BBC
Một blogger tại Sài Gòn vừa bị chính quyền bắt câu lưu sau khi có các cuộc gặp gỡ với giới bất đồng chính kiến ở Hà Nội, theo một số nguồn xác nhận với BBC.
Hôm 29/11/2013, trong lúc tới thăm nhà của Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang, một nhà bất đồng chính kiến, ông Phạm Chí Dũng, một blogger đã đang cộng tác với nhiều đài báo ở trong nước và nước ngoài đã bị an ninh đưa về một đồn công an, câu lưu nhiều giờ.
Hôm thứ Sáu, Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang nói với BBC từ Hà Nội, lúc khoảng 9 giờ sáng, ông Phạm Chí Dũng đang tới thăm nhà ông, đi cùng có người em trai của ông Lê Quốc Quân là ông Lê Quốc Quyết, thì bị lực lượng an ninh bao vây dày đặc khu vực nhà ông Giang, đưa về đồn công an khu vực.
"Ông Phạm Chí Dũng trước đó có tới thăm một số vị khác là các ông Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân v.v...
"Tôi có gọi điện cho ông ấy khi ông ấy đang bị câu lưu. Ông Dũng nói với tôi là ông ấy đã phải làm việc với an ninh và trong một tình trạng rất mệt mỏi," Tiến sỹ Giang nói với BBC.
Cùng ngày, ông Lê Quốc Quyết xác nhận với BBC ông và ông Phạm Chí Dũng đã bị "mời" về đồn Công an Trung Mỗ, huyện Từ Liêm, Hà Nội.
Tại đây, theo lời của ông Quyết, ông Phạm Chí Dũng đã bị an ninh câu lưu tới khoảng 3 giờ chiều và sau đó được áp tải ra sân bay Nội Bài để trở lại Sài Gòn.
’Bất bình’
"Tôi và anh Dũng được đưa tới đồn công an Trung Mỗ, nhưng tại đây những người làm việc với chúng tôi giới thiệu họ là an ninh của Thủ Đô,
"Họ nói là mời chúng tôi làm việc, nhưng tôi đề nghị họ cần có giấy mời từ trước, sau khi thấy không có cơ sở làm việc với họ, tôi đã không tham dự và trở ra, chỉ còn anh Dũng ở lại đó."
Theo lời ông Quân, ông Phạm Chí Dũng ra Hà Nội đợt này đã tiếp xúc với gia đình của anh trai ông, Luật sư Lê Quốc Quân, người đang bị giam giữ vì tội ’trốn thuế’.
"Anh Dũng có gặp chị dâu tôi và hỏi thăm về sức khỏe của gia đình và anh Quân, các cuộc gặp gỡ chỉ mang tính chất bạn bè, thân thiện."
Ông Nguyễn Thanh Giang trong khi đó cho BBC hay ông rất ’bất bình’ vì việc chính quyền đã cử một lực lượng bao vây nhà ông và ngăn chặn không để cho ông Dũng và các khách khứa vào nhà ông.
"Tôi có mời một số bạn bè tới để nghe ông Dũng nói chuyện về thời sự, bản thân tôi là một nhà khoa học, từng đóng góp, cống hiến nhiều, họ không thể đổi xử với tôi và các khách khứa tới nhà tôi như vậy, chúng tôi đều là những người đàng hoàng,
"Tôi không phải là một tội phạm và chúng tôi không làm điều gì khuất tất cả," tiến sỹ địa vật lý, người đồng thời là một nhà bất đồng nói.
Một nguồn tin đang cần kiểm chứng cho hay ông Phạm Chí Dũng đang trên đường rời Hà Nội về Sài Gòn sau sự việc này.
Nguồn: BBC
Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013
Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013
32 vị trí thức Âu Châu đòi thả Ls. Lê Quốc Quân
| Gs. Johannes Kals |
Trong một bức thư đề ngày 25.11.2013 gởi ông Nguyễn Tấn Dũng, 32 nhà trí thức tại Đức và Pháp đã cùng đứng tên yêu cầu nhà cầm quyền CSVN thả Luật sư Lê Quốc Quân và các nhà đấu tranh dân chủ đang bị cầm tù.
Bức thư cũng được gởi đến Bà Catherine Ashton, Phó Chủ tịch Ủy ban châu Âu, đại diện Ngoại giao của Liên minh và Chính sách An ninh Châu Âu, ông Westerwelle, Bộ trưởng Ngoại giao Đức và ông Löning, Đặc trách về nhân quyền và trợ giúp nhân đạo của Chính phủ Liên bang Đức.
Được biết người khởi xướng bức thư này là Giáo sư tiến sĩ Johannes Kals, hiện là Giáo sư giảng dạy môn Quản trị Kinh doanh tại đại học Ludwigshafen thuộc tiểu bang Rheinlandfalz miền Tây Nam nước Đức.
Đặc biệt trong danh sách 32 vị trí thức này có bà Vera Lengsfeld, một nhà hoạt động dân quyền tại Cộng Hòa Dân Chủ Đức (DDR) trước đây, cựu thành viên của Quốc hội Liên Bang Đức và từng được trao tặng Huân chương khen thưởng của Chính phủ Liên Bang. (BBT-WebVT)
Sau đây là nguyên văn bức thư của 32 vị trí thức:
Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng
01 Hoàng Hoa Thám - Ba Đình - Hà Nội
Việt-Nam
Những vị sau đây nhận một bản sao bức thư này:
- Tòa đại sứ Việt Nam tại Berlin
- Bà Catherine Ashton, Đại diện Cao cấp Liên minh Châu Âu phụ trách Ngoại giao và Chính sách An ninh, Phó Chủ tịch Ủy ban châu Âu
- Ông Westerwelle, Bộ trưởng Ngoại giao Đức
- Ông Löning, Đặc trách về nhân quyền và trợ giúp nhân đạo của Chính phủ Liên bang Đức.
Neustadt, 25. 11. 2013
Kính thưa ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng,
Qua lá thư này chúng tôi muốn bày tỏ nỗi lo lắng sâu đậm về cách hành xử cũng như những thiếu sót trong phiên tòa vừa qua đối với luật sư Lê Quốc Quân. Là luật sư, ông Lê Quốc Quân đã lên tiếng bênh vực rất nhiều người hoạt động cho nhân quyền, ngoài ra ông còn là cố vấn cho những tổ chức dân sự xã hội như: "Ngân hàng phát triển Á châu" và "Văn phòng phát triển quốc tế của Thụy Điển".
Theo tôi được biết, ông Lê Quốc Quân đã bị bắt từ tháng 12 năm 2012 vì bị quy trách tội trốn thuế. Người nhà ông Lê Quốc Quân cho biết những bằng chứng về tội trốn thuế là do công an bịa đặt ra để dập tắt lời kêu gọi thay đổi. Những tổ chức phi chính phủ như "Hội phóng viên không biên giới" và "Hội Văn Bút Thế Giới /chi nhánh Anh Quốc" (English PEN) đã lên tiếng đòi chính phủ Việt Nam hãy hủy bỏ phiên tòa mang mầu sắc chính trị đối với ông Lê Quốc Quân. Trong thời gian bị giam cầm này ông đã không được liên lạc với gia đình trong một giai đoạn dài. Vào ngày 08 tháng bảy 2013 tòa án ở Việt Nam đã bất chợt dời ngày ra tòa của ông Lê Quốc Quân với lý do là bà chánh án bị bịnh. Các luật sư khác và người nhà của luật sư Lê Quốc Quân thì cho rằng phiên tòa bị đình chỉ vì nhà cầm quyền Việt Nam tránh né dư luận và sự chú ý của thế giới. Trong phiên tòa ngày 02 tháng mười 2013 luật sư Lê Quốc Quân bị kết án 30 tháng tù và người cùng bị cáo lãnh 8 tháng. Dựa vào nền tảng luật pháp quốc tế hai bản án này là một điều sỉ nhục.
Chúng tôi rất lo lắng về lối quy tội xảo trá và hành động bất nhân đối với những nhà đấu tranh cho dân chủ như Lê Quốc Quân, Điếu Cày, Tạ Phong Tần và nhiều người khác. Sự kiện này là một vết nhơ trong hồ sơ nhân quyền của chính phủ Việt Nam. Ngoài ra, đây còn là những dấu hiệu cho thấy rằng nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, với tư cách thành viên của Liên Hiệp Quốc, vẫn tiếp tục không đáp ứng được những trách nhiệm quốc tế tối thiểu.
Chúng tôi xin ông nhớ rằng chính phủ Việt Nam đã ký vào Công Ứớc Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị. Trong Công ước này người dân có quyền tự do ngôn luận, tự do hội họp cũng như quyền có những phiên xử đúng thời hạn và công minh. Luật sư Lê Quốc Quân phải được trả tự do và phải được trắng án.
Kính thưa ông Thủ tướng, tôi yêu cầu ông chấm dứt bắt bớ và bỏ tù những người dân tụ họp ôn hòa và sử dụng quyền tự do ngôn luận của họ. Tôi kêu gọi giới trí thức khắp toàn cầu hãy lên tiếng đòi trả tự do cho luật sư Lê Quốc Quân.
Trân trọng,
Giáo sư Johannes Kals, người khởi xướng cuộc vận động đòi tự do cho Lê Quốc Quân
Các vị nổi bật cùng ký tên chung:
Bà Vera Lengsfeld, Nhà hoạt động dân quyền tại Cộng Hòa Dân Chủ Đức (DDR), Cựu thành viên Quốc hội Liên Bang Đức, nhận lãnh huy chương Federal Cross of Merit
Ông Ingo Röthlingshöfer, Thị trưởng thành phố Neustadt an der Weinerstr. Bí thư đảng CDU thành phố Neustadt
Đồng ký tên:
Prof. Dr. Wolfgang Anders, Speyer
Prof. Dr. Thomas Bäumer, Stuttgart
Dr. med. Jörg Breitmaier, Chefarzt, ärztlicher Direktor, Ludwigshafen am Rhein
Maitre Pierre Degoul - Avocat à Neuilly sur Seine / France
Maitre Alexandra Dumitresco - Avocat à Antony / France
Dr. Maryam Taheri Fard, Frankfurt am Main
Dr. Arndt Führ, Bad Kreuznach
Prof. Dr. Arnd Götzelmann, Ludwigshafen am Rhein
Prof. Dr. med. Stefan Grüne
Dr. med. Alexander Hammer, Nürnberg
Prof. Dr. Eveline Häusler, Karlsruhe
Prof. Dr. Bruno Hildenbrand, Jena
Dr. Ansgar Hohmann, Ulm
Prof. Dr. Lieselotte Ihle-Schmidt, Heidelberg
Dr. med. Helene Kamb, Neustadt a.d.W.
Prof. Dr. Franz Knapp, Neustadt a.d.W.
Prof. Dr. Werner Krämer, Ludwigshafen am Rhein
Dr. med. Hartwig Neumann, Neustadt a.d.W.
Prof. Dr. Michael Schmidt, Bingen
Dr. med. Christian Schöndorf, Neustadt a.d.W.
Dr. Bernd Schumacher, Heidelberg
Dr. med. Karl-Heinz Spörkmann, Landau
Dr. Michael Stapper, Mainz
Dr. med. Margarita Straubinger-Schöndorf, Neustadt a.d.W.
Maitre Anne Tachon - Avocat à Antony / France
Dr. Christoph Vorwerk, Köln
Professeur Michel Waldschmidt, Université Pierre et Marie Curie, Paris / France
Prof. Dr. Helmut Wannenwetsch, Mannheim
Pater Dr. Heiner Wilmer, SCJ, Provinzial, Bonn
Seine Exzellenz Herr Ministerpräsident
Nguyen Tan-Dung
01 Hoàng Hoa Thám - Ba Đình - Hà Nội
Việt-Nam
Neustadt, 25. 11. 2013
Folgende Personen erhalten gleichzeitig eine Kopie dieses Schreibens:
- Die vietnamesische Botschaft in Berlin,
- Frau Catherine Ashton, Außenbeauftragte der Europäischen Union, Belgien
- Herr Bundesaußenminister, Dr. Guido Westerwelle Foreign Ministr, Berlin
- Herr. Markus Löning, Beauftragter der Bundesregierung für Menschenrechte und humanitäre Hilfe
Sehr geehrter Herr Ministerpräsident,
diesen Brief schreibe ich, um meine tiefen Sorgen über den Umgang mit Herrn Le Quoc-Quan zum Ausdruck zu bringen. Das Gerichtsverfahren gegen diesen bekannten Rechtsanwalt für Menschenrechte entsprach nicht den Regeln. Als Rechtsanwalt hat er zahlreiche Menschenrechtsaktivisten, die verfolgt werden, vertreten. Gleichzeitig dient er als Berater für viele zivilgesellschaftliche Organisationen wie die Asiatische Entwicklungsbank und die schwedische Agentur für internationale Entwicklung.
Herr Le Quoc-Quan wurde im Dezember 2012 verhaftet und der Steuerhinterziehung beschuldigt. Laut Bericht von Familienmitgliedern wurden die Beweise gegen ihn von der Polizei erfunden, um seinen Ruf nach Veränderungen zum Verstummen zu bringen. Viele Nichtregierungsorganisationen wie Reporter ohne Grenzen und der englische PEN-Club haben die vietnamesische Regierung aufgerufen, diesen politisch motivierten Prozess gegen Herrn Le Quoc-Quan fallen zu lassen.
Während seiner Inhaftierung war er für lange Zeit unerreichbar für seine Familie. Am 08. Juli 2013 hat das Gericht in Vietnam plötzlich das Verfahren gegen Herr Le Quoc-Quan mit der Begründung verschoben, die zuständige Richterin sei krank, während die Rechtsanwälte und Verwandten sagten, die Anhörung sei ausgesetzt, um Aufsehen und internationale Aufmerksamkeit zu vermeiden. Im Prozess am 02.10.2013 wurde er zu 30 Monaten und sein Mitangeklagter zu 8 Monaten Haft verurteilt. Diese beiden Urteile sind gemessen an den internationalen Rechtsstandards eine Schande.
Ich bin sehr besorgt, dass diese gefälschten Beschuldigungen und unmenschlichen Behandlungen wiederholt gegen friedliche Demokratieaktivisten wie Le Quoc-Quan, Dieu-Cay, Ta-Phong-Tan und viele andere angewendet werden. Sie stellen einen Makel für die Menschenrechtsakte Ihrer Regierung dar. Außerdem sind es Hinweise darauf, dass die Sozialistische Republik Vietnam weiterhin ihren Verpflichtungen als Mitgliedsstaat der UN nicht nachkommt.
Ich darf Sie daran erinnern, dass Ihre Regierung Unterzeichnerin des internationalen Abkommens für bürgerliche und politische Rechte ist. Diese garantieren Meinungs-, Versammlungsfreiheit und das Recht auf fristgerechte Prozesse und faire Gerichtsverhandlungen. Herr Le Quoc-Quan soll entlassen und frei von allen Anklagepunkten gesprochen werden.
Ich fordere Sie auf, Herr Ministerpräsident, und appelliere an alle Intellektuellen in der Welt, ihre Stimmen für die Freilassung von Herr Le Quoc-Quan zu erheben. Die Verhaftung und Inhaftierung von Bürgern, die sich friedlich organisieren und ihre Meinungsfreiheit ausüben, muss enden.
Mit freundlichen Grüßen
Prof. Dr. Johannes Kals, Initiator der Kampagne für die Freilassung von Le-Quoc-Quan
Prominente Mitunterzeichner/in:
Vera Lengsfeld, Bürgerrechtlerin in der ehemaligen DDR, ehemalige Bundestagsabgeordnete und Trägerin des Bundesverdienstkreuzes
Ingo Röthlingshöfer, Bürgermeister Neustadt a.d.Weinstraße, CDU-Kreisvorsitzender
Weitere Mitunterzeichner/in:
Prof. Dr. Wolfgang Anders, Speyer
Prof. Dr. Thomas Bäumer, Stuttgart
Dr. med. Jörg Breitmaier, Chefarzt, ärztlicher Direktor, Ludwigshafen am Rhein
Maitre Pierre Degoul - Avocat à Neuilly sur Seine / France
Maitre Alexandra Dumitresco - Avocat à Antony / France
Dr. Maryam Taheri Fard, Frankfurt am Main
Dr. Arndt Führ, Bad Kreuznach
Prof. Dr. Arnd Götzelmann, Ludwigshafen am Rhein
Prof. Dr. med. Stefan Grüne
Dr. med. Alexander Hammer, Nürnberg
Prof. Dr. Eveline Häusler, Karlsruhe
Prof. Dr. Bruno Hildenbrand, Jena
Dr. Ansgar Hohmann, Ulm
Prof. Dr. Lieselotte Ihle-Schmidt, Heidelberg
Dr. med. Helene Kamb, Neustadt a.d.W.
Prof. Dr. Franz Knapp, Neustadt a.d.W.
Prof. Dr. Werner Krämer, Ludwigshafen am Rhein
Dr. med. Hartwig Neumann, Neustadt a.d.W.
Prof. Dr. Michael Schmidt, Bingen
Dr. med. Christian Schöndorf, Neustadt a.d.W.
Dr. Bernd Schumacher, Heidelberg
Dr. med. Karl-Heinz Spörkmann, Landau
Dr. Michael Stapper, Mainz
Dr. med. Margarita Straubinger-Schöndorf, Neustadt a.d.W.
Maitre Anne Tachon - Avocat à Antony / France
Dr. Christoph Vorwerk, Köln
Professeur Michel Waldschmidt, Université Pierre et Marie Curie, Paris / France
Prof. Dr. Helmut Wannenwetsch, Mannheim
Pater Dr. Heiner Wilmer, SCJ, Provinzial, Bonn
Prime Minister
Nguyen Tan-Dung
01 Hoàng Hoa Thám - Ba Đình - Hà Nội
Việt-Nam
Neustadt, 25. 11. 2013
The following officials will receive a copy of this petition:
- The Ambassador of Vietnam in Germany
- Mrs Catherine Ashton, Vice-President of the European Commission, Brussels, Belgium
- Foreign Minister of Germany, Dr. Guido Westerwelle, Berlin
- Mr. Markus Löning, Commissioner of the German Government for Human Rights and Humanitarian Aid, Berlin
Concern about Le Quoc-Quan
Dear Prime Minister,
this letter is written to express my deep concern over the treatment and the lack of due process in the case of prominent human rights lawyer Le-Quoc-Quan. As a lawyer, he has represented numerous human rights activists who have been persecuted. He served as consultant for many civil society groups such as Asian Development Bank and Swedish International Development Agency.
Mr. Le-Quoc-Quan was arrested in December 2012, and charged with tax evasion. According to the family members’ accounts, the evidences against him were fabricated by the police to silent his call for change. Many international NGOs, such as Reporters sans frontieres and English PEN, have called on the Vietnamese government to drop these politically motivated charges against Le-Quoc-Quan. While being detained, Quan was kept without contact with his family for a prolonged period of time. On July 8, 2013, Vietnam court abruptly postponed the trial of Mr. Le-Quoc-Quan, saying the judge scheduled to hear the case was ill, while lawyers and relatives said the hearing was put off to avoid publicity and international attention. In his trial on October 2, 2013, he was sentenced to 30 months in prison, and his co-defendant was sentenced to 8 months in prison. Both of these sentences are disgraces when being measured against standard justice systems around the world.
I am very concerned that these falsified charges and inhuman treatments are commonly used against peaceful pro-democracy activists, such as Le Quoc Quan, Dieu Cay, Ta Phong Tan and many others. They represent stains on your government’s troublesome human rights record. Furthermore, they are indications that the Socialist Republic of Vietnam has and continues failing to meet international obligations required as a state member of UN.
May I remind you that your government is a signatory to the International Covenant on Civil and Political Rights, which guarantees freedom of speech, freedom of association, and the rights to due process and a fair trial. Mr. Le-Quoc-Quan should be released and freed from all charges.
I urge you Mr. Prime Minister, and call on scholars around the world to raise their voices in demanding the release of Mr. Le-Quoc-Quan. All arresting and detaining citizens for peacefully organizing themselves and for exercising their freedom of speech must end.
Yours sincerely,
Prof. Dr. Johannes Kals, initiator of the initiative to free Mr. Le-Quoc-Quan
Prominent joint signatory:
Mrs. Vera Lengsfeld, civil rights activist in the DDR, former member of Federal German Parliament, nhận lãnh huy chương Federal Cross of Merit
Mr. Ingo Röthlingshöfer, mayor of Neustadt an der Weinstraße, chairman of district chapter of the CDU
Further joint signatories:
Prof. Dr. Wolfgang Anders, Speyer
Prof. Dr. Thomas Bäumer, Stuttgart
Dr. med. Jörg Breitmaier, Chefarzt, ärztlicher Direktor, Ludwigshafen am Rhein
Maitre Pierre Degoul - Avocat à Neuilly sur Seine / France
Maitre Alexandra Dumitresco - Avocat à Antony / France
Dr. Maryam Taheri Fard, Frankfurt am Main
Dr. Arndt Führ, Bad Kreuznach
Prof. Dr. Arnd Götzelmann, Ludwigshafen am Rhein
Prof. Dr. med. Stefan Grüne
Dr. med. Alexander Hammer, Nürnberg
Prof. Dr. Eveline Häusler, Karlsruhe
Prof. Dr. Bruno Hildenbrand, Jena
Dr. Ansgar Hohmann, Ulm
Prof. Dr. Lieselotte Ihle-Schmidt, Heidelberg
Dr. med. Helene Kamb, Neustadt a.d.W.
Prof. Dr. Franz Knapp, Neustadt a.d.W.
Prof. Dr. Werner Krämer, Ludwigshafen am Rhein
Dr. med. Hartwig Neumann, Neustadt a.d.W.
Prof. Dr. Michael Schmidt, Bingen
Dr. med. Christian Schöndorf, Neustadt a.d.W.
Dr. Bernd Schumacher, Heidelberg
Dr. med. Karl-Heinz Spörkmann, Landau
Dr. Michael Stapper, Mainz
Dr. med. Margarita Straubinger-Schöndorf, Neustadt a.d.W.
Maitre Anne Tachon - Avocat à Antony / France
Dr. Christoph Vorwerk, Köln
Professeur Michel Waldschmidt, Université Pierre et Marie Curie, Paris / France
Prof. Dr. Helmut Wannenwetsch, Mannheim
Pater Dr. Heiner Wilmer, SCJ, Provinzial, Bonn
Ngày mai Quốc hội tự thú trước dân
Phạm Đình Trọng
Từ lâu người dân Việt Nam đã thừa biết Quốc hội này là của ai. Nhưng hàng ngày cả hệ thống truyền thông đông đảo với công suất cực lớn của Nhà nước Cộng sản Việt Nam, những quan chức của Đảng và Nhà nước Cộng sản Việt Nam, những ông bà nghị sĩ của Quốc hội Việt Nam vẫn rổn rảng, vẫn véo von, vẫn ào ạt, cấp tập, xối xả rằng Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất của Nhân Dân, Quốc hội thể hiện ý chí và nguyện vọng của Nhân Dân. Thực chất có đúng như vậy không, ngày mai, thứ năm, 28.11.2013, Quốc hội sẽ phải tự thú trước Nhân Dân, trước lịch sử khi những ông nghị, bà nghị biểu quyết quyết định số phận bản Hiến pháp năm 2013.
Hiến pháp năm 2013 dành cho đảng Cộng sản Việt Nam quyền hạn và lợi lộc mênh mông, vô hạn, đẩy cho người Dân mọi rủi ro, thua thiệt và bất hạnh. Hiến pháp năm 2013 dành cho đảng Cộng sản Việt Nam được quyền đương nhiên thâu tóm xã tắc, thống trị xã hội. Quân đội, công an là của đảng. Của nổi của chìm trên dải núi sông gấm vóc Việt Nam là của đảng. Đến những doanh nghiệp Nhà nước được ưu đãi tối đa, được sử dụng phần lớn nguồn vốn của đất nước, được độc quyền kinh doanh những ngành béo bở nhất cũng là của đảng, để rồi những doanh nghiệp đó giữ vai trò chủ đạo trong nền kinh tế đất nước cứ lãng phí, thất thoát, tham nhũng, thua lỗ triền miên, làm cho cả nền kinh tế đất nước lụn bại, ngân sách trống rỗng, đời sống người Dân điêu đứng. Nhưng đảng không chịu trách nhiệm.
Hiến pháp năm 2013 ưu ái dành mọi lợi quyền cho đảng đúng như lời bài đảng ca: “Bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình”. Hiến pháp năm 2013 tước đoạt quyền con người, quyền công dân của người Dân, tước đoạt từ giá trị vật chất lớn lao (đất đai), đến giá trị tinh thần cao cả (quyền bầu chọn lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội) của người Dân, làm cho người Dân trắng tay và trắng mắt. Hiến pháp năm 2013 đẩy đất nước lún sâu mãi trong khủng hoảng, bế tắc và lạc hậu.
Biểu quyết chấp nhận bản Hiến pháp đó: Quốc hội của đảng.
Biểu quyết bác bỏ bản Hiến pháp đó: Quốc hội của Dân.
Từ lâu người Dân Việt Nam đã thừa biết Quốc hội này của ai nên người Dân cũng biết chắc rằng Hiến pháp năm 2013 sẽ được Quốc hội chấp nhận với số phiếu cao. Số phiếu cao đó là điều Quốc hội tự thú với Dân và là dấu ấn tủi nhục Quốc hội để lại trong lịch sử!
Nguồn: Blog Phạm Đình Trọng
Từ lâu người dân Việt Nam đã thừa biết Quốc hội này là của ai. Nhưng hàng ngày cả hệ thống truyền thông đông đảo với công suất cực lớn của Nhà nước Cộng sản Việt Nam, những quan chức của Đảng và Nhà nước Cộng sản Việt Nam, những ông bà nghị sĩ của Quốc hội Việt Nam vẫn rổn rảng, vẫn véo von, vẫn ào ạt, cấp tập, xối xả rằng Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất của Nhân Dân, Quốc hội thể hiện ý chí và nguyện vọng của Nhân Dân. Thực chất có đúng như vậy không, ngày mai, thứ năm, 28.11.2013, Quốc hội sẽ phải tự thú trước Nhân Dân, trước lịch sử khi những ông nghị, bà nghị biểu quyết quyết định số phận bản Hiến pháp năm 2013.
Hiến pháp năm 2013 dành cho đảng Cộng sản Việt Nam quyền hạn và lợi lộc mênh mông, vô hạn, đẩy cho người Dân mọi rủi ro, thua thiệt và bất hạnh. Hiến pháp năm 2013 dành cho đảng Cộng sản Việt Nam được quyền đương nhiên thâu tóm xã tắc, thống trị xã hội. Quân đội, công an là của đảng. Của nổi của chìm trên dải núi sông gấm vóc Việt Nam là của đảng. Đến những doanh nghiệp Nhà nước được ưu đãi tối đa, được sử dụng phần lớn nguồn vốn của đất nước, được độc quyền kinh doanh những ngành béo bở nhất cũng là của đảng, để rồi những doanh nghiệp đó giữ vai trò chủ đạo trong nền kinh tế đất nước cứ lãng phí, thất thoát, tham nhũng, thua lỗ triền miên, làm cho cả nền kinh tế đất nước lụn bại, ngân sách trống rỗng, đời sống người Dân điêu đứng. Nhưng đảng không chịu trách nhiệm.
Hiến pháp năm 2013 ưu ái dành mọi lợi quyền cho đảng đúng như lời bài đảng ca: “Bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình”. Hiến pháp năm 2013 tước đoạt quyền con người, quyền công dân của người Dân, tước đoạt từ giá trị vật chất lớn lao (đất đai), đến giá trị tinh thần cao cả (quyền bầu chọn lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội) của người Dân, làm cho người Dân trắng tay và trắng mắt. Hiến pháp năm 2013 đẩy đất nước lún sâu mãi trong khủng hoảng, bế tắc và lạc hậu.
Biểu quyết chấp nhận bản Hiến pháp đó: Quốc hội của đảng.
Biểu quyết bác bỏ bản Hiến pháp đó: Quốc hội của Dân.
Từ lâu người Dân Việt Nam đã thừa biết Quốc hội này của ai nên người Dân cũng biết chắc rằng Hiến pháp năm 2013 sẽ được Quốc hội chấp nhận với số phiếu cao. Số phiếu cao đó là điều Quốc hội tự thú với Dân và là dấu ấn tủi nhục Quốc hội để lại trong lịch sử!
Nguồn: Blog Phạm Đình Trọng
Gs. Lưu Trung Khảo và việc xây viện Khổng Tử tại VN
RadioCTM
Một trong số những cam kết giữa 2 nước Việt – Trung trong chuyến viếng thăm của Thủ Tướng Trung Cộng Lý Khắc Tường vừa qua là sự kiện Việt Nam thỏa thuận cho thành lập Viện Khổng Tử tại Hà Nội.
Cho đến nay Trung Quốc đã thành lập 400 Viện Khổng Tử ở các quốc gia trên thế giới, và họ không hề giấu giếm ý định quyết trưng quyền lực mềm của mình ra bên ngoài. Tuy nhiên đối với người Việt Nam cùng những kinh nghiệm đau thương với Trung Quốc, liệu có thể gọi đây là hình thức hán hóa thời nay hay không, khi các hoạt động của Viện Khổng Tử cũng bao gồm ‘giảng dạy tiếng Hoa; đào tạo giáo viên Hoa ngữ; tổ chức thi trình độ tiếng Hoa; chiếu phim Trung Quốc; tư vấn du học, v.v…
Để tìm hiểu thêm vấn đề này, xin mời quý thính giả theo dõi phần trao đổi của phóng viên Mai Hương và giáo sư Lưu Trung Khảo.
Bấm vào đây để nghe phần trao đổi.
Một trong số những cam kết giữa 2 nước Việt – Trung trong chuyến viếng thăm của Thủ Tướng Trung Cộng Lý Khắc Tường vừa qua là sự kiện Việt Nam thỏa thuận cho thành lập Viện Khổng Tử tại Hà Nội.
Cho đến nay Trung Quốc đã thành lập 400 Viện Khổng Tử ở các quốc gia trên thế giới, và họ không hề giấu giếm ý định quyết trưng quyền lực mềm của mình ra bên ngoài. Tuy nhiên đối với người Việt Nam cùng những kinh nghiệm đau thương với Trung Quốc, liệu có thể gọi đây là hình thức hán hóa thời nay hay không, khi các hoạt động của Viện Khổng Tử cũng bao gồm ‘giảng dạy tiếng Hoa; đào tạo giáo viên Hoa ngữ; tổ chức thi trình độ tiếng Hoa; chiếu phim Trung Quốc; tư vấn du học, v.v…
Để tìm hiểu thêm vấn đề này, xin mời quý thính giả theo dõi phần trao đổi của phóng viên Mai Hương và giáo sư Lưu Trung Khảo.
Bấm vào đây để nghe phần trao đổi.
Ngô Quảng - DienDanCTM
Ngô Quảng - DienDanCTM
Năm 1948, lần đầu tiên người ta thấy đường 11 đoạn công khai xuất hiện trên phụ đồ của bản đồ vị trí các đảo Nam Hải do Cục Phương vực Bộ Nội chính của chính quyền Tưởng Giới Thạch tự ý vẽ. Sau khi Mao Trạch Đông cướp được chính quyền tại Hoa lục, nhà nước Cộng sản Trung quốc vẫn duy trì đường 11 đoạn này. Đến năm 1953, Bắc Kinh bỏ bớt 2 đoạn nằm sâu trong vịnh Bắc Bộ của Việt Nam để trở thành bản đồ 9 vạch mà đại khối người Việt gọi là Đường Lưỡi Bò.
Điều đáng lưu ý là tuy đường 11 đoạn lúc đầu hay đường lưỡi bò đã xuất hiện trên bản đồ do Trung quốc tự ý vẽ, nhưng chính quyền ông Tưởng Giới Thạch lẫn ông Mao Trạch Đông chưa bao giờ chính thức nói rõ ý nghĩa của ranh giới đó là gì. Nó là ranh giới cho chủ quyền đối với các đảo hay cho cả chủ quyền đối với các vùng nước. Vì thế, hầu như cả thế giới làm ngơ những bản đồ này ngoại trừ những văn bản thừa nhận rất hiếm hoi như bức Công Hàm Phạm Văn Đồng năm 1958 của những người lãnh đạo nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.Mãi đến năm 1988, Bắc Kinh mới mở đầu bằng việc cho một số học giả Trung quốc, bất chấp mọi bằng chứng lịch sử, lên tiếng bảo rằng đó là ranh giới lãnh hải và lãnh đảo của Trung quốc. Rồi nhà nước Cộng sản Trung quốc lập tức đồng ý với các bằng chứng lịch sử đó và khẳng định đó là vùng "quyền lợi hạch tâm", "quyền lợi cốt lõi", hay "quyền lợi bất khả xâm phạm" của họ, Kể từ đó máu của cả binh lính lẫn ngư dân Việt lại đổ thêm trên biển Đông; lãnh đạo đảng CSVN lại nhượng thêm đảo, thêm biển, thêm tài nguyên và xem như chuyện đã rồi. Những vùng biển hàng ngàn năm của Việt Nam bỗng nhiên trở thành "vùng tranh chấp" rồi đổi thành "vùng khai thác chung" nhưng độc quyền cho tàu cá và tàu dầu Trung Quốc. Tàu đánh cá Việt bị bắn hoặc đâm chìm. Tàu dầu Việt chỉ mới tới thăm dò dầu khí đã bị cắt cáp và làm nhục ngay trước mũi các tàu quân sự Việt hộ tống và không dám trở lại nữa.
Nhưng trò lấn lướt đó của Bắc Kinh không làm được đối với Nhật Bản. Khi Bắc Kinh bỗng nhiên tuyên bố quần đảo Điếu Ngư (Senkaku) là quyền lợi hạch tâm của họ, chính quyền Nhật Bản lập tức gởi thêm quân thêm tàu chiến đến bảo vệ đảo và vùng biển quanh đảo. Họ tuyên bố tàu bè Trung quốc nào xâm lấn lãnh hải của Nhật sẽ bị lực lượng tuần duyên của Nhật đối phó ngay. Sau vài lần đưa tàu lớn tàu nhỏ — và có lúc còn hăm dọa sẽ phóng cả ngàn tàu tới cùng lúc — đến thử sức hải quân Nhật, đã khá lâu không còn nghe các tàu chiến, tàu dầu, tàu cá hay ngay cả tàu sân bay của Bắc Kinh thử lại kiểu gây hấn này nữa.
Có lẽ chính vì bí lối trên mặt biển đó mà vào thứ bảy ngày 23/11/2013, Bắc Kinh đột ngột và đơn phương vẽ thêm một đường lưỡi bò khác trên không và gọi đó là "Vùng Nhận Dạng Phòng Không" trên vùng biển Hoa Đông, bao gồm khu vực quần đảo Senkaku (Điếu Ngư). Bắc Kinh đòi buộc mọi phi cơ quốc tế bay qua vùng trời mới này phải khai báo trước với họ.
Thủ tướng Nhật, ông Abe, trong phiên chất vấn ở Quốc hội Nhật đã phản ứng ngay rằng tuyên bố của Trung quốc về ’"Vùng Nhận Dạng Phòng Không’ trên biển Hoa Đông là hết sức nguy hiểm, có thể gây ra những hậu quả xấu ngoài ý muốn". Bộ Ngoại Giao Nhật lập tức triệu đại sứ Trung quốc ở Tokyo đến để phản đối chính thức.
Vẫn với thủ thuật vừa ăn cướp vừa đóng vai nạn nhân, ngày 25 tháng 11 (tức 2 ngày sau khi tung ra "Vùng Nhận Dạng Phòng Không", sứ quán Trung quốc tại Tokyo đăng một thông tri trên trang nhà của họ kêu gọi các công dân Tàu đang trú ngụ trên đất Nhật hãy nhanh chóng đăng ký địa chỉ cư ngụ, số điện thoại của mình với sứ quán để được cứu giúp nhanh chóng khi hữu sự. Điều làm nhiều người phì cười là thông tri này còn cố ý ghi ngày công bố là 08/11/2013, nghĩa là không dính dáng gì đến công bố lưỡi bò trên không nói trên. Công luận quốc tế cũng phì cười về kiểu suy nghĩ lạc hậu hàng nửa thế kỷ của Bắc Kinh khi họ cố tạo ấn tượng một chính phủ dân chủ pháp quyền và đang có đủ loại quan hệ quốc tế như tại Nhật Bản lại lập tức đi truy lùng hãm hại kiều dân nước khác trên đất mình vì có chạm trán giữa 2 nước. Giới bình luận bảo ngay rằng Bắc Kinh đang mô tả chính họ.
Về thái độ của Hoa Kỳ trước lưỡi bò trên không này, Ngoại trưởng John Kerry cho biết Hoa Kỳ quan ngại sâu sắc về hành động vừa rồi của Trung quốc. Việc làm tăng sự bất ổn trong vùng, hành động đơn phương muốn làm thay đổi hiện trạng ở biển Hoa Đông là rất nguy hiểm. Cùng lúc đó quân đội Mỹ cho 2 máy bay quân sự B52 bay ngang qua vùng không phận nói trên rồi tuyên bố công khai là vừa làm điều đó và không hề khai báo gì như Bắc Kinh đòi hỏi.
Hơi mất mặt trước phản ứng mạnh của Nhật và Mỹ, những kẻ lãnh đạo tại Bắc Kinh bèn quay sang các vùng biển dễ bắt nạt hơn. Phát ngôn viên Hồng Lỗi của bộ Ngoại giao Trung quốc thông báo Trung quốc cũng sắp công bố "Vùng nhận dạng phòng không" cho vùng biển Hoàng Hải và vùng biển Đông.
Hàn quốc hiện đang có mối bang giao khá thân thiện với Trung quốc với nhiều trao đổi mậu dịch và nhu cầu giải quyết vấn đề Bắc Triều Tiên nhưng vẫn lập tức lên tiếng phản đối kịch liệt về ý định của Bắc Kinh muốn đụng đến vùng trời trên biển Hoàng Hải.
Chỉ Hà Nội là không thấy giới lãnh đạo tuyên bố gì cả. Nhiều phần có lẽ vì họ còn đang bận rộn với chiến dịch dò xét nội bộ rất sâu rộng để nhận dạng những đảng viên bức xúc về các thỏa thuận vừa ký với Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường ngay sau đám ma tướng Võ Nguyên Giáp.
Nguồn: DienDanCTM
Nhà nước nhất thiết phải chui vào buồng ngủ của dân?
Đào Tuấn
Buổi thảo luận của Quốc hội trước khả năng Luật Hôn nhân và gia đình định “luật hóa” câu chuyện ly thân có cái gì đó như là sự kỳ lạ.
Phiên một cách dân giã thì câu chuyện đại khái thế này: Vì ly thân đang tăng nhanh. Năm 2009, chẳng hạn năm 2009 chỉ có gần 90 ngàn vụ thì 3 năm sau, con số đó đã là trên 115 ngàn vụ. 90% trong số đó đều đã qua ly thân trước khi ly hôn. Vì ly thân tồn tại phổ biến như thế, cho nên giờ muốn ly thân phải “ra tòa” để “tuyên bố pháp lý” là: thôi, từ giờ tôi với cô không có ngủ nghê gì với nhau nữa nhé. Và đã có tuyên bố, cho nên muốn “làm lành”, tất nhiên người ta cũng phải “ra tòa”, cũng phải tuyên bố là: thôi, từ giờ… hết giận.
Lạ ở chỗ những nhà làm luật lo lắng về một hệ lụy gì đó mà có khi chính bản thân họ còn chưa rõ nó là cái gì, chưa lượng hóa được mức độ, thậm chí, còn chưa biết giải quyết cái hệ lụy đó bằng việc luật hóa, thực ra là thêm một thứ thủ tục, thì có giải quyết được không.
Cái gì cũng có hệ lụy của nó. Chẳng nói đâu xa, hệ lụy của hôn nhân chính là ly thân, và “pháp lý” hơn, là ly hôn. Nhưng đâu phải chuyện gì thì pháp luật nhà nước cũng cứ phải can thiệp.
Trước nghị trường, một viên tướng là Chính ủy Tổng cục Hậu cầu Bộ Quốc phòng, ĐBQH Lê Văn Hoàng đề nghị cân nhắc để bỏ quách cái quy định ly thân này, không đưa vào Luật.
Lý lẽ của tướng Hoàng rất giản dị. Rằng đó là quan hệ riêng tư, rằng người ta vẫn sống dưới một mái nhà, ăn chung một mâm cơm mà vẫn là ly thân, mà chỉ có người trong cuộc mới hiểu. Rằng không cẩn thận rồi thì quy định rồi nhưng chẳng ai thực hiện.
Nói trắng ra là không khéo chính những người mà Luật định bảo vệ bằng cách luật hóa chế định này sẽ bảo quy định đó rõ là vô duyên. Ai mượn người khác phải lo nỗi lo con bò răng trắng.
Người ta còn muôn giữ kín, có nghĩa là người ta còn chưa muốn bỏ nhau, thế mà luật cứ định bắt người ta phải “tuyên bố”. Nói như tướng Hoàng, chẳng khác “đánh đồng giữa ly thân và ly hôn”.
Cứ hỏi Chủ tịch Hội Liên hiệp phụ nữ VN Nguyễn Thị Thanh Hòa mà xem. Các cuộc khảo sát của chính Hội Phụ nữ cũng cho thấy “hơn 1/3 số người trả lời đề nghị không nên đưa vào luật, hơn 40% không trả lời”.
Bà Hòa, sau khi nói tới hai chữ “phức tạp”, đã nêu ra câu hỏi mà các nhà làm luật có lẽ cũng lắc đầu:
“Liệu đưa chế định ly thân vào luật thì có giảm được ly hôn?”.
Sau phát biểu của tướng Hoàng, Phó chủ tịch QH Tòng Thị Phóng trong vai chủ tọa phiên thảo luận mỉm cười bảo rằng: “Tướng quân nhìn nhận rất sắc sảo”.
Phải. Sắc sảo ở chỗ ông Hoàng đã không lo những nỗi lo kiểu nếu hai người đồng giới chung sống thì khi “Họ xin con nuôi thì ai là bố, ai là mẹ, hay cả hai cùng là bố hoặc cả hai cùng là mẹ?”.
Sắc sảo ở chỗ, tướng Hoàng, cũng như đa số các ĐBQH khác đã lắc đầu trước câu chuyện khó có thể gọi khác là Nhà nước chui vào buồng ngủ của dân. Mà lại tưởng thế là hay.
Nguồn: Blog Đào Tuấn
Phiên một cách dân giã thì câu chuyện đại khái thế này: Vì ly thân đang tăng nhanh. Năm 2009, chẳng hạn năm 2009 chỉ có gần 90 ngàn vụ thì 3 năm sau, con số đó đã là trên 115 ngàn vụ. 90% trong số đó đều đã qua ly thân trước khi ly hôn. Vì ly thân tồn tại phổ biến như thế, cho nên giờ muốn ly thân phải “ra tòa” để “tuyên bố pháp lý” là: thôi, từ giờ tôi với cô không có ngủ nghê gì với nhau nữa nhé. Và đã có tuyên bố, cho nên muốn “làm lành”, tất nhiên người ta cũng phải “ra tòa”, cũng phải tuyên bố là: thôi, từ giờ… hết giận.
Lạ ở chỗ những nhà làm luật lo lắng về một hệ lụy gì đó mà có khi chính bản thân họ còn chưa rõ nó là cái gì, chưa lượng hóa được mức độ, thậm chí, còn chưa biết giải quyết cái hệ lụy đó bằng việc luật hóa, thực ra là thêm một thứ thủ tục, thì có giải quyết được không.
Cái gì cũng có hệ lụy của nó. Chẳng nói đâu xa, hệ lụy của hôn nhân chính là ly thân, và “pháp lý” hơn, là ly hôn. Nhưng đâu phải chuyện gì thì pháp luật nhà nước cũng cứ phải can thiệp.
Trước nghị trường, một viên tướng là Chính ủy Tổng cục Hậu cầu Bộ Quốc phòng, ĐBQH Lê Văn Hoàng đề nghị cân nhắc để bỏ quách cái quy định ly thân này, không đưa vào Luật.
Lý lẽ của tướng Hoàng rất giản dị. Rằng đó là quan hệ riêng tư, rằng người ta vẫn sống dưới một mái nhà, ăn chung một mâm cơm mà vẫn là ly thân, mà chỉ có người trong cuộc mới hiểu. Rằng không cẩn thận rồi thì quy định rồi nhưng chẳng ai thực hiện.
Nói trắng ra là không khéo chính những người mà Luật định bảo vệ bằng cách luật hóa chế định này sẽ bảo quy định đó rõ là vô duyên. Ai mượn người khác phải lo nỗi lo con bò răng trắng.
Người ta còn muôn giữ kín, có nghĩa là người ta còn chưa muốn bỏ nhau, thế mà luật cứ định bắt người ta phải “tuyên bố”. Nói như tướng Hoàng, chẳng khác “đánh đồng giữa ly thân và ly hôn”.
Cứ hỏi Chủ tịch Hội Liên hiệp phụ nữ VN Nguyễn Thị Thanh Hòa mà xem. Các cuộc khảo sát của chính Hội Phụ nữ cũng cho thấy “hơn 1/3 số người trả lời đề nghị không nên đưa vào luật, hơn 40% không trả lời”.
Bà Hòa, sau khi nói tới hai chữ “phức tạp”, đã nêu ra câu hỏi mà các nhà làm luật có lẽ cũng lắc đầu:
“Liệu đưa chế định ly thân vào luật thì có giảm được ly hôn?”.
Sau phát biểu của tướng Hoàng, Phó chủ tịch QH Tòng Thị Phóng trong vai chủ tọa phiên thảo luận mỉm cười bảo rằng: “Tướng quân nhìn nhận rất sắc sảo”.
Phải. Sắc sảo ở chỗ ông Hoàng đã không lo những nỗi lo kiểu nếu hai người đồng giới chung sống thì khi “Họ xin con nuôi thì ai là bố, ai là mẹ, hay cả hai cùng là bố hoặc cả hai cùng là mẹ?”.
Sắc sảo ở chỗ, tướng Hoàng, cũng như đa số các ĐBQH khác đã lắc đầu trước câu chuyện khó có thể gọi khác là Nhà nước chui vào buồng ngủ của dân. Mà lại tưởng thế là hay.
Nguồn: Blog Đào Tuấn
Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013
Đảng Cộng Sản Việt Nam vừa bước vào giai đoạn cuối của chế độ?
Lý Thái Hùng
Ngày 28/11/2013 được tiên đoán sẽ là ngày đẹp, ngày vui đối với lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam như ông Nguyễn Sinh Hùng tuyên bố sau khi Quốc hội bỏ phiếu thông qua bản dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992. Tuy nhiên, đối với dư luận chung thì kể từ ngày 28/11 trở đi, đảng CSVN sẽ bắt đầu tiến trình phân hóa do hậu quả chấn thương từ cuộc bỏ phiếu này.
Hai Hội Nghị Rối Trí
Trong hai tháng 10 và 11 năm 2013, đảng Cộng sản Việt Nam đã có hai Hội nghị thu hút nhiều sự chú ý của dư luận. Hội nghị Trung ương đảng 8 khóa 11 từ ngày 30/9 đến 9/10 và kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa 13 từ ngày 21/10 kéo dài đến đầu tháng 12.
Tuy bản chất của hai Hội nghị có khác nhau, nhưng mục đích chính vẫn là tập trung vào việc tìm ra những giải pháp để cứu nguy tình trạng xuống cấp nhanh chóng của bộ máy lãnh đạo đảng và nhà nước.
Qua hai cuộc họp nói trên, người ta thấy là thành phần ưu tú nhất đang nắm trong tay vận mệnh của đảng Cộng sản và đất nước Việt Nam hoàn toàn hết sáng kiến, loay hoay và rối trí.
Rối trí là vì lãnh đạo đã không dự kiến được những bước chuyển hóa quá nhanh của thời cuộc, chỉ lo đến số phận của riêng họ trên hết, không dám tin vào bất kỳ mô thức nào, và vì thế chỉ biết cố kiềm chế xã hội đi theo khuôn khổ của những chủ trương đã lỗi thời.
Chỉ cần nhìn vào cách lãnh đạo Hà Nội hành xử lúng túng trong việc để các đại biểu Quốc hội thảo luận và thông qua bản dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992, đã biểu hiện một sự cực kỳ lo lắng của bộ chính trị về kết quả bỏ phiếu.
Mặc dù ai cũng biết là nội dung dự thảo hiến pháp sẽ được thông qua vào ngày 28 tháng 11 tới đây, nhưng tỷ số bỏ phiếu sẽ không còn “nhất trí” như những lần tu sửa trước.
Tác động tạo ra hiện trạng này chính là nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam đã không còn là một khối. Nó đã bị chấn thương trầm trọng từ khi Hà Nội đưa ra việc kêu gọi góp ý dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992 vào đầu năm nay rồi lại tung ra các mẹo vặt để chận đứng và phỉ báng các đóng góp nghiêm chỉnh là "suy đồi đạo đức chính trị". Họ thẳng tay ném bỏ những tiếng nói chung đầy tâm huyết vì tương lai đất nước, trong đó, có bản lên tiếng yêu cầu quốc hội hoãn bỏ phiếu thông qua của thành phần trí thức, cựu cán bộ khởi xướng Kiến nghị 72. Chính thái độ khinh thường này đã làm giao động tinh thần của khá nhiều đảng viên vốn thờ ơ trước đây.
Đây là nguy cơ mà lãnh đạo Hà Nội đang rất lo ngại cho sự tồn vong của chế độ hiện nay.
Nguy Cơ Bùng Vỡ Nội Bộ
Cách đây hơn 2 thập niên, sau khi khối Liên Xô tan rã vào năm 1991, đảng Cộng sản Việt Nam đã đưa ra bốn nguy cơ làm thước đo sự tồn vong của chế độ.
1/ Nguy cơ tụt hậu xa hơn về kinh tế so với nhiều nước trong khu vực và trên thế giới.
2/ Nguy cơ sai lầm về đường lối, đi chệch định hướng XHCN.
3/ Nguy cơ về sự suy thoái, biến chất trong đội ngũ cán bộ, đảng viên và tệ nạn quan liêu, tham nhũng, lãng phí.
4/ Nguy cơ “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch.
Cứ mỗi 10 năm, Hà Nội lại lượng duyệt các nguy cơ này một lần. Tại Hội nghị 8 khóa IX vào tháng 7 năm 2003, Trung ương đảng dưới thời ông Nông Đức Mạnh làm Tổng bí thư đã dành ra nhiều ngày đánh giá về cái gọi là chiến lược bảo vệ tổ quốc và bốn nguy cơ nói trên.
Mặc dù lúc đó vấn đề tham nhũng, sự lên tiếng cổ súy dân chủ hóa của một số đảng viên có tạo ra sự nhức nhối cho chế độ, nhưng lãnh đạo lại coi sự tụt hậu kinh tế là nguy hiểm nhất nên đã tập trung vào việc xây dựng các tập đoàn kinh tế, tổng công ty với ước mơ đưa Việt Nam trở thành quốc gia công nghiệp tiên tiến vào năm 2020.
Mười năm sau, Hội nghị 8 vào đầu tháng 10 năm 2013 vừa qua, cục diện đã hoàn toàn thay đổi. Mặc dù kinh tế đang gặp khó khăn vì những khuynh loát của các nhóm lợi ích, nhưng theo đánh giá của ông Nguyễn Phú Trọng trong bài phát biểu lúc bế mạc Hội nghị 8, nguy cơ sinh tử nhất của chế độ hiện nay, không phải là kinh tế mà chính là hiện tượng tự diễn biến trong nội bộ.
Ông Nguyễn Phú Trọng cho rằng chính nó là chỗ dựa để cho bên ngoài tấn công vào đảng CSVN và là mảnh đất để thế lực thù địch gieo mầm diễn biến hòa bình.
Tuy lãnh đạo Hà Nội xem đó là vấn đề, nhưng giải pháp chọn lựa của họ cũng lại tiếp tục loay hoay giống như 10 năm trước.
Thay vì chấp nhận một số cải cách chính trị theo trào lưu dân chủ hóa toàn cầu, Hà Nội lại cương quyết ngăn chận mọi xu hướng hình thành tổ chức chính trị đối lập, tiếp tục cố thủ trong lô cốt độc tài bằng hai biện pháp phòng và chống tham nhũng, phê và tự phê hoàn toàn mang tính hình thức.
Hai biến cố lớn xảy ra trong lúc Hà Nội kêu gọi góp ý tu sửa hiến pháp là sự kiện ông Lê Hiếu Đằng, một đảng viên cao cấp có 45 năm tuổi đảng kêu gọi bỏ đảng Cộng sản, tham gia lập đảng đối lập, và sự kiện một số trí thức tuyên bố thành lập diễn đàn xã hội dân sự để làm cầu nối cổ súy cho sự phát triển các đoàn thể xã hội dân sự tại Việt Nam, vốn bị chế độ coi là điều cấm kỵ trong nhiều thập niên qua.
Tự thân hai biến cố nói trên là những chuyển biến bình thường trong một xã hội mở; nhưng vì Hà Nội cố tình kiềm chế, thậm chí còn phơi bày những chủ trương phi lý và độc đoán qua việc dùng bộ máy truyền thông của đảng tấn công vào các đoàn thể xã hội, khiến cho nhiều đảng viên chán nản và sẽ lặng lẽ bỏ đảng Cộng sản ra đi.
Ba Kịch Bản Của Nội Bộ Đảng.
Ngày 18 tháng 11 vừa qua, sau khi nghe ông Phạm Trung Lý, trưởng ban soạn thảo dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992 trình bày về cách tiếp thu, chỉnh lý những ý kiến đóng góp của các đại biểu, ông Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội tuyên bố rằng ngày 28 tháng 11 sẽ là “ngày đẹp”.
Ông Nguyễn Sinh Hùng cho đây là “ngày đẹp” vì nghĩ rằng chính ông và bộ chính trị sẽ không còn phải sống trong tâm trạng hồi hộp khi “hộp giun” của bản hiến pháp đã được đóng lại. Nhưng muốn biết viễn cảnh của “ngày đẹp” 28 tháng 11 và tương lai đảng Cộng sản Việt Nam ra sao, chỉ cần nhìn vào sự biến thái về nội dung của các Hội nghị Trung ương đảng trong 2 năm 2012 và 2013 sẽ thấy.
Hội nghị Trung ương 5 và 6 tập trung vào những xung đột thượng tầng lãnh đạo với sự tấn công nhằm triệt hạ uy tín lẫn nhau giữa hai người đứng đầu đảng và chính phủ. Kết quả là bất phân thắng bại.
Hội nghị Trung ương 7 và 8 tập trung vào các vấn đề nội bộ, qua đó các phe tạm thời ngưng chiến để tập trung vào việc củng cố lô cốt độc đảng hầu có thể chuẩn bị suông sẻ đại hội đảng lần thứ 12 vào đầu năm 2016.
Chính vào lúc Bộ chính trị muốn kiềm chế xã hội để tổ chức thành công đại hội đảng kỳ 12 trong hai năm tới, thì sự kiềm chế này đang dẫn đảng Cộng sản Việt Nam vào một trong ba kịch bản.
Tức Nước Vỡ Bờ: Đây là hiện tượng nhiều hỗn loạn nhất khi mà các phe nhóm lãnh đạo vì những kèn cựa quyền lực mà không dám lấy những quyết định quan trọng, thả nổi và tạo ra tình trạng bùng vỡ từ trong đảng ra ngoài xã hội. Đây là tình huống bùng nổ như Tunisia, Ai Cập khi mà người dân và các đảng viên xé rào, bất chấp lệnh lạc từ trung ương.
Đảo Chánh Nội Bộ: Đây là hiện tượng mà một phe tìm cách liên kết với các thế lực bên trong hay bên ngoài đảng, tạo phản bằng một cuộc truất phế phe đang nắm quyền để giành lấy quyền lực. Ngay lúc này còn nhiều người cho rằng xác suất đảo chánh khó xảy ra vì phe nhóm nào cũng quá yếu, chưa đủ điều kiện ra tay. Nhưng tình hình này sẽ thay đổi nhanh sau vụ bỏ phiếu thông qua Hiến Pháp nói trên.
Chấp Nhận Thay Đổi: Đây là hiện tượng mà lãnh đạo CSVN phải thoái lui, chấp nhận một số thay đổi trước các đòi hỏi của lực lượng dân chủ. Dư luận cho rằng việc Hà Nội cử ông Nguyễn Thiện Nhân, ủy viên bộ chính trị sang nắm Chủ tịch Mặt Trận Tổ Quốc là chuẩn bị cho thế vớt vát để vẫn kiểm soát các đoàn thể quần chúng dù phải chấp nhận nhượng bộ. Dấu hiệu rõ nhất là khi họ bị đẩy vào thế chấp nhận sự hình thành và hiện hữu công khai của xã hội dân sự.
Trong ba kịch bản nói trên, kịch bản chấp nhận thay đổi mang tính "hạ cánh an toàn" nhiều nhất cho giới lãnh đạo Hà Nội; nhưng với bản chất độc tài toàn trị, CSVN vẫn không muốn tiến hành vì vẫn ôm tham vọng độc tài vĩnh viễn. Họ biết là khi có thay đổi chính là lúc khởi đầu của sự sụp đổ.
Tóm lại, đảng Cộng sản Liên Xô đã tan rã sau 70 năm thống trị (1921-1991), và đã tan rã từ bên trong sau cuộc đảo chánh bất thành của phe giáo điều vào mùa hè năm 1991. Năm 2015 tới đây, đánh dấu đảng Cộng sản Việt Nam nắm quyền thống trị cũng vừa đúng 70 năm (1945- 2015).
Đảng CSVN đã có nhiều cơ hội thay đổi để cứu chính họ và cứu đất nước nhưng họ đã không làm. Những suy thoái trong nội bộ đảng, cùng với sự xung đột giữa các phe nhóm trong bộ chính trị hiện nay, cho chúng ta thấy là đảng CSVN khó tránh khỏi cuộc đổ vỡ từ bên trong nếu họ tiếp tục cố thủ trong lô cốt độc tài, tiếp tục quay lưng lại với tất cả những áp suất thay đổi cấp thời của xã hội bên ngoài lẫn hàng ngũ đảng viên bên trong.
Lý Thái Hùng
Ngày 24/11/2013
Ngày 28/11/2013 được tiên đoán sẽ là ngày đẹp, ngày vui đối với lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam như ông Nguyễn Sinh Hùng tuyên bố sau khi Quốc hội bỏ phiếu thông qua bản dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992. Tuy nhiên, đối với dư luận chung thì kể từ ngày 28/11 trở đi, đảng CSVN sẽ bắt đầu tiến trình phân hóa do hậu quả chấn thương từ cuộc bỏ phiếu này.
Hai Hội Nghị Rối Trí
Trong hai tháng 10 và 11 năm 2013, đảng Cộng sản Việt Nam đã có hai Hội nghị thu hút nhiều sự chú ý của dư luận. Hội nghị Trung ương đảng 8 khóa 11 từ ngày 30/9 đến 9/10 và kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa 13 từ ngày 21/10 kéo dài đến đầu tháng 12.
Tuy bản chất của hai Hội nghị có khác nhau, nhưng mục đích chính vẫn là tập trung vào việc tìm ra những giải pháp để cứu nguy tình trạng xuống cấp nhanh chóng của bộ máy lãnh đạo đảng và nhà nước.
Qua hai cuộc họp nói trên, người ta thấy là thành phần ưu tú nhất đang nắm trong tay vận mệnh của đảng Cộng sản và đất nước Việt Nam hoàn toàn hết sáng kiến, loay hoay và rối trí.
Rối trí là vì lãnh đạo đã không dự kiến được những bước chuyển hóa quá nhanh của thời cuộc, chỉ lo đến số phận của riêng họ trên hết, không dám tin vào bất kỳ mô thức nào, và vì thế chỉ biết cố kiềm chế xã hội đi theo khuôn khổ của những chủ trương đã lỗi thời.
Chỉ cần nhìn vào cách lãnh đạo Hà Nội hành xử lúng túng trong việc để các đại biểu Quốc hội thảo luận và thông qua bản dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992, đã biểu hiện một sự cực kỳ lo lắng của bộ chính trị về kết quả bỏ phiếu.
Mặc dù ai cũng biết là nội dung dự thảo hiến pháp sẽ được thông qua vào ngày 28 tháng 11 tới đây, nhưng tỷ số bỏ phiếu sẽ không còn “nhất trí” như những lần tu sửa trước.
Tác động tạo ra hiện trạng này chính là nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam đã không còn là một khối. Nó đã bị chấn thương trầm trọng từ khi Hà Nội đưa ra việc kêu gọi góp ý dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992 vào đầu năm nay rồi lại tung ra các mẹo vặt để chận đứng và phỉ báng các đóng góp nghiêm chỉnh là "suy đồi đạo đức chính trị". Họ thẳng tay ném bỏ những tiếng nói chung đầy tâm huyết vì tương lai đất nước, trong đó, có bản lên tiếng yêu cầu quốc hội hoãn bỏ phiếu thông qua của thành phần trí thức, cựu cán bộ khởi xướng Kiến nghị 72. Chính thái độ khinh thường này đã làm giao động tinh thần của khá nhiều đảng viên vốn thờ ơ trước đây.
Đây là nguy cơ mà lãnh đạo Hà Nội đang rất lo ngại cho sự tồn vong của chế độ hiện nay.
Nguy Cơ Bùng Vỡ Nội Bộ
Cách đây hơn 2 thập niên, sau khi khối Liên Xô tan rã vào năm 1991, đảng Cộng sản Việt Nam đã đưa ra bốn nguy cơ làm thước đo sự tồn vong của chế độ.
1/ Nguy cơ tụt hậu xa hơn về kinh tế so với nhiều nước trong khu vực và trên thế giới.
2/ Nguy cơ sai lầm về đường lối, đi chệch định hướng XHCN.
3/ Nguy cơ về sự suy thoái, biến chất trong đội ngũ cán bộ, đảng viên và tệ nạn quan liêu, tham nhũng, lãng phí.
4/ Nguy cơ “diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch.
Cứ mỗi 10 năm, Hà Nội lại lượng duyệt các nguy cơ này một lần. Tại Hội nghị 8 khóa IX vào tháng 7 năm 2003, Trung ương đảng dưới thời ông Nông Đức Mạnh làm Tổng bí thư đã dành ra nhiều ngày đánh giá về cái gọi là chiến lược bảo vệ tổ quốc và bốn nguy cơ nói trên.
Mặc dù lúc đó vấn đề tham nhũng, sự lên tiếng cổ súy dân chủ hóa của một số đảng viên có tạo ra sự nhức nhối cho chế độ, nhưng lãnh đạo lại coi sự tụt hậu kinh tế là nguy hiểm nhất nên đã tập trung vào việc xây dựng các tập đoàn kinh tế, tổng công ty với ước mơ đưa Việt Nam trở thành quốc gia công nghiệp tiên tiến vào năm 2020.
Mười năm sau, Hội nghị 8 vào đầu tháng 10 năm 2013 vừa qua, cục diện đã hoàn toàn thay đổi. Mặc dù kinh tế đang gặp khó khăn vì những khuynh loát của các nhóm lợi ích, nhưng theo đánh giá của ông Nguyễn Phú Trọng trong bài phát biểu lúc bế mạc Hội nghị 8, nguy cơ sinh tử nhất của chế độ hiện nay, không phải là kinh tế mà chính là hiện tượng tự diễn biến trong nội bộ.
Ông Nguyễn Phú Trọng cho rằng chính nó là chỗ dựa để cho bên ngoài tấn công vào đảng CSVN và là mảnh đất để thế lực thù địch gieo mầm diễn biến hòa bình.
Tuy lãnh đạo Hà Nội xem đó là vấn đề, nhưng giải pháp chọn lựa của họ cũng lại tiếp tục loay hoay giống như 10 năm trước.
Thay vì chấp nhận một số cải cách chính trị theo trào lưu dân chủ hóa toàn cầu, Hà Nội lại cương quyết ngăn chận mọi xu hướng hình thành tổ chức chính trị đối lập, tiếp tục cố thủ trong lô cốt độc tài bằng hai biện pháp phòng và chống tham nhũng, phê và tự phê hoàn toàn mang tính hình thức.
Hai biến cố lớn xảy ra trong lúc Hà Nội kêu gọi góp ý tu sửa hiến pháp là sự kiện ông Lê Hiếu Đằng, một đảng viên cao cấp có 45 năm tuổi đảng kêu gọi bỏ đảng Cộng sản, tham gia lập đảng đối lập, và sự kiện một số trí thức tuyên bố thành lập diễn đàn xã hội dân sự để làm cầu nối cổ súy cho sự phát triển các đoàn thể xã hội dân sự tại Việt Nam, vốn bị chế độ coi là điều cấm kỵ trong nhiều thập niên qua.
Tự thân hai biến cố nói trên là những chuyển biến bình thường trong một xã hội mở; nhưng vì Hà Nội cố tình kiềm chế, thậm chí còn phơi bày những chủ trương phi lý và độc đoán qua việc dùng bộ máy truyền thông của đảng tấn công vào các đoàn thể xã hội, khiến cho nhiều đảng viên chán nản và sẽ lặng lẽ bỏ đảng Cộng sản ra đi.
Ba Kịch Bản Của Nội Bộ Đảng.
Ngày 18 tháng 11 vừa qua, sau khi nghe ông Phạm Trung Lý, trưởng ban soạn thảo dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992 trình bày về cách tiếp thu, chỉnh lý những ý kiến đóng góp của các đại biểu, ông Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội tuyên bố rằng ngày 28 tháng 11 sẽ là “ngày đẹp”.
Ông Nguyễn Sinh Hùng cho đây là “ngày đẹp” vì nghĩ rằng chính ông và bộ chính trị sẽ không còn phải sống trong tâm trạng hồi hộp khi “hộp giun” của bản hiến pháp đã được đóng lại. Nhưng muốn biết viễn cảnh của “ngày đẹp” 28 tháng 11 và tương lai đảng Cộng sản Việt Nam ra sao, chỉ cần nhìn vào sự biến thái về nội dung của các Hội nghị Trung ương đảng trong 2 năm 2012 và 2013 sẽ thấy.
Hội nghị Trung ương 5 và 6 tập trung vào những xung đột thượng tầng lãnh đạo với sự tấn công nhằm triệt hạ uy tín lẫn nhau giữa hai người đứng đầu đảng và chính phủ. Kết quả là bất phân thắng bại.
Hội nghị Trung ương 7 và 8 tập trung vào các vấn đề nội bộ, qua đó các phe tạm thời ngưng chiến để tập trung vào việc củng cố lô cốt độc đảng hầu có thể chuẩn bị suông sẻ đại hội đảng lần thứ 12 vào đầu năm 2016.
Chính vào lúc Bộ chính trị muốn kiềm chế xã hội để tổ chức thành công đại hội đảng kỳ 12 trong hai năm tới, thì sự kiềm chế này đang dẫn đảng Cộng sản Việt Nam vào một trong ba kịch bản.
Tức Nước Vỡ Bờ: Đây là hiện tượng nhiều hỗn loạn nhất khi mà các phe nhóm lãnh đạo vì những kèn cựa quyền lực mà không dám lấy những quyết định quan trọng, thả nổi và tạo ra tình trạng bùng vỡ từ trong đảng ra ngoài xã hội. Đây là tình huống bùng nổ như Tunisia, Ai Cập khi mà người dân và các đảng viên xé rào, bất chấp lệnh lạc từ trung ương.
Đảo Chánh Nội Bộ: Đây là hiện tượng mà một phe tìm cách liên kết với các thế lực bên trong hay bên ngoài đảng, tạo phản bằng một cuộc truất phế phe đang nắm quyền để giành lấy quyền lực. Ngay lúc này còn nhiều người cho rằng xác suất đảo chánh khó xảy ra vì phe nhóm nào cũng quá yếu, chưa đủ điều kiện ra tay. Nhưng tình hình này sẽ thay đổi nhanh sau vụ bỏ phiếu thông qua Hiến Pháp nói trên.
Chấp Nhận Thay Đổi: Đây là hiện tượng mà lãnh đạo CSVN phải thoái lui, chấp nhận một số thay đổi trước các đòi hỏi của lực lượng dân chủ. Dư luận cho rằng việc Hà Nội cử ông Nguyễn Thiện Nhân, ủy viên bộ chính trị sang nắm Chủ tịch Mặt Trận Tổ Quốc là chuẩn bị cho thế vớt vát để vẫn kiểm soát các đoàn thể quần chúng dù phải chấp nhận nhượng bộ. Dấu hiệu rõ nhất là khi họ bị đẩy vào thế chấp nhận sự hình thành và hiện hữu công khai của xã hội dân sự.
Trong ba kịch bản nói trên, kịch bản chấp nhận thay đổi mang tính "hạ cánh an toàn" nhiều nhất cho giới lãnh đạo Hà Nội; nhưng với bản chất độc tài toàn trị, CSVN vẫn không muốn tiến hành vì vẫn ôm tham vọng độc tài vĩnh viễn. Họ biết là khi có thay đổi chính là lúc khởi đầu của sự sụp đổ.
Tóm lại, đảng Cộng sản Liên Xô đã tan rã sau 70 năm thống trị (1921-1991), và đã tan rã từ bên trong sau cuộc đảo chánh bất thành của phe giáo điều vào mùa hè năm 1991. Năm 2015 tới đây, đánh dấu đảng Cộng sản Việt Nam nắm quyền thống trị cũng vừa đúng 70 năm (1945- 2015).
Đảng CSVN đã có nhiều cơ hội thay đổi để cứu chính họ và cứu đất nước nhưng họ đã không làm. Những suy thoái trong nội bộ đảng, cùng với sự xung đột giữa các phe nhóm trong bộ chính trị hiện nay, cho chúng ta thấy là đảng CSVN khó tránh khỏi cuộc đổ vỡ từ bên trong nếu họ tiếp tục cố thủ trong lô cốt độc tài, tiếp tục quay lưng lại với tất cả những áp suất thay đổi cấp thời của xã hội bên ngoài lẫn hàng ngũ đảng viên bên trong.
Lý Thái Hùng
Ngày 24/11/2013
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







.jpg)
