Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Điếu Cày vắng mặt tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ

BNG Hoa Kỳ

Thông báo Truyền Thông
Văn phòng phát ngôn nhân
Washington, DC
Ngày 22 tháng 11 năm 2013


Vào thứ năm, ngày 21/11, Bộ Ngoại Giao đã đón tiếp các ký giả Janet Hinostroza của nước Ecuador và ký giả Nedim Sener của nước Thổ Nhĩ Kỳ (Turkey). Đây là 2 trong 4 người được trao giải Tự Do Báo Chí Quốc Tế năm nay do tổ chức độc lập, phi chính phủ mang tên Ủy Ban Bảo Vệ Ký Giả (CPJ) tuyển chọn. Bà Hinostroza và ông Sener đã tóm tắt trình bày với ông Uzra Zeya, quyền Trợ Lý Ngoại Trưởng về Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động; ông Roberta Jacobson, Trợ Lý Ngoại Trưởng đặc trách Tây Bán Cầu; ông Mark Toner, Phó Trợ Lý Ngoại Trưởng đặc trách Âu Châu và Liên Vụ Âu-Á, về những thử thách trong lãnh vực tự do báo chí tại nước họ.

Các viên chức Hoa Kỳ bày tỏ những quan tâm về sự an nguy của các ký giả trên khắp thế giới và tái xác định quyết tâm cống hiến của Hoa Kỳ trong lãnh vực tự do ngôn luận, cho cả những người làm việc trong ngành báo chí, như một phần của nhân quyền phổ quát và là một cột trụ chính yếu trong bất kỳ xã hội dân sự nào.

Hai vị được giải CPJ còn lại là ông Bassem Youssef, một nhà châm biếm nổi tiếng tại Ai Cập, và ông Nguyễn Văn Hải (tức Điếu Cày), một trong những blogger nổi tiếng nhất của Việt Nam, đã không thể có mặt tại cuộc gặp gỡ với Bộ Ngoại Giao. Riêng ông Nguyễn Văn Hải không thể đến Hoa Kỳ vì ông đang bị án tù bởi luật cấm "tuyền truyền chống nhà nước". Còn ông Youssef đã có sắp xếp để dự buổi trao giải của CPJ tại New York.

Ủy Ban Bảo Vệ Ký Giả, có trụ sở tại New York, đề cao quyền tự do báo chí trên khắp thế giới và bảo vệ quyền của các ký giả trong việc tường thuật tin tức mà không sợ bị trả thù. Mỗi năm, Ủy Ban vinh danh sự đóng góp can đảm của những ký giả đang đối diện với các truy bức hoặc đang chịu đựng tù tội chỉ vì đã vạch trần hiện thực tại những nước mà họ tác nghiệp.



State Department Officials Meet With International Press Freedom Award Winners

Media Note
Office of the Spokesperson
Washington, DC
November 22, 2013

On Thursday, November 21, the State Department hosted journalists Janet Hinostroza of Ecuador and Nedim Sener of Turkey – two of the four winners of this year’s International Press Freedom Awards, chosen by the independent non-governmental organization Committee to Protect Journalists (CPJ). Ms. Hinostroza and Mr. Sener briefed Uzra Zeya, Acting Assistant Secretary of State for Democracy, Human Rights, and Labor; Roberta Jacobson, Assistant Secretary of State for Western Hemisphere Affairs; and Mark Toner, Deputy Assistant Secretary of State for European and Eurasian Affairs about press freedom challenges in their countries. U.S. officials expressed concerns about the plight of journalists worldwide and reaffirmed the United States’ commitment to freedom of expression, including for members of the press, as a universal human right and a vital component of any democratic society.

The other two CPJ awardees, celebrated Egyptian satirist Bassem Youssef and Nguyen Van Hai (a/k/a Dieu Cay), one of Vietnam’s best known bloggers, were not present for the State Department meetings. Nguyen Van Hai could not come to the United States because he is serving a prison sentence under a law that bars “conducting propaganda against the state.” Youssef is scheduled to attend the CPJ ceremony in New York to receive his award.

The New York-based Committee to Protect Journalists promotes press freedom worldwide and defends the rights of journalists to report the news without fear of reprisal, annually recognizes the courageous service of reporters who face, or have experienced, imprisonment or other persecution for exposing realities in the countries in which they work.


WebVT chuyển ngữ

Nguồn: US Department of State

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

Câu chuyện tại 38 Kỳ Đồng...

Anthony Le


Anh ấy được phân công theo dõi địa chỉ 38 Kỳ Đồng. Công việc đơn giản thôi: theo dõi những động tĩnh diễn ra tại Nhà thờ Kỳ Đồng và sinh hoạt của các cha, các thầy Dòng Chúa Cứu Thế...

Mấy ngày đầu nghe những lời kinh ra rả, những lời giảng của mấy cha sao khó nghe, khó ưa quá. Những gì anh được nghe, được nhồi sọ trong trường vẫn còn rõ mồn một và ám ảnh: Tôn giáo là thứ bùa mê cần loại bỏ, những người làm nghề giống như anh không thể nào để mình rơi vào cái bẫy nhẹ nhàng của mấy ông cha được... Ban đầu những lời đó, anh nghe như những điều phải nghe vì nhiệm vụ được giao!

Công việc nghiệp vụ rèn luyện cho anh tính kiên trì, anh vẫn ngồi đó hàng giờ, hàng ngày... khi thì anh ngồi sát hàng rào như một anh xe ôm, khi thì anh táp vào mấy quán nhỏ đối diện để phì phà khói thuốc. Những âm thanh, động tĩnh từ bên kia không thoát khỏi lỗ tai nhạy bén cùng với ánh mắt kín đáo nhưng sắc xảo của anh. Anh nghe như một bổn phận. Anh đơn giản chỉ làm công việc của một chiếc máy thâu. Phần thì thời gian dư dả, phần khác có lẽ vì "nước chảy riết" đến lúc "đá cũng phải mòn", những lời giảng của mấy ông cha lúc ban đầu xem ra là chướng tai giờ bắt đầu khiến anh có những suy nghĩ, tự vấn trong những giờ rảnh rỗi. Anh đâu có phải là một chiếc máy thâu vô cảm chứ?

Anh không kể nhiều quãng thời gian đấu tranh tư tưởng! Nhưng tôi biết sau quãng thời gian 2 năm làm nhiệm vụ tại địa chỉ 38 Kỳ Đồng, anh đã được nghe rất nhiều lời hay lẽ phải và kết quả cuối cùng như anh nói: Anh đã nhận ra được đâu là sự thật, đâu là lẽ sống của mình, và vì sự thật đó, lẽ sống đó anh sẵn sàng hy sinh từ bỏ một công việc xét ra là an nhàn cùng với những quyền lợi cũng như ưu đãi đi kèm. Thậm chí, anh biết những hệ luỵ tai hại có thể kéo theo nữa...

Trong vòng chưa đầy 5 năm gần đây, tôi đã có cơ hội được chứng kiến 2 hoàn cảnh "đổi đời", "vượt chiến hào" tương tự như anh. Những con người ban đầu xem ra là đối nghịch với đạo Chúa, nhưng sau đó đã tin theo, chấp nhận đức tin, gia nhập đạo.

Cám ơn các anh đã cho tôi thêm một lần nữa xác tín vào Chúa cũng như sức mạnh biến đổi của Người. Cám ơn các anh cho tôi thêm một cơ hội để không đánh mất niềm tin ngay cả với những con người xem ra đã lầm đường lạc lối. Tôi tin con người ta vẫn tiềm tàng khả năng rất lớn để phục thiện. Tôi tin rằng: Cái gì là đúng đắn thì "hữu xạ tự nhiên hương", tự nó luôn có hấp lực chinh phục người khác.

Xin Chúa ban cho các anh thêm sức mạnh hầu vượt qua những khó khăn, những quấy rối mà anh đã phải đối diện khi quyết định từ bỏ công việc trước đây của mình. Tôi biết các anh đã phải trả giá rất nhiều, tôi luôn nhớ tới các anh trong lời cầu nguyện...

Nguồn: FB Anthony Le

Chết theo kế hoạch

Nguyễn Tường Thụy


Đợt lũ lụt vừa qua ở Miền Trung, 43 người chết, 4 người mất tích, coi như chết, tổng cộng gần năm chục mạng người.

Lý do mưa, đã đành. Nhưng đang mưa, các hồ thủy điện thi nhau xả lũ làm lũ chồng lũ là nguyên nhân chính dẫn đến cướp đi gần năm chục nhân mạng. Tại sao là nguyên nhân chính? Vì lũ thấp thì ít có khả năng chết người nhưng khi xả lũ đẩy mực nước lên cao, lũ quét mới gây nên thảm họa.


Tuy nhiên, theo ông phó thủ tướng Hoàng Trung Hải thì “chưa có báo cáo nào nói rằng có hồ nào đó xả lũ sai quy trình và các địa phương có hồ chứa đều khẳng định như vậy“. Tức là, các hồ thủy điện đều xả lũ đúng qui trình.

Xả lũ đúng qui trình dẫn đến ngót năm chục người chết. Suy ra, những người chết vì xả lũ là tất yếu. Khi ấn nút tháo cống (đúng qui trình) đã xác định được là có người chết rồi. Ông Hải còn tỏ ra mừng rỡ “… tình trạng vỡ hồ chứa không xảy ra. Tôi cho đây là điều đáng mừng”. Ý ông Hải hẳn là, nếu xảy ra vỡ hồ, số người chết còn nhiều hơn chứ không chỉ bấy nhiêu, con số chỉ có gần năm chục thiệt mạng là điều đáng mừng.

Điều đó cũng có nghĩa, số ngót năm chục người chết kia là chết theo kế hoạch. Và lần sau có mưa lớn, các hồ cứ việc xả lũ “đúng qui trình” và dân tiếp tục chết. Tất nhiên, đã “đúng qui trình” thì chẳng thằng chó chết nào phải chịu trách nhiệm cả. Sao mạng người ở cái nước này nó rẻ vậy.

Sư bố cái thằng qui trình. Hết thằng cơ chế, thằng thể chế chịu, giờ đến lượt thằng qui trình gây khổ cho dân tao. Nếu qui trình đúng mà chết người nhiều như thế thì vứt mẹ chúng mày đi. Chúng tao không cần đổi thủy điện “đúng qui trình” lấy mạng sống.

22/11/2013

Nguồn: Blog Nguyễn Tường Thụy

Một thời dậy và học

Nguyễn Anh Dũng 

Chiều 20/11, một số giáo chức và bạn bè tại Hà nội đã có buổi họp mặt thân mật. Hưởng ứng ngày "Quốc tế hiến chương các nhà giáo 20/11", mà Việt Nam gọi là "Ngày nhà giáo VN".

Bên cạnh các cựu giáo chức, mái đầu đã bạc trắng là những nhà giáo trẻ. Họ những con người đã được xã hội xuy tôn là "Kỹ sư tâm hồn". Ai cũng vậy, trước khi trở thành nhà giáo hay ông nọ, bà kia. Họ cũng được các thế hệ nhà giáo đi trước không chỉ dậy về kiến thức, mà quan trọng hơn là dậy làm người đúng với đạo và lý.

Những người được gọi là "Lãnh đạo nhà nước và xã hội", họ cũng có văn bằng, chứng chỉ tiến sỹ, giáo sư, cao cấp... "Ný nuận" này nọ. Nhưng thầy của họ lại là những mác, lê, mao... với chủ thuyết về CNXH không tưởng và đầy bạo lực. Để rồi đưa Việt Nam chìm đắm trong những tư tưởng ngoại lai, ươn hèn trong sự cai trị của chế độ độc tài. Đầy dối trá và tham nhũng mà tiêu biểu là những đảng viên như: Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng và CN ủy ban tư pháp của quốc hội Nguyễn Văn Hiện.

Xã hội Việt Nam đang phát triển đi lên nhưng sao sự đi lên đó chậm chạp, ỳ ạch và khó khăn đến thế, phải chăng tất cả đều do giáo dục mà nên? Mà ngành giáo dục lại đang bị thương mại hóa, đầy tham nhũng và tiêu cực, như công luận đã từng cảnh báo. Ở đó nhà giáo vừa là nạn nhân, vừa là thủ phạm. Họ bị coi là những con chim cảnh, bị nhốt trong lồng và nuôi bằng những thứ có sẵn, để rồi phải hót lên theo bản năng của một con vật.

Đã qua rồi cái thời bị bưng bít thông tin, sự thật về những thói hự tật xấu, những yếu kém của nhà cầm quyền. Cũng qua rồi thời kỳ người dân luôn sống trong sự sợ hãi, cam chịu để cho chủ quyền quốc gia bị Trung Cộng xâm lấn. Để cho các loại cương hào ác bá áp bức bóc lột nhân dân.

Nhà giáo giờ đây không chỉ biết dậy mà còn phải học, để thức tỉnh về quyền và nghĩa vụ công dân. Những nhà giáo như Đinh Đăng Định, Vũ Hùng, Vũ mạnh Hùng, Nguyễn Anh Dũng, Tô oanh, Đỗ Việt Khoa, Nguyễn Danh Ngọc và nhiều người khác. Đã hòa mình vào cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền quốc gia, chống cái xấu, cái sai trái. Đòi tự do, dân chủ và cao hơn tất cả là quyền con người. Họ chấp nhận bị bắt bớ tù đầy, bị đánh đập sách nhiễu và sẵn sàng nằm xuống để đất nước này đứng lên.

Lại một ngày nhà giáo Việt Nam qua đi, còn quá nhiều điều trăn trở, những việc phải làm để vươn tới đỉnh cao của sự nghiệp trồng người. Cuộc sống có quy luật của nó, những gì trái với quy luật át sẽ bị đào thải, đó là điều chắc chằn như qua đêm sẽ đến ngày.

Hà Nội, ngày 20 tháng 11 năm 2013
Blogger Nguyễn Anh Dũng
Nhà giáo - Cựu chiến binh
 
Nơi nhận:
- TW Đảng và nhà nước
- CQ an ninh điều tra BCA, Sở CA TP
- Các cơ quan truyền thông trong và ngoài nước

20/11: Chuyện từ những người Thầy

Phạm Minh Hoàng

Thường thì ngày 20/11 người ta viết về thầy để tri ân công ơn dạy dỗ. Nhưng bài này thì khác, tôi viết về một câu hỏi ray rứt suốt những năm tháng trên ghế nhà trường và còn kéo dài mãi về sau.

Ngày 20/11 còn là ngày Nhà giáo Việt Nam, nghĩa là chỉ liên quan đến Việt Nam, nhưng bài này tôi lại viết về người thầy Pháp của mình.

Tên thầy là Yves Meyer, giáo sư toán. Năm nay thầy 74 tuổi.

Tôi còn nhớ mãi những ngày tháng khai giảng của niên khóa 1974-1975 khi tôi bỡ ngỡ bước chân vào giảng đường 333 của Đại học khoa học Orsay, còn gọi là Đại học Paris-Sud. Phong thái của thày toán quả bao giờ cũng khác các thầy cô vật lý hay hóa học, nghĩa là hơi có vẻ bụi bụi. Tôi chưa hề thấy thầy Meyer đeo cà-vạt, lúc nào cũng một cái pull cổ cao và bộ veste nhung màu rêu. Cách dạy của thày cũng “style” không kém, thày thường ra một câu hỏi, đứa nào trả lời trúng thưởng 5 quan. Thày đứng tuốt dưới bảng đen và liệng đồng cắc lên đứa đáp trúng. Nói chung thì thầy không dạy xuất sắc nhưng vui vẻ và dễ hiểu.

Nhưng điều tôi nhớ nhất ở thầy nằm ở một câu nói, và câu nói đó chẳng dính dáng gì đến toán.
Có một hôm trong tiết của thầy, tôi đang căng tai và cố gắng viết càng nhiều càng tốt thì bất chợt tôi nghe thầy nói một câu mà nó còn vang vọng trong tai tôi đến hàng chục năm sau:

- Les avions américains bombardent le Nord-vietnam. (tạm dịch là “máy bay Mỹ ném bom Bắc Việt”).
Thời gian ấy tiếng Pháp tôi còn kém lắm (mới sang chưa đầy một năm), chỉ có thể hiểu được cỡ 20 đến 30% nhưng không hiểu tai sao tôi lại nghe và hiểu rõ mồn một câu nói ấy, nhất nữa là trong khi tôi đang húi húi chép túi bụi.

Sau câu hỏi ấy tôi thấy thầy thao thao nói một tràng dài, mặt thầy đanh lại. Tôi chẳng hiểu ất giáp gì. Tại sao thầy lại tương cái câu thời sự này vào buổi học toán? Cuối cùng thầy kết thúc “c’est lamentable” (thật thê thảm). Không khí giảng đường căng thẳng. Nhưng người căng thẳng nhất phải là tôi. Vì không cần phải giỏi tiếng Pháp ai cũng hiểu là thầy đang bênh cho cộng sản Bắc Việt. Vào thời buổi ấy, chiến sự Việt Nam gia tăng, tinh thần anh em du sinh chúng tôi cũng sục sôi không kém. Học xong là anh em vứt tập vở, xuống đường “ứng chiến” với tụi sinh viên VN thân cộng. Nhóm chúng tôi chỉ có 5 thằng đối đầu với một “lực lượng địch” đông gấp 3 gồm cả Tây cộng (Tây đen,Tây trắng lẫn Tây nâu).

Tâm trạng căng thẳng nhưng không biết phản ứng thế nào. Giơ tay lên nói thì không dám (vì tiếng Pháp yếu quá) mà để yên thì không chịu được. Lúc về nhà đem nói với lũ bạn thì chúng nó đều bàn ra:

- Mày mà đến gây sự với ông ấy thì tiêu đời. Mày có thấy các trợ giảng cũng thân cộng như ổng không? Nó trù thì mày chỉ có chết.

Quả đúng như thế, trong các trợ giảng thì còn có một người Việt Nam tên Bạch Vân, cũng là một người theo cộng sản. Rồi còn bà Tâm, bà Phạm mình cũng chưa biết chính kiến các bà ấy như thế nào.

Phải nói trong thập niên 70, chủ nghĩa cộng sản bao trùm hơn nửa trái đất. Ngoài Liên Xô, Trung quốc còn khối Varsovie, Cuba, Nicaragua, Angola… đó là chưa kể các nước “hồng hồng” như Ấn độ, các nước Bắc phi. Thuở ấy, đảng cộng sản Pháp chiếm một lượng cử tri kỷ lục, họ nắm ¼ ghế trong Quốc hội và thao túng các công đoàn. Tôi còn nhớ có lần ông Pierre Juquin, một ủy viên bộ chính trị đảng cộng sản Pháp đến Đại học Orsay, người ta đã căng một tấm băng-rôn chào mừng ngay tại cổng chính. Thậm chí bộ trưởng đến thăm cũng chưa được cái vinh dự ấy. Thanh thế đàng cộng sản và chủ nghĩa cộng sản lên cao chưa từng thấy. Tóm lại đâu cũng gặp “kẻ thù”.

Ảnh hưởng của chủ nghĩa cộng sản còn đặc biệt ảnh hưởng lên giới trí thức. Tại Pháp cũng như nhiều nước Âu châu lúc ấy đi theo chủ nghĩa cộng sản gần như là một phong trào, một cái mốt. Người ta theo đơn thuần chỉ là “thấy thằng lớn oánh thằng nhỏ là bênh thằng nhỏ”, cũng giống như ở VN hễ cứ xe hơi đụng xe máy là xe hơi lỗi….

Tôi nghĩ thầy Meyer cũng là một trong những số đó. Nhưng nói gì thì nói, tôi nhất quyết không “bỏ qua” vụ này. Đối với tôi, tôi phải “rửa hận” cho các chiến sĩ VNCH đang căng người ra bảo vệ đất nước trước làn sóng xâm lăng của hơn 10 sư đoàn đang ồ ạt vượt sông Bến Hải, cho dù hiệp định Paris ký kết còn chưa ráo mực. Tôi biết là thầy “chỉ có chết” khi tôi nói về vụ thảm sát Mậu thân năm 68 và gần đó nhất là vụ quân cộng sản pháo kích vào trường tiểu học Cai Lậy (nay thuộc tỉnh Tiền Giang) làm gần 100 em nhỏ chết và bị thương năm 1974. Tôi đã “thủ” sẵn các câu nói cũng như hình ảnh, chỉ chờ thầy đề cập đến chuyện này lần nữa là “tung chưởng” ngay giữa giảng đường, rồi mặc kệ chuyện nó ra đâu thì ra.

Nhưng cái ngày ấy đã không tới, sau năm đó tôi chuyển ngành và không có dịp gặp lại thầy. Điều đó đã ray rứt tâm hồn tôi trong nhiều năm liền. Tôi có cảm tưởng đã không làm tròn trách nhiệm của mình, cho dù chẳng có ai phó thác cho tôi cái sứ mạng ấy.

Năm tháng trôi qua, tôi trở về VN và bắt đầu công việc giảng dạy toán ứng dụng ở Đại học Bách Khoa TP.HCM. Thỉnh thoảng nhờ gu-gồ mà tôi biết được thầy vẫn còn làm việc, thậm chí thầy còn đạt được rất nhiều thành công. Vang dội nhất là thầy trở thành thành viên của Viện Hàn Lâm Khoa Học Pháp và được giải Gauss trong cùng buổi lễ mà giáo sư Ngô Bảo Châu được trao giải Fields tại Ấn Độ. Tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ có dịp nhắc lại chuyện cũ, mà có lẽ giờ này thầy cũng không nhớ.
Nhưng cuộc đời lại quyết định theo một hướng khác.

Tháng 8/2010 tôi bị nhà nước VN bắt và bị kết án 17 tháng tù theo điều 79 Bộ Luật Hình sự: Âm mưu lật đổ chính quyền. Ra tù tôi nằm chèo queo ở nhà để lãnh tiếp 3 năm quản chế.

Tháng 8/2012 tôi bất ngờ tiếp hai người khách từ phương xa, giáo sư Michel Waldschmidt và giáo sư Pierre Cartier. Những tên tuổi lớn của toán học Pháp. Tôi quen thầy Waldschmidt tử hồi dạy ở ĐHBK qua một buổi thuyết trình về hàm diophante. Tôi đã đưa thầy đi tham quan ba ngôi chùa ở Sàigòn và chúng tôi trở nên bạn nhau từ đấy. Khi tôi bị tù, thầy có đến tận nhà thăm hỏi và sau đó lập một kiến nghị lên chính phủ Pháp có những biện pháp để trả tự do cho tôi. Kiến nghị đã được nhiều giáo sư Pháp hưởng ứng. Nghe tôi được tự do ông đã thu xếp và nhân tham dự Hội nghị Toán học tại Huế, ông đã đến hỏi “cho ra lẽ” câu chuyện của tôi. Ông dẫn theo người bạn là giáo sư Cartier.

Gs Cartier năm nay đã ngoài 80, ông là một chuyên gia về hình học đại số và hiện vẫn còn làm việc cho một Trung tâm nghiên cứu. Cả hai nhà toán học ngồi lặng nghe câu chuyện của tôi, vừa thích thú vừa xót xa. Kết thúc câu chuyện, thầy Waldschmidt nói:

- Tôi rất hiểu những khó khăn tình trạng cô lập này, nhưng cậu đừng lo, chúng tôi sẽ cố gắng giúp đỡ và giới thiệu cậu đến các đồng nghiệp. Họ sẽ biết và nhớ đến cậu. Lúc ấy thầy Cartier mới lên tiếng.

- Michel (tên gọi của thầy Waldschmidt) đã kể hết cho tao nghe chuyện của mày. Tao rất thông cảm và chia sẻ khó khăn này. Để tao kể cho mày nghe, trong bài phát biểu của tao trước Hội nghị, tao đã kết luận rằng “Chỉ trong môi trường tự do toán học mới có thể phát triển tốt đẹp”. Nói rồi thầy cười, một nụ cười tinh nghịch như vừa làm được một cái gì thích thú. Nhưng đối với tôi, đây có lẽ là lời động viên hay nhất mà tôi nghe được từ khi ra tù. Tôi nhìn sâu vào mắt của thầy để gởi gấm hết tấm lòng biết ơn của mình. Sau đó chúng tôi lan man sang các chuyện khác. Đến một lúc thầy Cartier buột miệng hỏi:

- Mày có biết tên tuổi các nhà toán học Pháp chứ ? Thầy Cartier gãi ngay chỗ ngứa, tôi phun ra một lô tên: Descartes, Lagrange, Laplace, Galois, Cauchy, Poisson…

- Đúng phóc, thế các nhà toán học gần đây, mày có biết ai không? Chà ! chỗ này không phải là chỗ ngứa, nhưng tôi cũng tìm ra được Henri Cartan [1] và Laurent Schwartz. Thầy Cartier gật gù ra vẻ thán phục. Nhưng tôi thì chưa hài lòng, phải chứng tỏ kiến thức của mình. Trong lúc bối rối, chợt nhớ đến thầy cũ:

- Ông có biết Yves Meyer không ? thầy Cartier trợn tròn con mắt màu xanh ve chai của mình:

- Mày cũng biết Meyer à ?

- Dạ, đó là thầy của em ở Đại Học Orsay.

Thầy Cartier nở một nụ cười ranh mãnh:

- Vậy thì tao lả… ông nội của mày rồi !

Đến lượt tôi căng con mắt ra:

- Thế ra là…

- Ừ, tao là thầy của Yves Meyer !

Quả trái đất tròn thật. Tôi ào ào kể cho thầy những kỷ niệm về thầy Meyer nhưng tuyệt không nhắc đến chuyện máy bay Mỹ. Thầy Waldschmidt bất ngờ xen ngang nói:

- Này ! Meyer cũng ký vào bản kiến nghị trả tự do cho cậu đấy !

Thật à ! Tôi sững người !

- Thế cậu chưa xem website của tớ à ?

Và đó là điều đầu tiên tôi làm khi về đến nhà. Quả thực như thế. Nằm giữa tên các nhà khoa học Pháp là chữ Yves Meyer sờ sờ. Tôi yên lặng một hồi lâu rồi gởi cho thầy một email cảm ơn. Thầy phúc đáp ngay và nói cho tôi biết rằng thầy đã vận động và gởi kiến nghị đến những địa chỉ có uy tín trong làng giáo dục Pháp.

Nhưng câu chuyện cũ ngày xưa vẫn âm ỉ trong tôi và tôi mong có câu trả lời thỏa đáng. Tôi ngồi viết một email dài dòng nhưng nghĩ sao xóa sạch chỉ giữ lại câu cuối: “Em cảm ơn thầy đã nghĩ đến em, nhưng em muốn biết động cơ nào khiến thầy đi tranh đấu cho một người chống lại cái chế độ mà trước đây thầy đã ra sức bênh vực nó”. Rồi tôi bấm nút Send.

Đợi một ngày, hai ngày rồi một tuần, hai tuẩn vẫn không thấy hồi âm. Tôi nghĩ chắc thầy giận.
Nhưng cuối cùng thầy cũng trả lời. Email thầy trống không nhưng lại kèm theo một tập tin. Thầy gởi cho tôi bài diễn văn đọc trong một hội nghị toán học ở Madrid tháng 9/2001. Trong đó tôi thấy có dòng: “Les mathématiques signifient la liberté et l’égalité” - tạm dịch là “Toán học có nghĩa là tự do và bình đẳng”.

Chợt nhớ đến những gì thầy Cartier đã nói với tôi trước đó. “Chỉ trong môi trường tự do toán học 
mới có thể phát triển tốt đẹp”. Tôi không nghĩ rằng thầy Meyer đã “hội ý” với thầy của mình để trả lời cho tôi, nhưng đơn thuần đây là suy nghĩ của những trí thức chân chính. Ngày xưa họ bênh vực cho người cộng sản (thậm chí bênh vực cho cả chủ nghĩa cộng sản như Pierre Juquin), vì họ nghĩ rằng nó tốt, nó đang bị hà hiếp. Nhưng sau những biến cố thuyền nhân VN vào thập niên 80, sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản tại Đông Âu thập niên 90, sự xuống dốc không phanh của đảng cộng sản Pháp mười năm trở lại đây [2] đã bắt buộc họ phải suy nghĩ lại, và từ đó sẵn sàng đứng ra tranh đấu cho những người đang bị tù đày chỉ vì chính kiến, đơn giản chỉ là vì chúng tôi, vì chúng ta thực sự có
chính nghĩa.

“Cartan, Cartier, Meyer và tôi, cả bốn thế hệ đều là những nhà giáo”, ý nghĩ ấy khiến cho tôi vui mừng vì được “đứng ké” bên cạnh những tượng đài của toán học. Nhưng điều mà tôi vui mừng và hãnh diện hơn cả là có thể đứng ngang hàng với họ về một ý tưởng đã theo đuổi chúng tôi trong suốt cuộc đời. Đó là: Chỉ có tự do mới giúp cho con người phát triển toàn vẹn.

Sàigòn, 20/11/2013

Phạm Minh Hoàng
(pmhoang.blogspot.com)

- - -

[1] Henri Cartan là thầy hướng dẫn của thầy Cartier. Năm 1974, Cartan đã đấu tranh để nhà toán học Liên Xô Léonide Pliouchtch được trả tự do, ngoài ra ông còn tham gia trong Hiệp hội bào vệ nhân quyền ở Paris.

[2] Trong cuộc bầu cử Tổng thống Pháp năm 2007. Đảng CS Pháp chỉ được vỏn vẹn 1.9% số phiếu. Hiện nay chỉ có 7/577 dân biểu. Trong Đại hội đảng lần thứ 36 (2013), đảng CS Pháp đã quyết định từ bỏ biểu tượng búa liềm.

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Gs. Trần Phương nói về thực tế xây dựng CNXH tại Việt Nam

Long Hoang

Chúng tôi trân trọng giới thiệu đến quí độc giả bài nói chuyện đầy tâm huyết và giá trị của Giáo sư Trần Phương về "con đường xây dựng CNXH" mà lãnh đạo đảng CSVN vẫn buộc cả dân tộc và toàn thể đảng viên phải tiếp tục đi theo, bất chấp các hệ quả đã thấy trên khắp thế giới và trên đất nước Việt Nam.

Những lời này được phát biểu vào tháng 10/2010 nhưng chỉ xuất hiện gần đây trên mạng Internet.

BBT-WebVT

Phần 1


Phần 2


Phần 3

Ủy ban kiện các thủy điện

KS Nguyễn Văn Thạnh


Đã có tổng kết đợt mưa lũ vừa rồi: ít nhất 29 người chết, mất tích, trong đó có những cái chết rất thương tâm như câu chuyện hai cô giáo còn rất trẻ-mới 22 tuổi-đi dạy thì bịnước cuốn chết. Chưa kể hàng vạn người trắng tay, màn trời chiếu đất, cơ nghiệp cả đời tiêu tan chỉ trong một đêm.

Nguyên nhân của những đau thương trên là do trời: ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đời, gây mưa. Trời làm thì không thể tránh hay kiện cáo được.

Cũng như những tên trộm lợi dụng đêm tối để gây án rồi tẩu thoát, các thủy điện đã lợi dụng “cơ trời” để gây tội: 15 thủy điện đã đồng loạt xả lũ. Bao nhiêu nước do trời mưa, bao nhiêu nước do thủy điện xả lũ, không ai biết. Vì không thể biết nên các chủ nhà máy thủy điện dễ chối tội và vô can.

Điều cay đắng, đây không phải là lần đầu tiên. Năm nào người dân Miền Trung nghèo khó cũng bị đại nạn này. Thủy điện xả lũ đã thành đại họa cho dân miền trung. Như án tử hình treo lơ lửng trên đầu họ.

Mỗi lần gây ra tai họa, cộng đồng lại dậy sóng chỉ trích các thủy điện, thậm chí là các cấp chính quyền có liên quan, nhưng rồi mọi việc lại đâu vào đó. Vì sao vậy? Vì cái ác không bị phán xét và trứng phạt thích đáng. Tội ác nếu không được phán xét, trừng phạt thích đáng thì nó sẽ không bao giờ dừng lại.

Có một thực tế, chúng ta không thể van xin lòng tốt của kẻ khác. Chúng ta cần lôi chúng ta tòa để công lý được thực thi.

Dù bị thiệt hại nặng nề, tính mạng, tài sản bị đe dọa nhưng từng người dân nghèo, thấp cổ bé họng không thể kiện cáo được. Họ bị hạn chế về tiền bạc, thời gian cũng như kiến thức về luật pháp.

Trước thực trạng trên, tôi có ý định lập một ủy ban để tiến hành kiện các chủ nhà máy thủy điện ra tòa. Rất mong nhận được sự ủng hộ của mọi người.

Nguyễn Văn Thạnh
Tel: 0984.973.376
thanhipi@gmail.com