngay từ 1954 sau khi tập kết, nên không thể và cũng không chấp nhận làm việc “dọn đường” cho tôi. Tôi cũng và càng không muốn thế.
Các “bạn” tôi (do có người “dọn đường”) nay rất nhiều người làm to khắp nơi, và tôi thấy việc chúng nó quan tâm nhất sau “kiếm ăn” (tham nhũng) là dọn đường cho đám con cháu ngoi lên, cũng theo “nguyên tắc” như chúng nó đã đi lên: phải có người trên bảo lãnh (thực chất là lo lót và đấu tranh ngoan cường giữ chỗ, mua chỗ) và phải mua đủ bằng cấp để làm đúng thủ tục. Những chuyện này, là bạn bè, chúng nó tâm sự hết: đã lo cho đứa này đứa kia vào chỗ này chỗ kia như thế nào, hết bao nhiêu, và tương lai chúng sẽ lên chức này chức kia ra sao… Tất cả mọi chuyện như thi công chức, tuyển chọn công khai… là đều hình thức và giả dối hết. Trong tất cả các ngành, các cơ quan nhà nước, người ta chỉ nhận người “nhà”, người “của sếp”, người được “gửi gắm chéo”. Gửi gắm chéo là: tôi gửi con tôi cho cơ quan anh và nhận con anh vào cơ quan tôi với điều kiện cơ hội thăng chức và được nâng đỡ tương đương – có đi có lại. Có lẽ trên 90% cán bộ cơ quan và doanh nghiệp nhà nước và cả các lực lượng vũ trang là các dạng “tuyển chọn” như thế nên năng lực, tinh thần và đạo đức làm việc của họ có giới hạn nghiêm trọng. Hơn thế nữa, và nguy hiểm nhất, họ bịt hết, chiếm hết mọi con đường, cơ hội tiến thân, mọi vị trí cống hiến cho đất nước của những người trong đại đa số những người cùng thế hệ có năng lực, tinh thần và đạo đức làm việc tốt hơn họ.
Như vậy, các thế hệ gần tôi, người giỏi cũng không có cơ hội tham gia lãnh đạo, dù dân tộc ta là… khá giỏi.
(Nói thêm: con tôi hai đứa đã tự đi học nước ngoài, một đứa ở lại, một về nước tự xin việc công ty nước ngoài. Vì tôi đã dạy và khuyên các con phải tự lo hoàn toàn, không có ai dọn chỗ. Cậu con trai út cũng sẽ thế).
Cho đến gần đây tôi vẫn chỉ nghĩ và coi những hiện tượng ”con ông cháu cha”, chọn người, dùng người kém như trên chỉ là một vấn nạn đạo đức chung tràn lan của xã hội hiện nay mà thể chế cộng sản này (có muốn nhưng?) không ngăn được do “lỗi cơ chế”, chỉ tạo điều kiện cho nó phát triển thêm. Tôi không ngờ… còn tệ hơn thế!
Câu chuyện thứ hai: các học trò của tôi, thế hệ 8x và 9x.
Tôi thường hay được mời giảng dạy, đào tạo, nói chuyện cho thế hệ trẻ bởi các trường đại học, cao đẳng, các trung tâm đào tạo về các đề tài khởi nghiệp, lập nghiệp của các bạn trẻ. Và sau đó, tôi thường làm tư vấn (tất cả đều miễn phí) cho các bạn trẻ để giúp họ khởi nghiệp kinh doanh thành công trong cái xã hội… không thành công này (đang thua xa tất cả các nước xung quanh mà ngày xưa không có đảng thì mình hơn họ!). Tôi dậy họ những cái tôi nghĩ họ cần mà nhà trường XHCN không dậy, để họ khởi nghiệp, để họ vào đời. Học trò của tôi (đã trên cả chục ngàn người học) đa số là thế hệ 8x, 9x rất trong sáng, giỏi giang, đầy nhiệt huyết, đã học xong đại học cao đẳng, nhưng… không thấy có đường đi, không có cơ hội tiến thân, không thấy tương lai, không xin được việc làm sau khi học hay không muốn làm cho nhà nước… Nguyên tắc dạy học của tôi là: tin vào thế hệ trẻ hơn họ tự tin vào chính họ, nói những điều mình làm và làm những điều mình nói, căm ghét (không chấp nhận) tham nhũng và giả dối. Tôi viết một cuốn sách “Là Doanh nhân” để dậy các em hiểu, tự hào và tự tin là doanh nhân đích thực, không làm “ranh nhân”, làm sân sau rửa tiền cho tham nhũng…
Một hôm, một bạn trẻ 8x, học trò cưng của tôi tâm sự: “Thầy ạ, ba em là cán bộ đang tại chức ở quê em (phó chủ tịch huyện), mấy năm nay em theo thầy lập nghiệp ở TP HCM rất thành công (cậu bé học vài lớp tôi giảng xong đã lập công ty, kinh doanh mới ba năm, rất phát triển, doanh thu vài chục tỷ đồng, có vài chục nhân viên, kỹ sư…), nhưng ba em cứ muốn em về làm việc trong ủy ban huyện, vì ba nói có chính sách nhà nước khi ba về hưu thì em sẽ được thay ba làm ít nhất đến chức… phó chủ tịch huyện, nhưng em không chịu…”.
Trước đó cậu bé cũng từng tự kể cho tôi, ông phó chủ tịch huyện (ba cậu) nghi rằng các lớp học của tôi là “phản động” nên mới lung lạc con trai ông và đám trẻ ham kinh doanh như thế, và đã cử lính theo học các lớp của tôi để ghi âm mang về điều tra, nhưng… không có cơ sở gì đem công an đến bắt tôi!
Tôi rất thương cậu học trò quá giỏi và ngoan đó vì cậu bé đang bị giằng xé giữa thầy và cha và con đường tương lai cậu phải chọn đi… Mấy tháng nay, cậu bé đó ít gọi điện thăm tôi. Lần cuối cùng, cậu nói ba cậu sẽ giúp cậu lấy mấy hợp đồng xây dựng lớn theo dự án của nhà nước ở tỉnh nhà, huyện nhà… Tôi đã vội hỏi lại: “Nhưng em đang kinh doanh rất tốt ở đây (TP HCM) cơ mà?”. “Vâng, nhưng em vẫn chỉ là con tép riu thôi…”. Đã từng đưa cậu đến các Hội chợ Quốc tế ở nước ngoài, tôi hiểu giấc mơ của em. Tôi bàng hoàng hiểu ra, cậu học trò của mình đã đi thẳng đến và phải đưa ra một quyết định lớn mà tôi cũng đã phải trải qua hơn chục năm trước: Chấp nhận là con tép riu trên thị trường nhưng được sống là mình trong sạch hay lớn thành “đại gia” nhờ tham nhũng, rửa tiền cùng và cho cán bộ nhà nước, rút tiền nhà nước… Tôi vớt vát: “Em ơi, đồng tiền đó có sạch đâu em… Em làm một việc như thế nào thì em sẽ có thể làm mọi việc như thế đó – trong sạch hay không…”.
Nhưng, thêm vào cái chức phó chủ tịch huyện được chế độ cho “kế thừa” cha đang vẫy gọi cậu nữa, cậu bé đã im lặng…
Hơn chục năm trước, tôi khoảng bốn chục, đã qua “tam thập nhi lập” từ lâu, còn cậu học trò của tôi hôm nay còn chưa tới ba mươi… Cậu phải lựa chọn: một “hợp đồng của ba” sẽ cho cậu doanh thu bằng cả mấy năm ở Sài gòn này, và chức vụ phó chủ tịch huyện như ba nói là “cầm chắc”, cùng cái xe Zace ba mới mua cho chỉ để chạy ở nhà…
Hơn hai tháng nay cậu bé không gọi điện, không đến thăm nữa. Chắc cậu đang về quê? Công ty đã giao lại cho bạn, cũng là học trò của tôi, điều hành tiếp…
Khỏi phải nói tôi buồn đau thế nào! Như thấy chính con trai mình dây vào tham nhũng! Sau đó, tôi mới tìm cách kiểm tra lại với các “bạn bè” quan chức của tôi về chính sách “thừa kế” chức vụ cho con cái của chính quyền cộng sản này thì được hiểu là: chính sách đó là chính sách ưu tiên con em cán bộ trong bộ đảng và chính quyền, đã được thực hiện công khai nhiều năm nay ở tất cả các địa phương và trung ương, để giữ trung thành và gắn bó của cán bộ với chế độ và “xây dựng” thế hệ cán bộ trẻ! Không còn nghi ngờ gì nữa, chế độ này đã chiếm hoàn toàn quyền lực tương lai vào tay con cháu họ, bằng chính sách, chế độ, tiêu chuẩn hẳn hoi. Trong tất cả mọi ngành, kể cả các lực lượng vũ trang!
Chỉ một vài học trò trong hàng nghìn học trò tôi dạy đang kinh doanh để hướng tới tương lai đích thực của họ có “cơ hội” đó. Cả thế hệ trẻ còn lại, họ đâu có cơ hội nào để thành công trong một xã hội như thế này, kể cả trong kinh doanh lẫn trong sự nghiệp chính trị?
Vì thế, sau vụ đó, tôi không nhận lời dạy hay mở lớp đi dạy các bạn trẻ khởi nghiệp nữa, họ đâu có Tương lai bình đẳng trong xã hội này!? Tương lai của họ đã bị đảng cộng sản đánh cắp!
Có lẽ Thế hệ trẻ cần học những điều khác để giành lấy Tương lai của mình vốn đã và sẽ bị đảng cộng sản đánh cắp hèn hạ cho con cháu họ, cùng là giành lại Tương lai cho cả đất nước này.
P.C.T.
Nguồn: Bauxite Việt Nam
Thế lực thù địch trốn ở đâu?
Nguyễn Trung Tôn
Cụm từ «các thế lực thù địch» không biết từ bao giờ đã trở thành phổ biến trong các trang báo lề đảng tại Việt Nam hay trong vô số bài phát biểu của các lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam. Tôi nghe nhiều, xem nhiều rồi mà mãi vẫn không sao hiểu nổi. Các thế lực thù địch mà đảng cộng sản thường hay nhắc tới đó thực ra là những ai? Họ ở đâu? Tại sao họ lại là thù địch của Việt nam?
Tôi bắt đầu nghĩ ngay tới kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt nam từ ngàn xưa đó là Trung Quốc bởi vì Trung Quốc đã từng đô hộ Việt Nam nhiều lần mà tổng cộng lên tới cả 1000 năm. Trung Quốc đã hung hãn tấn công xâm lược Việt Nam vào năm 1979 và dai dẳng 10 năm sau đó gây cảnh máu chảy đầu rơi. Trung Quốc lấn chiếm đường biên bẻ cong lịch sử lấn lướt chủ quyền. Với chiếc lưỡi bò Trung quốc hòng liếm trọn Biển Đông. Trung Quốc bắn chết ngư dân Việt Nam trên biển; đập phá tàu của ngư dân Việt Nam; cắt cáp tàu thăm dò dầu khí. Những hàng hóa độc hại của Trung Quốc vẫn bầy bán tràn lan trên thị trường Việt nam, ngấm ngầm gây nguy hiểm cho người dân Việt nam … Như vậy chắc chắn Trung Quốc là «Thế lực thù địch» thật rồi!
Nhưng suy nghĩ lại thì có lẽ tôi đã không đúng.
Mặc dù Trung Quốc xâm lấn Việt Nam hay bắn giết ngư dân Việt như vậy, nhưng đối với đảng Cộng sản Việt nam thì vẫn là đồng chí tốt theo phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt. Thì không đời nào những lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt nam lại gọi Trung Quốc là thế lực thù địch được.
Có phải chăng thế lực thù địch đó là Hoa Kỳ bởi vì trước đây Hoa kỳ đã tham chiến tại Việt nam trong cuộc nội chiến hai miền Nam, Bắc? Tôi lại tự trả lời rằng chắc không phải vì giờ đây mối quan hệ Việt Mỹ đã nâng lên tầng cao mới. Các lãnh đạo Việt Nam thay nhau công du Hoa kỳ để thắt chặt bang giao hai nước. Mỹ cũng giúp đỡ Việt nam trong vấn đề khắc phục hậu quả chiến tranh và nhiều lĩnh vực khác nữa. Hai nước đã tiến dần tới hợp tác quốc phòng Việt – Mỹ. Như vậy chắc rằng Hoa Kỳ không phải là thù địch.
Tôi lại nghĩ hay thế lực thù địch đó là kiều bào Việt Nam, là những công dân Việt Nam Cộng Hòa đã phải bỏ nước ra đi sau sự kiện năm 1975 mà người Cộng sản vẫn gọi họ là «Ngụy», nay lại nâng họ lên một tầm cao mới gọi họ là «Thế lực thù địch»? Chắc không phải vậy, vì chính sách mà Cộng sản vẫn tuyên truyền là «Hòa hợp dân tộc» và xem bà con hải ngoại là «khúc ruột ngàn dặm». Hàng năm khúc ruột này vẫn gửi về Việt nam một lượng kiều hối rất lớn và đặc biệt quan trọng trong tình hình kinh tế hiện nay.
Vậy các thế lực thù địch mà đảng Cộng sản nói tới thật ra là ai?
Câu trả lời chỉ còn có thể là Hòa thượng Thích Quảng Độ, Linh mục Nguyễn Văn Lý, Mục sư Nguyễn Công Chính, Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ, Luật sư Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Hồ Bích Khương, Đỗ Minh Hạnh, Mai Thị Dung…?
Hay họ là Nguyễn Phương Uyên, Lê Quốc Quyết, Bùi Minh Hằng, Nguyễn Hoàng Vy, Huỳnh Thục Vy…?
Hay họ là những cựu đảng viên Giáo sư Hoàng Minh Chính, Trung Tướng Trần Độ, Trần Anh Kim, Vi Đức Hồi …?
Hay họ là những Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết và hàng ngàn những gia đình dân oan mất đất mất nhà trên khắp mọi miền đất nước, ...?
Nay lại có thêm những bà con người H’Mông lăn lội về thủ đô khiếu nại và bị đánh đập ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Tối qua trời mưa gió họ vào nhà thờ Thái Hà tá túc qua đêm nhưng đã bị công an tới gâp áp lực ép nhà thờ không cho họ ở lại nên họ đã phải đội mưa để trở lại vườn hoa Mai Xuân Thưởng hưởng thú «Thiên đàng xã hội chủ nghĩa», nếm trải không khí «tự do - Hạnh Phúc» dưới trời mưa rét!
Có lẽ nào như vậy! Những con người này là những nhà tu hành trong các tôn giáo, hoặc là những người đã từng hy sinh cống hiến cho đảng Cộng sản, hoặc đã từng là Đảng viên đảng Cộng sản, hoặc là những người dân không tấc sắt trong tay? Ấy vậy mà hiện nay họ người thì đã qua đời trong buồn tủi, người đang bị tù đầy, người bị quản chế, người lại bị trù dập đánh đập ngay trên đường phố… Họ là những người đã một thời vì nghe theo đảng Cộng sản mà vào sinh ra tử. Họ là những người yêu nước xuống đường chống Trung Quốc xâm lược thể hiện tinh thần dân tộc. Họ là những người dân hiền lành chất phát nghe theo đảng đi chống tham nhũng hay chỉ muốn bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình trước các quan chức bạo quyền lộng hành cướp bóc nhân dân.
Lãnh đạo đảng Cộng sản đã thật sự hoảng loạn nên không chỉ thiếu tỉnh táo để nhận ra kẻ thù địch thật sự của dân tộc, nhưng lại nhìn bất cứ người dân nào cũng thấy đó là kẻ thù và sẵn sàng ra tay tàn độc để trấn áp.
Xem ra cho tới giờ lãnh đạo Cộng sản Việt nam vẫn chưa nhận ra rằng kẻ thù đích thực của dân tộc Việt Nam chính là những kẻ đã cắt đất nhượng biển cho Trung Quốc; đã làm suy sụp nền kinh tế vốn đã lạc hậu của Việt Nam; đã đục khoét tài sản quốc gia để biến thành của riêng mình; đã ăn cả máu xương của những người đã chết; ăn cả rác thải bệnh viện,... (như chính bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đã nói: chẳng có gì mà họ không ăn của dân). Và sâu xa hơn nữa, kẻ thù đích thực của dân tộc là những kẻ đã rước Các Mác, Ăngen và Lê Nin về để đồng bào ruột thịt bắn giết lẫn nhau, con đấu cha - vợ tố chồng, đồng chí sát hại lẫn nhau, và đất nước đến nay vẫn ngụp lặn trong lạc hậu.
Đừng tốn thêm công an, an ninh tìm kiếm làm gì cho phí công. Nếu thực lòng muốn tìm cho ra "Thế lực thù địch" của đất nước này, các vị lãnh đạo đảng chỉ cần nhìn vào gương.
Thanh hóa ngày 19/10/2013
Nguyễn Trung Tôn
ĐT 01628387716
Nguồn: DienDanCTM
Cụm từ «các thế lực thù địch» không biết từ bao giờ đã trở thành phổ biến trong các trang báo lề đảng tại Việt Nam hay trong vô số bài phát biểu của các lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam. Tôi nghe nhiều, xem nhiều rồi mà mãi vẫn không sao hiểu nổi. Các thế lực thù địch mà đảng cộng sản thường hay nhắc tới đó thực ra là những ai? Họ ở đâu? Tại sao họ lại là thù địch của Việt nam?
Tôi bắt đầu nghĩ ngay tới kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt nam từ ngàn xưa đó là Trung Quốc bởi vì Trung Quốc đã từng đô hộ Việt Nam nhiều lần mà tổng cộng lên tới cả 1000 năm. Trung Quốc đã hung hãn tấn công xâm lược Việt Nam vào năm 1979 và dai dẳng 10 năm sau đó gây cảnh máu chảy đầu rơi. Trung Quốc lấn chiếm đường biên bẻ cong lịch sử lấn lướt chủ quyền. Với chiếc lưỡi bò Trung quốc hòng liếm trọn Biển Đông. Trung Quốc bắn chết ngư dân Việt Nam trên biển; đập phá tàu của ngư dân Việt Nam; cắt cáp tàu thăm dò dầu khí. Những hàng hóa độc hại của Trung Quốc vẫn bầy bán tràn lan trên thị trường Việt nam, ngấm ngầm gây nguy hiểm cho người dân Việt nam … Như vậy chắc chắn Trung Quốc là «Thế lực thù địch» thật rồi!
Nhưng suy nghĩ lại thì có lẽ tôi đã không đúng.
Mặc dù Trung Quốc xâm lấn Việt Nam hay bắn giết ngư dân Việt như vậy, nhưng đối với đảng Cộng sản Việt nam thì vẫn là đồng chí tốt theo phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt. Thì không đời nào những lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt nam lại gọi Trung Quốc là thế lực thù địch được.
Có phải chăng thế lực thù địch đó là Hoa Kỳ bởi vì trước đây Hoa kỳ đã tham chiến tại Việt nam trong cuộc nội chiến hai miền Nam, Bắc? Tôi lại tự trả lời rằng chắc không phải vì giờ đây mối quan hệ Việt Mỹ đã nâng lên tầng cao mới. Các lãnh đạo Việt Nam thay nhau công du Hoa kỳ để thắt chặt bang giao hai nước. Mỹ cũng giúp đỡ Việt nam trong vấn đề khắc phục hậu quả chiến tranh và nhiều lĩnh vực khác nữa. Hai nước đã tiến dần tới hợp tác quốc phòng Việt – Mỹ. Như vậy chắc rằng Hoa Kỳ không phải là thù địch.
Tôi lại nghĩ hay thế lực thù địch đó là kiều bào Việt Nam, là những công dân Việt Nam Cộng Hòa đã phải bỏ nước ra đi sau sự kiện năm 1975 mà người Cộng sản vẫn gọi họ là «Ngụy», nay lại nâng họ lên một tầm cao mới gọi họ là «Thế lực thù địch»? Chắc không phải vậy, vì chính sách mà Cộng sản vẫn tuyên truyền là «Hòa hợp dân tộc» và xem bà con hải ngoại là «khúc ruột ngàn dặm». Hàng năm khúc ruột này vẫn gửi về Việt nam một lượng kiều hối rất lớn và đặc biệt quan trọng trong tình hình kinh tế hiện nay.
Vậy các thế lực thù địch mà đảng Cộng sản nói tới thật ra là ai?
Câu trả lời chỉ còn có thể là Hòa thượng Thích Quảng Độ, Linh mục Nguyễn Văn Lý, Mục sư Nguyễn Công Chính, Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ, Luật sư Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Hồ Bích Khương, Đỗ Minh Hạnh, Mai Thị Dung…?
Hay họ là Nguyễn Phương Uyên, Lê Quốc Quyết, Bùi Minh Hằng, Nguyễn Hoàng Vy, Huỳnh Thục Vy…?
Hay họ là những cựu đảng viên Giáo sư Hoàng Minh Chính, Trung Tướng Trần Độ, Trần Anh Kim, Vi Đức Hồi …?
Hay họ là những Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết và hàng ngàn những gia đình dân oan mất đất mất nhà trên khắp mọi miền đất nước, ...?
Nay lại có thêm những bà con người H’Mông lăn lội về thủ đô khiếu nại và bị đánh đập ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Tối qua trời mưa gió họ vào nhà thờ Thái Hà tá túc qua đêm nhưng đã bị công an tới gâp áp lực ép nhà thờ không cho họ ở lại nên họ đã phải đội mưa để trở lại vườn hoa Mai Xuân Thưởng hưởng thú «Thiên đàng xã hội chủ nghĩa», nếm trải không khí «tự do - Hạnh Phúc» dưới trời mưa rét!
Có lẽ nào như vậy! Những con người này là những nhà tu hành trong các tôn giáo, hoặc là những người đã từng hy sinh cống hiến cho đảng Cộng sản, hoặc đã từng là Đảng viên đảng Cộng sản, hoặc là những người dân không tấc sắt trong tay? Ấy vậy mà hiện nay họ người thì đã qua đời trong buồn tủi, người đang bị tù đầy, người bị quản chế, người lại bị trù dập đánh đập ngay trên đường phố… Họ là những người đã một thời vì nghe theo đảng Cộng sản mà vào sinh ra tử. Họ là những người yêu nước xuống đường chống Trung Quốc xâm lược thể hiện tinh thần dân tộc. Họ là những người dân hiền lành chất phát nghe theo đảng đi chống tham nhũng hay chỉ muốn bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình trước các quan chức bạo quyền lộng hành cướp bóc nhân dân.
Lãnh đạo đảng Cộng sản đã thật sự hoảng loạn nên không chỉ thiếu tỉnh táo để nhận ra kẻ thù địch thật sự của dân tộc, nhưng lại nhìn bất cứ người dân nào cũng thấy đó là kẻ thù và sẵn sàng ra tay tàn độc để trấn áp.
Xem ra cho tới giờ lãnh đạo Cộng sản Việt nam vẫn chưa nhận ra rằng kẻ thù đích thực của dân tộc Việt Nam chính là những kẻ đã cắt đất nhượng biển cho Trung Quốc; đã làm suy sụp nền kinh tế vốn đã lạc hậu của Việt Nam; đã đục khoét tài sản quốc gia để biến thành của riêng mình; đã ăn cả máu xương của những người đã chết; ăn cả rác thải bệnh viện,... (như chính bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đã nói: chẳng có gì mà họ không ăn của dân). Và sâu xa hơn nữa, kẻ thù đích thực của dân tộc là những kẻ đã rước Các Mác, Ăngen và Lê Nin về để đồng bào ruột thịt bắn giết lẫn nhau, con đấu cha - vợ tố chồng, đồng chí sát hại lẫn nhau, và đất nước đến nay vẫn ngụp lặn trong lạc hậu.
Đừng tốn thêm công an, an ninh tìm kiếm làm gì cho phí công. Nếu thực lòng muốn tìm cho ra "Thế lực thù địch" của đất nước này, các vị lãnh đạo đảng chỉ cần nhìn vào gương.
Thanh hóa ngày 19/10/2013
Nguyễn Trung Tôn
ĐT 01628387716
Nguồn: DienDanCTM
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







