Hiển thị các bài đăng có nhãn đấu đá nôi bộ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đấu đá nôi bộ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

Đại Hội XII Đảng CSVN và những đấu đá nội bộ

Thanh Thảo - Chân Trời Mới Media


Chân Trời Mới Media (Thanh Thảo): Đảng Cộng sản Việt Nam vừa mới khai mạc Đại Hội Đảng lần thứ 12 tại Hà Nội, quy tụ 1.510 đại biểu đại diện cho hơn 4 triệu đảng viên trên toàn quốc. Đại Hội kéo dài 8 ngày với hai nội dung chính yếu là thông qua một số văn kiện liên quan đến đường lối chính sách trong 5 năm tới và bỏ phiếu chọn 200 tân ủy viên Trung ương đảng chính thức và dự khuyết cho khóa XII. Cũng trong Đại hội này, 200 tân ủy viên Trung ương đảng sẽ bầu tân Bộ chính trị, Ban Bí Thư và Tổng Bí Thư Đảng. Có thể nói Đại hội XII đã có nhiều tin đồn nhất liên quan về những tranh giành ảnh hưởng giữa hai phe đảng đứng đầu là ông Nguyễn Phú Trọng và phe chính phủ đứng đầu là ông Nguyễn Tấn Dũng. Để tìm hiểu vấn đề này xin mời quý vị theo dõi nhận định của ông Lý Thái Hùng, Tổng Bí Thư Đảng Việt Tân trong chương trình hôm nay.

Thanh Thảo: Kính chào ông Lý Thái Hùng. Theo như dư luận chung cả Việt Nam và quốc tế đều cho rằng Đại Hội 12 là đại hội có nhiều tin đồn nhất và hiện giờ ai sẽ là Tổng bí thư không thể tiên đoán được, tại sao vậy thưa ông?

Lý Thái Hùng: Trong một quốc gia có những sinh hoạt chính trị bình thường thì việc một đảng cầm quyền tổ chức một đại hội đảng để bầu lại nhân sự lãnh đạo hoặc thông qua đường lối chính sách cho nhiệm kỳ tới không phải là điều bí mật hoặc trở thành một đe dọa về an ninh quốc gia.

Sự chuẩn bị Đại Hội 12 của đảng CSVN cũng không đi ra ngoài quy luật bình thường nói trên, nhưng nó đã trở thành điều mà chị vừa đề cập là vì chính lãnh đạo CSVN đã tạo một ấn tượng sai lầm trong dư luận qua cách họ chuẩn bị:

- Điều động hơn 5 ngàn cảnh sát cơ động để bảo vệ an ninh cho đại hội.
- Cấm người dân di chuyển trên 33 tuyến đường phố chính trong 8 ngày diễn ra Đại Hội.
- Huy động cán bộ thực phẩm và an ninh để canh chừng 24/24 việc lo thực ăn cho đại hội.

Những chuẩn bị nói trên cho thấy là xã hội Việt Nam đang có hiện tượng bất thường: đảo chánh nội bộ hoặc diễn biến hòa bình từ thế lực bên ngoài.


Ông Nguyễn Phú Trọng đến tận Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Cơ Động giao
nhiệm vụ bảo vệ Đại Hội 12 vào ngày 2 Tháng Giêng, 2016. Ảnh: TTXVN.
Diễn biến hòa bình từ thế lực bên ngoài chắc chắn là không xảy ra vì đây là chuyện nội bộ của riêng đảng CSVN. Người dân không mấy quan tâm vì nhân sự nào lên lãnh đạo đảng CSVN thì xã hội Việt Nam cũng không có gì thay đổi.

Vấn đề còn lại là lãnh đạo CSVN lo sợ đảo chánh nội bộ. Tức là phe này “chơi” phe kia để giành lấy thắng lợi sau cùng bằng những đòn tấn công và triệt hạ bằng thư tố cáo, mua chuộc nhằm khuynh loát các đại biểu tham dự Đại Hội.

Việc đấu đá giữa các phe trong nội bộ đảng CSVN đã từng xảy ra nhiều lần trong quá khứ nhưng cuối cùng các phe đã phải thỏa hiệp nhau để duy trì quyền lực và mọi vị trí đều được dàn xếp kín bên trong Bộ Chính Trị. Ngay cả Trung Ương Đảng của những khóa truớc đây đều can dự nhiều vào sự sắp xếp kín của các phe cho nên vì thế mà sự đồn đoán về nhân sự thường thì được tiết lộ trước ngày Đại Hội khai mạc.

Lần này cũng vậy, lãnh đạo CSVN cố che giấu những rạn nứt và đấu đá ở thượng tầng nhưng càng che giấu họ càng để lộ sự mâu thuẫn giữa hai phe đảng đứng đầu là Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng và phe chính phủ đứng đầu là Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Nguyễn Phú Trọng thì muốn dùng Quyết Định 244 để loại Nguyễn Tấn Dũng không nằm trong danh sách đề cử của Trung Uơng Đảng khóa XI nhằm không được tái cử cho khóa XII. Trong khi Nguyễn Tấn Dũng không viết đơn xin tái cử nhưng muốn dùng đàn em của mình trong Trung Ương Đảng đề cử ngay tại Đại hội để cho các đại biểu bỏ phiếu quyết định.

Điều này cho thấy là hai phe đảng và chính phủ đã không còn có thể thỏa hiệp vì hai lý do:

Thứ nhất là những lợi ích nắm giữ của hai phe quá lớn và không chỉ giới hạn ở một số nhân sự mà đã lan tỏa đến nhiều thành phần cán bộ như một “bầy sâu”. Do đó sự tranh chấp đã đi đến chỗ quyết liệt một mất một còn.

Thứ hai là Bắc Kinh không dễ dàng buông thả cho các phe mặc cả lẫn nhau mà tìm cách khuynh loát để luôn luôn phải dựa vào Bắc Kinh.

Chính vì những đấu đá một mất một còn không thể thỏa hiệp như quá khứ cho nên hai phe đã tung ra nhiều nguồn tin khác nhau để khuynh loát đại hội nên vì thế mới xảy ra tình trạng chưa biết ai sẽ là người giành chiến thắng cuộc đấu đá quyền lực này.

Thanh Thảo: Theo ông thì lý do gì mà vào tháng 4/2014, Bộ chính trị lại ra Quyết Định 244 mang tính chất đi ngược với điều lệ đảng là mọi đại biểu có quyền đề cử, ứng cử ngay tại Đại Hội?

Lý Thái Hùng: Sự sụp đổ hàng loạt Tập đoàn kinh tế và Tổng công ty vào năm 2010 và 2011 đã là cơ hội ngàn vàng để cho phe Nguyễn Phú Trọng tìm cách triệt hạ vây cánh của phe Nguyễn Tấn Dũng.

Năm 2012, Nguyễn Phú Trọng dùng diễn đàn Trung Ương Đảng khóa XI để biểu quyết biện pháp kỷ luật đối với Nguyễn Tấn Dũng là người tổng chỉ huy bộ máy doanh nghiệp của Việt Nam; nhưng thay vì Trung Ương Đảng biểu quyết kỷ luật lại đánh giá cao các nỗ lực của “chính phủ” giữ vững nền kinh tế trong lúc đang bị chao đảo trước cuộc khủng hoảng tài chánh thế giới.

Thất bại trong việc kỷ luật ông Dũng và để ngăn tham vọng ông Dũng muốn trở thành Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch Nước cho khóa XII, Nguyễn Phú Trọng đã đưa ra Quyết Định 244 do chính ông Trọng ký tên ban hành vào Tháng 4 năm 2014, để quy định về một số thủ tục ứng cử, đề cử trong đảng.

Nguyễn Phú Trọng đã dùng Quyết Định 244 để loại Nguyễn Tấn Dũng tái cử Khóa XII.
Ngoài ra, đối với những Ủy viên Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư khóa XI ở trong trường hợp đặc biệt (quá tuổi hưu) phải có sự đề cử của Bộ Chính Trị thì mới được tái cử Khóa XII.

Nói cách khác là 1.510 đại biểu tham dự Đại Hội XII chỉ bầu chọn tân Trung Ương Đảng Khóa XII dựa trên danh sách đề cử của Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng Khóa XI. Quy chế bầu cử này đã tạo ra sự lùng bùng chính trong nội bộ đảng CSVN và cho rằng ông Trọng đã dàn xếp để ngăn chận phe nhóm ông Nguyễn Tấn Dũng.

Vì thế mà trong ngày trù bị của Đại Hội XII vào ngày 20 Tháng Giêng vừa qua, các đại biểu đã thông qua quy chế bầu cử trong đó có đề cập về việc ứng cứ đề cử của các Ủy Viên Trung Ương Đảng Khóa XI có một chút thay đổi.

Đó là Ủy viên Trung Ương Đảng Khóa XI không được Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng Khóa XI giới thiệu thì người này không được ứng cử. Còn nếu được các Đại Biểu của Đại Hội đề cử thì người này phải xin rút, do quy định là: không được ứng cử và nhận được đề cử. Nhưng cuối cùng quyền quyết định cao nhất vẫn là Đại Hội.

Nói cách khác là dù Điều 13 của Quyết Định 244 trói buộc các Ủy Viên Trung Uơng Đảng Khóa XI như ông Nguyễn Tấn Dũng, không có tên trong danh sách đề nghị tái cử cho Khóa XII, thì cũng có thể ra tranh cử tại Đại Hội vào giờ cuối, nếu thu phục được quá bán phiếu Đại Biểu của Đại Hội ủng hộ việc tái cử Khóa XII.

Nếu ông Nguyễn Tấn Dũng làm được điều này thì sẽ lật ngược thế cờ vào giờ phút cuối và có thể giành ghế Tổng Bí Thư từ tay ông Trọng.

Thanh Thảo: Qua những văn kiện chuẩn bị Đại Hội 12, theo ông thì Đại Hội này có gì thay đổi không?

Lý Thái Hùng: Như mọi lần chuẩn bị các đại hội đảng trước đây cũng như lần này, lãnh đạo CSVN thường đưa ra hai văn kiện chính là Báo Cáo Chính Trị và Chiến Lược Phát Triển Kinh Tế - Xã Hội từ 2016-2021.

Để tạo dáng vẻ dân chủ và quan tâm đến ý kiến đóng góp của đảng viên, người dân, các văn kiện nói trên đã được lãnh đạo Hà Nội soạn thảo từ hơn 1 năm trước và tung ra lấy ý kiến từ tháng 10 năm 2015.

Hình ảnh một buổi góp ý về các văn kiện đại hội 12 tại Đồng Tháp. CSVN đã tốn hàng ngàn tỷ đồng để tổ chức những sinh hoạt vô bổ và nhàm chán trong khi ngân sách thiếu hụt, nhiều địa phương phải khai phá sản vì hết tiền để trả cho công nhân viên nhà nước.
Ban Tuyên Giáo Trung Ương đã họp báo khoe là có đến 24 triệu lượt người góp ý kiến nhưng chỉ là những góp ý cò mồi, không có bất cứ ý kiến nào dám chống lại các nội dung của hai văn kiện vì sẽ bị gán ghép vào tội “lợi dụng dân chủ, tuyên truyền chống phá đảng và nhà nước” theo điều 258 của Luật Hình Sự.

Do đó mà nội dung chính của hai văn kiện nói trên chỉ là rập khuôn theo những gì đã từng được soạn thảo của các kỳ đại hội trước đây, không hề thay đổi.

Mấu chốt chính vẫn là tiếp tục kiên định chủ nghĩa Mác – Lênin, phát triển kinh tế theo định hướng xã hội chủ nghĩa, các doanh nghiệp nhà nước nắm vị trí chủ đạo và nhất là không chấp nhận mô hình chính trị đa nguyên, đa đảng.

Đây là yếu tố then chốt đã khiến cho người dân không quan tâm, không để ý gì đến Đại Hội Đảng CSVN.

Thanh Thảo: Một ngày trước khi diễn ra Hội nghị trù bị đại hội XII, cụ Rùa Hồ Gươm có hơn 100 tuổi từ trần, nhiều người cho rằng đây là điều linh thiêng ứng báo điều gì đó cho tương lai Việt Nam nói chung và cho đảng CSVN nói riêng. Ông nhận định về tình hình Việt Nam sẽ như thế nào sau Đại Hội XII thưa ông?

Lý Thái Hùng: Rùa là loại linh vật, nó gắn liền với thần bảo tồn trong thần thoại, ở Việt Nam gắn với Thần Kim Quy. Với mu rùa tượng trưng cho bầu trời, bụng nó phẳng tượng trưng cho mặt đất; vì thế mà nhiều nhà khảo cổ cho rằng nhà sàn của người Việt là biểu tượng bắt nguồn từ hình tượng con rùa, mang ý nghĩa vững chắc. Con người sống trong nhà sàn đó là sống trong nguồn sinh lực nối giữa trời và đất nên người ta cảm thấy hạnh phúc, khỏe mạnh.

Theo Tiến Sĩ Hà Đình Đức, nhà nghiên cứu về Rùa Việt Nam thì cho là Rùa Hồ Gươm có nguồn gốc từ Lam Kinh, Thanh Hóa, cùng quê với vua Lê Lợi và được vua Lê thả vào Hồ Gươm, vì trước đó không có thông tin gì về loài rùa lớn nào tại Thăng Long.

Rùa Hồ Gươm lúc còn khoẻ mạnh.
Tin Rùa Hồ Gươm có trên 100 tuổi từ trần hôm 19 Tháng Giêng, một ngày trước khi hội nghị trù bị của Đại Hội 12 khai mạc đã tạo ra nhiều tin đồn nào là báo hiệu thời kỳ suy tàn của đảng CSVN, hay là điềm xấu cho sự tranh giành quyền lực giữa ông Trọng và ông Dũng.

Liên quan đến đại hội 12, dù ông Trọng hay ông Dũng lên làm Tổng Bí Thư, nội bộ đảng CSVN đã không còn là khối thuần nhất. Các phe tiếp tục đấu đá nhưng lần này sẽ công khai đổ tránh nhiệm lẫn nhau về các thất bại trong những chính sách kinh tế - xã hội để giành thế thượng phong vì những lợi ích kinh tế mang lại cho phe nhóm.

Do đó sau Đại Hội 12, đảng CSVN sẽ rơi vào ba viễn cảnh sau đây:

1/ Tổng Bí Thư không còn khả năng cầm chịch quyền lực ở trong đảng như từ trước đến nay. Trung Ương Đảng sẽ trở thành nơi đấu đá của các phe để tìm ảnh hưởng cho những quyết định về nhân sự, về hướng đi chứ không còn nằm trong tay một thiểu số nào.

2/ Trung Quốc tiếp tục chi phối một số nhân sự để qua đó khuynh loát những quyết định quan trọng về kinh tế, đối ngoại, an ninh quốc phòng nhằm ngăn chận Việt Nam đi gần với Hoa Kỳ, Nhật Bản.

3/ Xã hội Việt Nam sẽ rơi vào tình trạng khủng hoảng toàn diện vì hết tiền cạn kiệt ngân sách và tranh chấp Biển Đông leo thang. Tình hình này sẽ đẩy cho Hà Nội lúng túng đối phó trong những ngày tới.

Với những diễn biến tình hình như vậy, tôi nghĩ rằng sẽ mở ra nhiều thuận lợi cho phong trào dân chủ để sớm chấm dứt ách độc tài Cộng sản, mang lại những thay đổi tốt đẹp hơn cho Việt Nam,

Thanh Thảo: Xin cảm ơn ông Lý Thái Hùng.

Nguồn: Chân Trời Mới Media

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

Đại Hội 12: Đường đi không đến

Phạm Nhật Bình


Trong suốt quá trình tồn tại, không ít những kỳ đại hội đảng CSVN là những lần thay bậc đổi ngôi không êm thắm. Nói khác đi, triều đình phong kiến kiểu mới của Hà Nội luôn giữ vững bản chất tranh giành và thanh trừng lẫn nhau như “các đồng chí Liên Xô” trong thời kỳ cầm quyền của Stalin.


Bế tắc chọn tứ trụ

Trong bối cảnh một đất nước đang rơi vào tình cảnh mất dần chủ quyền vào tay ngoại bang, vấn đề sắp xếp nhân sự cho đại hội 12 làm nổi lên tính cách tham quyền cố vị của các lãnh đạo đảng.

Việc chuẩn bị Đại hội 12 khởi đầu từ Hội nghị Trung ương 10 và qua Hội nghị 11, Trung ương đảng CSVN đã “nhất trí” với các tiêu chuẩn Ủy viên Trung ương Đảng khóa mới; đồng thời quy định tuổi tái cử đối với Ủy viên Trung Ương Đảng không quá 60 tuổi, và đối với các Ủy viên Bộ Chính trị không quá 65 tuổi.

Bước qua Hội Nghị Trung Ương 12 là một bước đệm tiếp tục giải quyết khúc mắc trong vấn đề nhân sự, nhất là những ai đủ tiêu chuẩn và điều kiện trong độ tuổi ứng cử 4 chức danh cao nhất của chế độ.

Chính độ tuổi của 4 chức vụ cao nhất trong đảng và nhà nước mà các công dân mạng thường gọi là “tứ trụ triều đình” là cục xương khó nuốt của Hội Nghị Trung Ương 13. Vì theo quy định từ trước, các Ủy viên Bộ Chính Trị muốn được tái cử phải từ 65 tuổi trở xuống.

Hội nghị 13 họp từ ngày 14 đến 21 Tháng Mừời Hai là Hội nghị quyết định về danh sách đề cử những người tham gia vào Trung ương đảng khóa XII, sẽ do 1.500 đại biểu của đại hội XII bầu chọn. Vấn đề then chốt và gay cấn nhất là nếu những người quá tuổi hưu (trên 65) mà không được Trung ương chọn tái cử để đưa vào danh sách để các đại biểu bầu thì coi như sau Đại hội sẽ về vườn.

Hội nghị 13 quyết định danh sách đề cử người vào Trung ưởng đảng khóa 12.
Được biết cũng tại Hội Nghị Trung Ương 13, các Ủy viên Trung ương đã viết phiếu giới thiệu nhân sự Ủy viên Bộ Chính Trị đủ điều kiện, trong độ tuổi để ứng cử vào các chức danh “lãnh đạo chủ chốt” của đảng và nhà nước là Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng và Chủ Tịch Quốc Hội.

Trong bốn gương mặt hiện tại, không có ai có vẻ muốn rời bỏ chiếc ghế quyền lực đang nắm giữ, mà nhất định nó sẽ mang lại vô số lợi ích cho bản thân và đám đàn em.

Qua độ sôi sục của cuộc đấu đá, nếu không giữ được ghế thì không biết chừng sẽ là đại họa cho bản thân, gia đình và đàn em. Khổ thay, tứ trụ Sang-Trọng-Hùng-Dũng sang năm 2016 đều trở thành những ứng viên lão làng vượt qua số tuổi quy định 65. Hai trụ trẻ nhất trong bốn trụ là Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang đều sinh năm 1949, tức 67 tuổi.

Hội nghị 13 đã thất bại vì bế tắc chung quanh chiếc ghế tổng bí thư đảng sẽ thuộc về ai. Nếu tạm thời loại trừ Nguyễn Sinh Hùng và Trương Tấn Sang bị coi như yếu thế hơn, cuộc chiến đấu chỉ còn lại hai đối thủ nặng ký nhất là tổng bí thư và thủ tướng đương nhiệm. Nguyễn Phú Trọng lâu nay vẫn được dư luận coi như đứng đầu phe đảng và Nguyễn Tấn Dũng đứng đầu phe chính phủ.

Hai phe cũng được mô tả như đối nghịch nhau trong một số quan điểm. Một phe bảo thủ dựa vào Bắc Kinh để tồn tại vững bền; một phe hướng về cải cách hội nhập càng ngày càng sâu vào thế giới Tây phương. Mặt ngoài, dù được một nhà quan sát đánh giá là “hai phe”, nhưng phe nào cũng cố giữ màu sắc chính thống của một đảng đã rệu rã lúc về chiều.

Hội nghị 14 bế tắc trong việc lập danh sách đề cử ai là những ứng viên sáng giá cho bốn chức danh Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng, Chủ Tịch Quốc Hội.
Vậy ai là người có thể được tái cử lần này? Một câu hỏi khó trả lời, một vấn đề hóc búa mà Hội nghị 13 đành buông tay trao lại cho Hội nghị Trung Ương 14 quyết định. Nhưng sau ba ngày nhóm họp từ ngày 11 đến 13 Tháng Giêng, 2016, Hội nghị 14 cũng bế tắc không lập được danh sách đề cử ai là những ứng viên sáng giá cho 4 chức danh Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng, Chủ Tịch Quốc Hội mà đành phải để cho Trung ương đảng khóa XII giải quyết với một lô danh sách tổng hợp từ đề nghị của Bộ chính trị và Trung ương đảng khóa XI.

Đại hội hoàng hôn

Những bế tắc trong việc chọn lựa các chức danh chủ chốt đã cho thấy tính cách quyết liệt của cuộc chiến tranh giành ngôi vị Tổng Bí Thư giữa hai phe đảng và chính phủ. Hậu quả tất nhiên là hai phe đã phải dùng đến đòn “thư tố cáo” để mà tạo hỏa mù trong dư luận. Do đó mà liên tục nhiều ngày qua trên các trang mạng xã hội người ta thấy xuất hiện nhiều bài viết dưới hình thức đơn, thư, ý kiến đảng viên cáo buộc Nguyễn Tấn Dũng hay chê bai Nguyễn Phú Trọng.

Điển hình là tài liệu 9 trang được cho là “Thư của TT Nguyễn Tấn Dũng gửi TBT Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính Trị” giải trình những cáo buộc chung quanh bản thân và gia đình mình. Tài liệu nội bộ này được ai đó tung ra rộng rãi trên các diễn đàn công cộng góp phần đẩy mạnh cuộc đấu đá trở thành quyết liệt hơn.

Dù là dưới hình thức giải trình những điểm bị cáo buộc nhưng lại bạch hóa những vấn đề lâu nay vẫn được đồn đãi quanh Nguyễn Tấn Dũng. Chẳng hạn chuyện con gái Nguyễn Thanh Phượng có chồng là con trai một sĩ quan chế độ cũ; sự giàu lên nhanh chóng của gia đình (và thân nhân) người đứng đầu nhà nước với nhiều tài sản bất minh. Hay những tuyên bố gây sốc về Biển Đông và bang giao với Trung Cộng cũng là điều mà Nguyễn Tấn Dũng bị cho là quá trớn, có thể làm mất lòng người bạn đồng thời là “người thầy của Cách Mạng Việt Nam.”

Đây là một cuộc chiến tranh quyền lực đã phân rõ chiến tuyến giữa đôi bên. Vì vậy người ta nhìn thấy ngay những bài viết, những lá thư tố cáo đều nhằm mục tiêu phục vụ cho trận chiến đang đi đến giai đoạn một mất một còn.

Cũng qua đó, dù là tố cáo ông Dũng hay chê bai ông Trọng nó cũng cho thấy ba điều:

1/ Hai phe Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng lâu nay đã hình thành thế kình chống nhau từ Hội nghị Trung ương 6 khiến Nguyễn Phú Trọng rơi lệ vì không kỷ luật được “đồng chí X”. Nay nhân Đại hội đảng, sự tranh giành ngôi thứ có cơ hội bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết.

Nội bộ đảng CSVN lần này không còn giấu giếm được bộ mặt đạo đức giả khi hai phe công khai ở vào thế sát phạt nhau và không còn có thể thỏa hiệp như trong quá khứ. Nhu cầu bảo vệ đảng đã trở thành thứ yếu trước quyền lợi phe nhóm. Do đó quyền lợi dân tộc lại càng bị bỏ rơi, mặc cho ngoại bang tha hồ xâu xé.

Trước đây đôi khi dù có đấu đá nhau quyết liệt nhưng đến lúc cuối cùng, những người cộng sản vẫn khôn khéo tìm cách tương nhượng nhau để có thể cùng tồn tại. Nhưng trong kỳ Đại hội này, sự thỏa hiệp không còn nữa. Phe nào cũng ra sức khua môi múa mỏ, không ngớt tung ra những ngón đòn hiểm ác để hạ đối thủ đo ván. Vì cả hai phe đều biết, nếu thua thì quyền lực của chính phe nhóm mình không những mất mà nguy hiểm đến tính mạng. Tình đồng chí hiện nay được tính trên số tiền mà họ đã bòn rút được của nhân dân để chia chát cho nhau.

2/ Kế đến, hai phe Trọng-Dũng đánh nhau gay gắt tất nhiên phải có bàn tay của thế lực bên ngoài. Trung Cộng chưa bao giờ từ bỏ giấc mộng thu hồi lãnh thổ phía nam mà họ gọi là “phiên thuộc” của Đại Hán ngày xưa trước hết là Việt Nam. Tham vọng ấy cộng với sức mạnh kinh tế đang trỗi dậy hiện nay càng khiến Trung Cộng tha thiết với tham vọng mở rộng biên cương trên đất liền và ngay trên Biển Đông.

Những gì đang diễn ra gần đây nhất cho thấy Trung Cộng đang lặng lẽ thực hiện mưu đồ khống chế và trên thực tế họ đã làm chủ hải lộ quan trọng nhất Á Châu này. Trong bối cảnh Hoa Kỳ ngập ngừng tiến hành chiến lược “xoay trục” về Châu Á, Trung Cộng càng ráo riết nắm lấy quân cờ Việt Nam thông qua các tay sai trung thành để làm thất bại nỗ lực của Hoa Kỳ tại đây.

Do đó, cuộc chiến không tương nhượng này còn cho thấy là nó nhằm phục vụ cho mẫu quốc đứng phía sau. Trong trường hợp này, Trung Cộng sẽ là người được lợi nhiều nhất và 90 triệu dân Việt Nam là những người khó tránh thân phận nô lệ về sau.

3/ Về phía những nguời đứng tên trên các thư tố cáo, kiến nghị thực tế đều chỉ là con cờ của mỗi phe. Đó là những người đã về hưu, viết ra nhằm tung hỏa mù trong dư luận và làm lợi cho phe mình. Do đã rời xa quyền lực không còn chút ảnh hưởng gì nên những thông tin họ đưa ra là những thông tin một chiều, chưa hẳn là những người thực tâm yêu nước thương nòi.

Rõ ràng, sau nhiều thập niên độc quyền lãnh đạo, quyền lực của đảng đã bị sói mòn do những thất bại trầm trọng khi điều hành đất nước. Nhưng đồng thời giới lãnh đạo chóp bu cũng biết lăn xả vào thế lực tiền tài, thúc đẩy sự tham quyền cố vị lên đến đỉnh cao. Các phe phái trong đảng không còn có thể thỏa thuận nhau do quyền lợi quá nhiều. Mặt khác, sự khuynh loát hậu trường chính trị của nhửng thế lực quốc tế góp phần thúc đẩy tinh thần nô lệ ngoại bang của các nô tài mới trong đảng.

Bốn Hội nghị Trung ương để giải quyết vấn đề nhân sự; hàng ngàn công an rầm rộ diễn tập bảo vệ Đại hội đảng; sự đấu đá một mất một còn; tận tình bêu rếu nhau trên internet một lần nữa cho thấy đảng CSVN đang trong tiến trình tự tan rã bên trong.

Hơn 3 năm trước ông Nguyễn Phú Trọng mếu máo đọc bài diễn văn bế mạc Hội Nghị Trung Ương 6. trong bài diễn văn đó ông Trọng đã cố “thiêng liêng hoá” cái đảng của ông. Giờ đây cái đảng này không những đã mất thiêng mà còn trở thành cái giỏ rác để quần chúng trút vào đó những mỉa mai, căm hận.

Bởi vậy, như một blogger ví von, Đại hội đảng lần thứ 12 là một “đại hội hoàng hôn”. Hay nói cách khác đây là “đại hội của đường đi không đến”. Vì dù nhà lý luận Nguyễn Phú Trọng trở thành người thắng cuộc, hân hoan ngồi lại ghế tổng bí thư trong khi Nguyễn Tấn Dũng ngậm ngùi về vui thú điền viên, thì Đảng CSVN cũng đang nhắm mắt tiến vào một đường hầm không lối thoát.

Phạm Nhật Bình

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015

Con đường làm Tổng bí thư của ông Dũng còn lận đận

Trung Điền


Một tuần trước khi khai mạc Hội nghị trung ương 13, ông Nguyễn Phú Trọng đã nói trong một cuộc tiếp xúc với cử tri Hà Nội hôm 8/12 rằng công tác nhân sự cho Đại hội Đảng XII còn “rất khó khăn.”

Trong bài diễn văn bế mạc hội nghị trung ương 13 hôm 21/12, ông Nguyễn Phú Trọng, tuy không lập lại chữ ‘rất khó khăn’ nhưng đã cho thấy là công tác nhân sự vẫn còn khó khăn vì ... chưa hoàn tất. Trung ương đảng phải họp thêm kỳ 14 để giải quyết một số ủy viên bộ chính trị hiện nay, tuy đã đến tuổi hưu (trên 65) nhưng lại muốn tái ứng cử hoặc tái đề cử để đảm nhận chức danh lãnh đạo chủ chốt, đặc biệt là ghế Tổng bí thư.

Khó khăn mà ông Nguyễn Phú Trọng nêu ra, đến từ vài nguyên do:

Thứ nhất, ông Nguyễn Tấn Dũng, tuy muốn làm Tổng bí thư nhưng không tự mình điền đơn tái cử như các ủy viên bộ chính trị khác mà để cho các đàn em trong trung ương đảng đề cử. Ông Dũng muốn dùng chính lá phiếu của đàn em để dằn mặt phe chống đối rằng ông “không tham quyền cố vị” mà là do nhu cầu của đảng yêu cầu ông phải…. tiếp tục “hy sinh”. Sở dĩ làm như vậy, ông Dũng muốn chấm dứt thời kỳ “cá mè một lứa” giữa các nhân sự trong bộ chính trị để tóm thu quyền lực dễ dàng hơn khi nắm ghế Tổng bí thư qua đa số phiếu bầu của Trung ương đảng mà ông Dũng biết là khó ai có thể cạnh tranh.

Thứ hai, những người ở tuổi hưu không chỉ vài nhân vật mà có đến trên 6 người như Lê Hồng Anh, Phạm Quang Nghị, Lê Thanh Hải, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng muốn được tái ứng cử hay đề cử để tiếp tục. Những người này cũng đang nhắm đến ghế tổng bí thư và họ không muốn ông Dũng quá mạnh, trở thành một thế lực chi phối toàn bộ sinh hoạt chính trị và kinh tế Việt Nam trong thời gian tới.

Thứ ba, vấn đề sắp xếp nhân sự trước đây nằm trong tay Tổng bí thư và Bộ chính trị đương nhiệm và Trung ương đảng (TƯĐ) chỉ biểu quyết lấy lệ; nhưng kể từ năm 2014 trở đi, qua chỉ thị 244 của Bộ chính trị, mọi vấn đề sắp xếp nhân sự trong bộ phận trung ương và các chức danh lãnh đạo chủ chốt đều phải mang ra thảo luận và bỏ phiếu kín tại Hội nghị TƯĐ.

Nhưng những khó khăn nói trên chỉ là bề nổi. Vấn đề then chốt hiện nay là sự ảnh hưởng của Trung Quốc lên bài toán nhân sự thượng tầng, đặc biệt là đối với việc ông Dũng lên làm Tổng bí thư.

Tập Cận Bình trong chuyến thăm Việt Nam trong tháng 11 vừa qua.

Trong chuyến viếng thăm Việt Nam vào tháng 11 vừa qua, ông Tập Cận Bình đã gặp gỡ tứ trụ nhưng chỉ đưa ra lời mời ông Nguyễn Tấn Dũng viếng thăm Trung Quốc. Lúc đó, dư luận đánh giá rằng lời mời này đã biểu hiện sự ủng hộ của Bắc Kinh hay ít ra là của Tập Cận Bình đối với ghế Tổng bí thư tương lai cho ông Nguyễn Tấn Dũng.

Thực tế, lời mời của họ Tập chỉ là “kế sách” khích động sự khởi đầu cho một chiến dịch tấn công cá nhân và gia đình nhằm răn đe ông Nguyễn Tấn Dũng về mối quan hệ Việt – Trung.

Hàng loạt những thư nặc danh tấn công đời tư, chuyện gia đình của ông Dũng được phổ biến rộng rãi trên Internet. Nhưng quan trọng nhất là việc “buộc tội” ông Dũng đã khơi mào cho làn sóng chống Trung Quốc, dẫn đến cuộc đốt phá 1000 công ty, nhà máy tại Bình Dương sau khi xảy ra vụ Bắc Kinh mang giàn khoan HD 981 vào sâu trong thềm lục địa Việt Nam vào tháng 5/2014.

Nội dung lá thư gửi Bộ chính trị, Trung ương đảng của ông Nguyễn Tấn Dũng đã cho thấy là ông Dũng đã chơi “bài ngửa” đối với phe thân Trung Quốc.

Trong 12 vấn đề nêu ra trong lá thư, những phản bác của ông Dũng về các cáo buộc liên quan đến chuyện gia đình, con cái, tài sản và năng lực lãnh đạo phải nói là khá thuyết phục. Ông Dũng không những chứng minh dựa trên các báo cáo của ủy ban kiểm tra hay của bộ chính trị mà còn luôn luôn đặt mình và gia đình dưới sự chỉ đạo, sắp xếp của đảng.

Nhưng phần trả lời yếu nhất, và là tâm điểm của vấn đề, chính là những lý luận mà ông Dũng đưa ra nhằm viện dẫn lý do vì sao có những phát biểu phê phán Trung Quốc mạnh vào lúc đó. Lời giải thích đã không mấy thuyết phục. Dành gần 1/3 lá thư, ông Dũng cho rằng ông chỉ phản ảnh quan điểm của Bộ chính trị vào lúc xảy ra vụ giàn khoan đầu tháng 5/2014, khi nói “không hy sinh chủ quyền lãnh thổ cho những quan hệ hữu nghị viển vông.”

Trong vụ giàn khoan HD 981, ông Dũng là người đầu tiên và cũng là duy nhất lên tiếng mạnh mẽ chống việc Trung Quốc mang giàn khoan HD 981 vào sâu trong thềm lục địa Việt Nam, trong khi ông Nguyễn Phú Trọng tìm cách liên lạc riêng để gặp Tập Cận Bình nhưng bị từ chối. Lúc đó, ông Dũng còn “dọa” Bắc Kinh rằng mọi hồ sơ kiện Trung Quốc đã chuẩn bị xong chỉ chờ bộ chính trị bật đèn xanh, trong khi thực tế bộ chính trị CSVN không hề thảo luận về vụ việc này.

Qua lá thư 9 trang, người ta mới thấy là những phát biểu về vụ giàn khoan HD 981 xảy ra hồi tháng 5/2014 đang là trở ngại cho chính ông Dũng để được chọn làm Tổng bí thư.

Điều này cho thấy là bóng ma Trung Quốc còn rất lớn trong nội bộ đảng CSVN, khi thành phần đã ít nhiều chịu ơn của Bắc Kinh đang rất lo ngại sự mất quyền lực nếu để cho phe Nguyễn Tấn Dũng thắng thế.

Ngay cả Bắc Kinh cũng vậy, tuy không còn khả năng chi phối nhân sự qua việc “khống chế” tổng bí thư như trong các kỳ đại hội trước dưới triều đại Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Trung Quốc lần này không muốn Nguyễn Tấn Dũng mạnh lên để chèn ép các phe nhóm khác. Ngược lại Trung Quốc muốn tình trạng “cá mè một lứa” tiếp tục duy trì trong thượng tầng lãnh đạo để dễ dàng khuynh loát, hơn là tập trung vào tay một người dù là Nguyễn Tấn Dũng hay Trương Tấn Sang.
Nói tóm lại, hiện chưa có một nhân vật nào đủ tầm vóc về tiền, về quyền, và về gian xảo để qua mặt Nguyễn Tấn Dũng trở thành Tổng bí thư. Nhưng chính quan điểm chống Trung Quốc về vụ giàn khoan của ông Dũng đã làm Trung Quốc có lý cớ để hậu thuẫn cho phe thân Trung Quốc tạo áp lực cũng như dằn mặt Nguyễn Tấn Dũng chơi trò “thoát Trung” sau khi lên làm Tổng bí thư.

Với quá nhiều bằng chứng “nói một đằng, làm một nẻo” và con người mưu mô của ông Dũng, không ai tin “ảo thuật” thoát Trung và cải cách của Nguyễn Tấn Dũng sẽ mang lại lợi ích cho đất nước. Dũng hay Trọng đều không phải lá phiếu mà người dân Việt Nam sẽ chọn.

Trung Điền