Hiển thị các bài đăng có nhãn Công an. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Công an. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

Chống công an bạo hành tại Việt Nam

Nguyễn Ngọc Bảo


Từ năm 1997, ngày 15/3 hàng năm được các tổ chức xã hội dân sự xem là Ngày Quốc Tế Chống lại Sự Bạo Hành của các Cơ Quan Công Lực và Công An (International Day Against Police Brutality).

Tại nhiều quốc gia dân chủ Tây Phương, nhiều cuộc biểu tình, mít tinh, hội thảo đã được tổ chức nhằm tố cáo sự bạo hành của cơ quan công lực và công an trong ngày này. Những nỗ lực đòi lại công lý, lẽ phải ngày càng được sự hậu thuẫn rộng rãi của quần chúng, các tổ chức Xã Hội Dân Sự tranh đấu cho nhân quyền, các tổ chức chống bạo hành tra tấn, đòi công lý cho các nạn nhân. Nhờ sự phát triển của mạng internet toàn cầu và các mạng xã hội, các hoạt động trên ngày càng trở nên đa dạng.

Trong lịch sử nhân loại, nhờ thế lực tiền tài bao che, cũng như sự thờ ơ của dư luận, nhiều cá nhân, tổ chức chủ mưu hay thủ phạm các tội ác diệt chủng (crimes against humanity), tra tấn (torture) giết người tập thể (mass murder), vẫn thoát khỏi vòng pháp lý, ung dung sống hưởng thụ, ngoài vòng pháp luật. Vào cuối thế kỷ thứ 20, bắt đầu có những thay đổi trong việc hình thành các Công Ước Quốc Tế bảo vệ nhân quyền, nhân phẩm con người. Sự quan tâm của dư luận cùng những nỗ lực không ngừng nghỉ các tổ chức Phi Chính Phủ quốc gia và quốc tế, nhiều thành phần chủ mưu và tòng phạm đã bị truy lùng, bị đem ra xét xử, trừng phạt với án tù nặng nề, tài sản thụ đắc phi pháp bị tịch thu.
Trong phiên tòa xét xử lãnh tụ Serbia Milosevic về tội ác diệt chủng


Về tội ác diệt chủng, sự tra tấn, giết người có hệ thống trong cuộc tranh chấp tại Bosnia-Herzegovinia (1992-1995) đã khiến hàng chục ngàn người gốc hồi giáo bị quân đội Serbia thảm sát. Thủ phạm của những tội ác này bị đưa ra xét xử đã đánh dấu một bước ngoặc căn bản trong việc duy trì công lý của cộng đồng nhân loại. Đây là lần đầu tiên sau Đệ II Thế Chiến, Tòa Án Hình Sự Quốc Tế (International Criminal Court) tại The Hague đem ra xét xử lãnh tụ Serbia Milosevic về tội ác diệt chủng (bị kết án vào tháng 5/1999, bị bắt và đem ra xử 2002-2005, sau đó mất trong tù).

Công pháp quốc tế và chống công an bạo hành

Liên Hiệp Quốc đã định nghĩa Tội ác diệt chủng (hay còn gọi là ’Tội ác chống nhân loại’ - Crimes against Humanity) bao gồm các hành vi bạo hành tra tấn có chủ mưu và có hệ thống (torture, persecution, other inhumane acts of a similar character intentionnally causing great suffering or serious bodily or mental injury).

Sau các tội ác chống lại nhân loại trong cải cách ruộng đất, thảm sát Mậu Thân và vô số các tội ác khác trong chiến tranh; hiện nay tại Việt Nam, Bộ Công An, mà người từng cầm đầu là Trần Đại Quang (sắp là chủ tịch nước) trong nhiều năm qua đã và đang tiến hành một chính sách tiêu diệt đối kháng một cách có hệ thống qua nhiều hình thức tinh vi, kín đáo như bao vây kinh tế, khủng bố tinh thần, bạo hành thể xác. Hậu quả là hàng trăm người đã bị đánh chết, hàng chục ngàn người bị đánh đập dã man, bị thương tật thể xác hay bị nội thương. Bộ máy công an phối hợp với côn đồ cùng toà án toa rập với nhau để đưa những người chế độ muốn trù giệt vào tù, hầu dễ dàng đày đoạ hoặc dùng nhục hình tra tấn.

Tội ác chống nhân loại bao gồm một trong các hành vi sau, khi được thực hiện có hệ thống hoặc trên phạm vi lớn hoặc được âm mưu, chỉ đạo do một chính phủ hay tổ chức, tập thể:

(a) Giết người;
(b) Hủy diệt;
(c) Tra tấn;
(d) Nô lệ hóa;
(e) Khủng bố chính trị hay của, chủng tộc, tôn giáo, bộ lạc;
(f) Phân biệt chủng tộc, bộ lạc, tôn giáo liên quan đến sự xâm phạm các quyền cơ bản và tự do của con người dẫn đến sự tổn thất nặng nề về số dân;
(g) Tự ý ép buộc, dùng vũ lực trục xuất, lưu đày;
(h) Tự ý giam hãm;
(i) Ép buộc, dùng vũ lực gây ra sự mất tích;
(j) Cưỡng hiếp và các hành vi lạm dụng tình dục khác;
(k) Những hành động mất nhân tính gây ra thương tổn nặng nề đến tình trạng thể chất hoặc tinh thần, sức khỏe hay phẩm chất con người, như gây tổn thương, tàn tật hay tổn hại khốc liệt cho thân thể.


Với các định nghĩa trên và những quyền hạn được giao cho Toà Án Hình Sự Quốc Tế, các thành phần lãnh đạo chủ mưu và các thủ phạm gây tộc ác sẽ bị triệu ra tòa để điều tra, dẫn độ ra trước Tòa án quốc gia hay quốc tế để trả lời cho các hành vi tội ác của họ.

Các cơ cấu dân cử như Quốc Hội Hoa Kỳ có thẩm quyền tuyên bố các tội ác của một số cá nhân, tập đoàn thuộc phạm trù các tội ác diệt chủng và cần phải lập ra một Tòa Án đặc biệt để điều tra, truy lùng và bắt giữ những người liên quan.

Ngoài ra thẩm quyền thụ lý các tòa án cấp quốc gia, tùy theo hệ thống pháp luật từng nước, có thể được mở rộng để bao gồm việc điều tra, xét xử các hành vi bạo hành tra tấn, diệt chủng xảy ra ngoài phạm vi lãnh thổ, hay liên hệ đến các công dân các quốc gia khác.

Cựu lãnh đạo Chí Lợi tướng Pinochet
Hành vi ra lệnh đàn áp dã man Pháp Luân Công của cựu lãnh đạo Trung Quốc Giang Trạch Dân, Lý Bằng đã bị toà án Tây Ban Nha chấp nhận thụ lý, điều tra. Cựu lãnh đạo Chí Lợi tướng Pinochet đã bị bắt giữ tại Anh (1998 trong hơn 500 ngày) vì một trát tòa Tây Ban Nha về tội ra lệnh giết chết, thủ tiêu các thành phần đối lập.

Hiện Tòa Hình Sự Quốc Tế đang tiến hành điều tra về các tội ác tra tấn, giết người tại Cộng Hòa Trung Phi, Sudan (Darfour), Mali, Cộng Hòa Congo, Uganda, Cộng Hòa Kenya, Libya, Cộng Hòa Trung Phi, Georgia... Các cuộc điều tra liên quan đến các cá nhân chủ mưu và thủ phạm tiến hành các vụ giết người, bạo hành dã man các thường dân tại các quốc gia trên. Nhiều thành phần tội phạm đã bị trát tòa quốc gia và quốc tế bắt giữ, một số đang lẩn trốn.

Với khả năng kiểm định rộng lớn qua các mạng điện tử, các ngân hàng, cơ quan tài chánh; những thành phần tội phạm tại đào này không còn xử dụng được các số tiền khổng lồ, hoặc bất động sản mà họ đã thụ đắc được một cách phi pháp trên thế giới. Vì hiện nay, các cuộc điều tra về mặt hình sự, thường đi song song với các hình thức truy lùng và niêm phong các tài sản phi pháp.

Nhằm bảo vệ nhân phẩm, đòi lại công lý ở một bình diện giới hạn hơn tội ác diệt chủng có tính chất phổ quát, Công Ước Liên Hiệp Quốc Chống Tra Tấn (UN Convention Against Torture) đã được thông qua vào tháng 12/1984 và bắt đầu có hiệu lực từ tháng 6 năm 1987. Việt Nam ký Công Ước Chống Tra Tấn vào ngày 7/11/2013 và chính thức thông qua ngày 5/2/2015. Nhưng lãnh đạo CSVN và chỉ huy lực lượng Công An cố tình coi thường, chà đạp và vẫn chỉ thị đàn áp dã man mọi thành phần dân chủ hay người dân vô tội dám đứng lên chống lại chế độ CSVN.

Điều khoản 1 của Công Ước Chống Tra Tấn định nghĩa hành vi tra tấn như sau:

“Tra tấn là bất kỳ hành động nào tạo ra sự đau đớn nặng nề hoặc đau khổ - dù thể xác hay tâm thần - do cố ý gây ra cho một người nhằm các mục đích là đạt được thông tin hay một lời thú nhận từ anh ta hoặc một người thứ ba, trừng phạt anh ta vì một hành động mà anh ta hoặc người thứ ba đã phạm hoặc bị nghi là đã phạm, hoặc đe dọa, ép buộc anh ta hoặc một người thứ ba, hoặc đối với bất kỳ lý do nào dựa trên sự phân biệt đối xử bất kỳ loại nào, khi nỗi đau đớn hay đau khổ như vậy gây ra bởi - hoặc theo sự xúi giục - hoặc với sự đồng ý - hoặc chấp thuận - của một quan chức hoặc người khác hành động trên cương vị chính quyền. Nó không bao gồm sự đau đớn hoặc đau khổ ngẫu nhiên hoặc vốn có khi bị các hình phạt đúng theo luật.” (Công ước chống Tra tấn, Điều 1,1)

Tù nhân lương tâm Trần Minh Nhật bị công an Lâm Đồng ném đá vỡ đầu vào ngày 22/2/2016.
Hiện nay tại Việt Nam, công an đã cố tình xử dụng, bao che các thành phần đầu gấu để tiến hành các hành vi bạo hành nhằm vào các nhà dân chủ, gia đình họ, cùng với nhiều người dân vô tội khác (đánh bằng võ khí mềm vào người để gây nội thương, ném đá, tông xe để gây tai nạn giao thông, cho giả dạng tù nhân đánh trong tù). Nhiều người bị tra tấn, đánh chết trong đồn công an (hàng trăm vụ đánh chết người đã xảy ra), cùng lúc hàng ngàn nạn nhân và gia đình bị trù dập, đánh đập dã man. Gần đây nhất là trường hợp của tù nhân lương tâm Trần Minh Nhật và gia đình tại Lâm Đồng.

Nhân ngày Quốc Tế Chống Bạo Hành của các Cơ Quan Công Lực và công an, với tất cả các thuận lợi hiện nay về mặt dư luận và công pháp quốc tế, người dân Việt Nam và các nạn nhân cần phải đứng lên lập hồ sơ, tố cáo trước dư luận về các hành vi bạo hành dã man có chủ mưu và hệ thống của lãnh đạo CSVN và Bộ Công An. Những vụ điều tra, đưa các thành phần chủ mưu và thủ phạm tại Phi Châu ra trước Tòa sẽ không xảy ra nếu không có sự can đảm, quyết tâm các cá nhân, các NGO tranh đấu cho công lý tại các quốc gia Phi Châu bất chấp các đe dọa để đưa những hành vi tội ác ra trước ánh sáng của công lý.

Các nạn nhân, gia đình, các lực lượng dân chủ Việt Nam cần đưa các hành vi tội ác, các thủ phạm trên ra trước công luận thế giới qua việc:

1. Thu thập, lọc lựa, viết lại, lưu trữ tất cả các dữ kiện để có thể trở thành các bằng chứng trước một Tòa Án quốc gia hay quốc tế.

2. Vạch mặt các thành phần chủ mưu và thủ phạm các vụ bạo hành tra tấn, giết người dã man trước công luận thế giới, với danh tánh, hình ảnh, dữ kiện về cá nhân các thành phần này.

3. Lập ra những hồ sơ pháp lý với sự hỗ trợ của các NGO quốc tế để truy tố các thủ phạm ra trước Tòa (về mặt hình sự và phần tài sản phi pháp liên hệ).

Người Việt Nam sẽ phải tự mình tiến hành, sẽ không có ai khác làm việc này thay cho chúng ta để đòi công lý, lẽ phải cho các nạn nhân trong các vụ đánh chết người, tra tấn bạo hành của công an và đầu gấu tại Việt Nam.

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

Lên án côn đồ - được bảo kê - tấn công cá nhân và gia đình phóng viên Trần Minh Nhật

Văn phòng Công lý và Hòa bình DCCT Sài Gòn
và Truyền thông Tin Mừng Cho Người Nghèo 38 Kỳ Đồng, P.9, Q.3, Sài Gòn

Sài Gòn 24.02.2016
 
TUYÊN BỐ Về trường hợp côn đồ - được bảo kê - tấn công cá nhân và gia đình anh Trần Minh Nhật


Cựu Tù nhân lương tâm (TNLT) Trần Minh Nhật, sống tại xã Đạ Đờn-huyện Lâm Hà-tỉnh Lâm Đồng, một trong những phóng viên của Truyền thông Tin Mừng Cho Người Nghèo (GNsP) do một số linh mục Dòng Chúa Cứu Thế thuộc Văn phòng Công lý Hòa bình (CLHB) thuộc DCCT Sài Gòn thành lập, bị côn đồ – được bảo kê bởi công an tỉnh Lâm Đồng- tấn công không chỉ cá nhân Minh Nhật mà còn cả gia đình, cụ thể:
  • Vào tối ngày 22.02.2016, côn đồ đã dùng đá ném vào đầu Minh Nhật làm chảy máu đầu, gia đình muốn đưa anh đi cấp cứu tại bệnh viện nhưng họ đã ngăn cản và đe dọa giết cả gia đình nếu như anh Nhật đi ra khỏi nhà. Gia đình phóng viên này nhận dạng rõ danh tánh của những côn đồ đã hành hung Minh Nhật và khẳng định những người này thường xuyên canh gác trước cửa nhà, hợp tác với các côn đồ khác ném đá vào nhà và hành hung Minh Nhật. Sau đó, ông Đạt, anh ruột của Minh Nhật đã đưa mẹ của anh Nhật và anh Nhật đi lánh nạn tại tư gia nhà ông, cách nhà anh Nhật khoảng 1km. Thế nhưng, khoảng 20 côn đồ đã đi theo và tiếp tục gây rối tại đây. Họ chửi bới, ném đá rầm rầm vào nhà khiến cả nhà trong đó có người lớn tuổi –mẹ của anh Nhật, và người bệnh – vợ của ông Đạt cùng những đứa con nhỏ của ông Đạt, vô cùng sợ hãi trước sự hung hăng của những côn đồ này.
  •  
  • Trước đó. côn đồ liên tục xịt thuốc độc xung quanh khu vực nhà làm cho cả gia đình có triệu chứng chóng mặt, buồn nôn, còn gà thả ngoài vườn bị chết hàng loạt khi tiếp xúc với khí độc và ăn phải cám tẩm thuốc độc.

  • Vào ngày 10.02.2016, côn đồ đã đốt đống củi cà phê khô ngay sát sân và nằm cạnh nhà phóng viên này, nếu gia đình không phát hiện kịp để dập tắt ngọn lửa thì cả gia đình có nguy cơ chết trong đám cháy.

  • Gia đình phóng viên này cũng phải hứng chịu những trận ném đá suốt nhiều đêm, vỡ cả cửa kính khiến gia đình luôn bất an, không thể ngủ được. Ngoài ra, ông Trần Khắc Đường, anh ruột của Minh Nhật, đã bị 5 công an huyện Lâm Hà chặn xe, đòi đánh và dọa sẽ đốt nhà.

  • Các trẻ nhỏ trong gia đình của phóng viên này liên tục bị đe dọa và cấm cản các em đi ra khỏi nhà.

  • Đặc biệt, nhà cầm quyền cố tình triệt phá kinh tế gia đình bằng cách xịt thuốc trừ sâu vào các gốc cây cà phê, tiêu, bơ khiến khu vườn gia đình thiệt hại hơn 789 gốc tiêu, 155 cây cà phê, 11 cây bơ… cắt đứt nguồn thu nhập chính của gia đình.

  • Mỗi khi bị tấn công, gia đình phóng viên Trần Minh Nhật đều trình báo với các cơ quan chức năng nhưng họ vẫn thờ ơ, chỉ có một vài lần họ xuống hiện trường để kiểm tra, nhưng sau đó không có một hồi đáp, ngăn chặn, giải quyết thỏa đáng nào cho gia đình.
Phóng viên Trần Minh Nhật là một TNLT vừa mới mãn hạn tù vào cuối tháng 8.2015. Đây là một phóng viên kiên cường, mạnh mẽ chống lại các áp bức của nhà cầm quyền Cộng sản, bênh vực những người dân oan… chính vì vậy mà phóng viên Minh Nhật phải gánh chịu những hậu quả tàn bạo do các chiêu trò có tính chất côn đồ của nhà cầm quyền tỉnh Lâm Đồng gây ra.

Văn phòng CLHB thuộc DCCT Sài Gòn và GNsP lên án các hành vi bất nhân này. Bởi lẽ:
  • Đây là hành vi vi phạm pháp luật trắng trợn của côn đồ, được bảo kê. Họ ngang nhiên, công khai, cố tình phạm tội. Coi thường “tính mạng con người được pháp luật bảo hộ”, sẵn sàng đe dọa và thực hiện các hành vi “tước đoạt mạng sống con người”. Đặc biệt ngay cả với người lớn tuổi, phụ nữ, bệnh nhân và trẻ em. Họ chà đạp lên Hiến pháp và pháp luật, xâm phạm những “quyền cơ bản của công dân”: quyền sống, quyền tự do Tôn giáo, quyền tự do đi lại, bày tỏ chính kiến…Phá hoại kinh tế của gia đình, phá hoại cuộc sống yên bình, nguy cơ đẩy các thành viên gia đình vào bần hàn, túng cùng.

  • Những hành động tệ hại này lại được chính những người “nhân danh bảo vệ pháp luật, bảo vệ người dân” bảo kê. Không có “chỉ đạo”, “ngầm tiếp tay, ủng hộ” của guồng máy công an cầm quyền, những côn đồ này chắc chắn không dám ngang nhiên, phạm tội kéo dài, mà không bị xử lý!

Văn phòng CLHB thuộc DCCT Sài Gòn và GNsP kêu gọi các tổ chức nhân quyền quốc tế, cộng đồng Người Việt trong và ngoài nước, các cá nhân yêu chuộng Công lý và hòa bình cùng chia sẻ với gia đình anh Trần Minh Nhật, lên án những hành động phi nhân tính của nhà cầm quyền tỉnh Lâm Đồng và yêu cầu họ dừng ngay các hành vi côn đồ. Xử lý theo pháp luật và buộc côn đồ bồi thường cho gia đình anh Trần Minh Nhật những thiệt hại do họ gây ra.

TM. Văn phòng CLHB và GNsP
Lm. Giuse Trương Hoàng Vũ

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Ông Thăng ơi, dân họ réo ông kìa!

Cánh Cò

Thật là một ngày đầy kịch tính. Vở kịch cho tới lúc này vẫn chưa mất hết tính thời sự và hấp dẫn bởi không ai đoán được kết cục của nó ra sao. Người thì tin vai ác vẫn…ác kẻ thì cho rằng đã đến lúc phải thay đổi cách nghĩ về lịch sử cũng như vai trò của quần chúng. Vở kịch được các vai diễn xuất sắc, chỉ có một vai đang được khán giả chờ xem nhất lại …không ra sân khấu. Thất vọng, khán giả réo tên ông liên tục, trong tiếng réo ấy văng vẳng có tiếng chửi, bảo ông đang lừa tiền vé của người nghèo.
 Chắc ông Đinh La Thăng cũng không ngờ dân chúng Sài Gòn lại cuồng ông đến thế, đến nỗi đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược cũng mang ông ra làm đối tượng để lớn tiếng kêu gào mặc dù lúc ấy ông có thể quên hoàn toàn, không nhớ cái ngày 17 tháng Hai là ngày mà cả miền Bắc năm xưa ngập mùi thuốc súng. Lúc ấy ông vừa 19 tuổi và chúng tôi tin là ông ở Hà Nội nên không biết được người dân 6 tỉnh biên giới Việt Trung bị bọn xâm lược tàn sát như thế nào. Cả cuộc đời ông không có cơ hội cầm súng và vì vậy ông không biết tiếng nổ bộc phá làm cho tai người lính ù tai ra sao và tiếng AK47 của quân thù bắn vào mình âm thanh của nó có khác với tiếng súng M16 của đế quốc Mỹ hay không.

Tiếng AK dĩ nhiên là to và mạnh hơn, nhưng vì nó được cầm trong tay người đồng chí phương bắc nên rõ ràng nó tàn bạo và thù hận hơn nhiều. Ngày xưa ông không biết, 37 năm sau ông cũng không muốn biết và vì vậy người dân réo cho ông biết.

Họ tập trung tại bến Bạch Đằng dưới chân tượng Trần Hưng Đạo chỉ với lý do duy nhất: nhắc nhở cả nước rằng ngày này 37 năm xưa bọn Trung Quốc đã xua quân tàn sát người Việt.

Họ tin sáng hôm 17 tháng hai năm 2016 sẽ khác năm ngoái, ít nhất là không bị cản phá, cướp bóc và chà đạp như mọi năm. Họ tin vậy vì thấy ông về lãnh chức Bí thư Thành ủy, chức lớn như trời và họ tin, tin không cần suy nghĩ.


Ngoài Bắc ông Trương Tấn Sang thắp nhang tạ tội với hơn 300 anh linh liệt sĩ trong trận chiến biên giới. Ông Sang tạ tội vì ông đã không đủ can đảm làm công việc này trước đây trong khi xương cốt con người mỗi ngày mỗi mục nát. Ông Sang trước khi về an hưởng giàu sang phú quý đã hành xử như một đứa con hư quay về với gia đình bằng sự cúi đầu.
Ông khác với ông Sang vì ông cảm thấy mình không có gì phải tạ lỗi. Vâng, có thể ông đúng, nhưng chỉ đúng từ ngày hôm qua trở về trước bởi hôm nay ông đã bắt đầu vướng vào cái lỗi mà cả đảng cộng sản đang mang. Người theo đạo nói là tội tổ tông, không làm vẫn chịu. Còn người theo đảng nói là lỗi hệ thống.
Ông là kỹ sư nên công việc của ông là bù lon con táng. Nơi ông đang ngồi không thích hợp cho ông chút nào vì ông không phải là một chính trị gia khôn ngoan. Người dân ngộ nhận vai trò của một người chuyên môn nhưng thiếu kỹ năng ứng phó nhân văn, thiếu luôn cả kiến văn lịch sử và nỗi đau của dân tộc từ các trang sử bằng máu ấy. Ông theo đúng gót chân của những người vừa từ thành phố Hồ Chí Minh ra đi với niềm tin cứ làm tốt công việc của mình là đủ.


Vòng hoa bị công an giật và đạp nát. Screen capture từ video của FBer Hoàng Bình.






Ông có nghe tiếng gào rú tại bến Bạch Đằng réo tên ông khi vòng hoa bị chà đạp, dày xéo không thương tiếc hay không? Bọn người đạp vòng hoa ấy là lính của ông, chúng không tự ý làm mà phải nhận được chỉ đạo từ cấp cao nhất là ông, cái cấp mà ông vẫn tự hào qua cách dùng “tư lệnh”.
Ông trảm khá nhiều tướng nhưng đối với lính thì có vẻ ông sẽ chịu thua. Ông có đuổi cổ 100 thằng tại hiện trường hôm nay thì cũng chằng danh giá gì, ngoại trừ ông đuổi cổ chính cái người ngồi tham mưu cho ông sau chiếc cánh gà của Ủy ban Nhân dân Thành Phố. Ông chủ quan không tham khảo bà Nguyễn Thị Quyết Tâm nay là lính của ông, về những diễn biến trước đây để ông không bị việt vị trong trận banh không có trái bóng này.

Nói tới bóng người dân Sài Gòn lại ghen tỵ với đội bóng NoU tại Hà Nội. Những chàng trai ấy đã làm cho người dân Thủ Đô có một ngày tưởng niệm trước tượng đài Lý Thái Tổ tuyệt vời. Nhìn hình ảnh các khuôn mặt cứng cỏi của nhân sĩ trí thức hòa với những người trẻ và không ít là dân oan, người dân cả nước rộn lên niềm tự hào khó diễn tả. Cùng nhận chức như ông nhưng ông Hoàng Trung Hải và Nguyễn Đức Chung lại được tiếng tốt lần này. Họ không cần làm gì to lớn cả chỉ cần nói nhỏ với thuộc hạ một câu: đủ rồi đừng nịnh Trung Quốc nữa.


Ông không có cái mẫn cảm của một nhà chính trị nên khó mà thấy rằng trong cuộc thắp hương tưởng niệm tại tượng đài Lý Thái Tổ sáng hôm 17 tháng Hai 2016 không có một màu đỏ nào hiện diện như thường thấy mấy chục năm qua. Không màu đỏ trên băng rôn, biểu ngữ và cả một lá cờ tổ quốc cũng không có nữa.

Tại sao ông biết không?

Trước đây người biểu tình cả tin rằng khi mang cờ tổ quốc hay hình ảnh bác Hồ đi biểu tình chống Trung Quốc thì cánh an ninh sẽ chùn tay. Thế nhưng sự thật khác hẳn, cờ cũng xé và hình cũng đạp lên thoải mái. Sự thật ấy khiến ngày hôm nay họ nói “không” với cờ tổ quốc lẫn hình bác Hồ, hai lá bùa này đã tỏ ra hết hiệu lực. Cánh hoa tím trên tờ giấy họ cầm nói lên tất cả: Không có biểu tượng nào có thể làm cho người cộng sản sợ sệt cho bằng sự đoàn kết của lòng dân.

Dân Sài Gòn chúng tôi lấy làm tiếc cho ông. Đinh La Thăng từ nay đã hết linh như màu cờ mà người dân từng dựa vào, tuy chỉ là niềm tin mong manh, dễ vỡ. Tiếc cho ông đã không nắm lấy cơ hội ngàn vàng tạo cho mình một thế đứng vững vàng, vững vàng hơn nhiều lần những gì mà Đảng đã hào phóng tặng cho ông. Đảng không còn gì nữa ban phát cho ông đâu mà chính người dân mới là tác nhân làm cho bộ máy lỗi thời, lạc hậu chuyển động và ông sẽ là “tư lệnh” đúng nghĩa chứ không phải trảm một hai con cá mà đã thành tư lệnh ông ạ.

Tiếc và buồn.

Nguồn: Blog Cánh Cò

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016

Dân chủ đến thế này là cùng

Phạm Nhật Bình


Một ngày sau khi được Trung ương đảng khóa XII dồn đến gần 100% phiếu mà ông Trọng gọi là “bất ngờ” để giữ ghế tổng bí thư thêm một nhiệm kỳ, ông Trọng đã có một số phát biểu khiến mọi người ngao ngán trong cuộc họp báo sáng 28 Tháng Giêng vừa qua.

Ông không tiếc lời biện bạch và tán tụng cuộc bầu cử của đảng mà ông cho là dân chủ 100%, hơn hẳn một số quốc gia. Dĩ nhiên ông không nêu tên đó là những quốc gia nào, có nằm trong hệ thống độc quyền chính trị như Việt Nam không.

“Dân chủ thế này là cùng, không thể dân chủ gì hơn”, ông tuyên bố chắc như đinh đóng cột. Vậy thử hỏi, dân chủ thế nào là cùng?

Khái niệm thông thường được hiểu dân chủ là “dân làm chủ” qua hành động sử dụng quyền bầu cử để bầu lên người đại diện cho mình điều hành đất nước. Nhưng Việt Nam dưới chế độ độc đảng, quyền hành tập trung vào tay một số người và được che giấu dưới một khẩu hiệu mỹ miều: “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ.”

Nguyễn Phú Trọng thừa hiểu hơn ai hết trong chế độ của ông, nhân dân làm chủ là nhân dân “làm chủ không”. Còn đảng lãnh đạo là lãnh đạo đến ngày tận thế. Dân chủ kiểu ông Trọng có thể nhìn thấy nhan nhản qua những sự thật đã diễn ra trong đời sống chính trị của đất nước thời gian qua.

Dân chủ là triệt để xử dụng các điều luật phản dân chủ của Bộ Luật hình sự như 79, 88, 84, 245, và 258 v.v…. Mỗi khi có dịp, nhà nước tự nhận là pháp quyền xã hội chủ nghĩa sẵn sàng đẩy những công dân có ý kiến ngược lại với đảng vào tù.

Dân chủ là cho công an mật vụ cấu kết với các thành phần côn đồ, xã hội đen ra tay hành hung đánh đập người dân, bất chấp luật pháp do chính chế độ làm ra.

Cảnh công an cưỡng chế đất, đàn áp nông dân và người biểu tình yêu nước.

Dân chủ là biến người nông dân từ người đang sở hữu mảnh ruộng miếng vườn thành những người trắng tay, sống lê lết đầu đường xó chợ. Cũng chính vì phản ứng trước lối dân chủ ăn cướp ấy nên tiếng súng Tiên Lãng mới nổ ra, cũng như dân oan Ba Miền đang kiên trì đòi lại quyền lợi của mình hàng ngày tại Hà Nội.

Bài bản dân chủ do đảng sắp xếp, công an thi hành không chỉ dừng lại ở đó. Cũng tại cuộc họp báo sau khi tái đắc cử, ông Nguyễn Phú Trọng hào hứng kể: “Tôi đi nước ngoài, người ta cứ hỏi tôi về dân chủ, nhân quyền, bình đẳng giới. Hôm trước đi Mỹ, tôi đề nghị đồng chí Tòng Thị Phóng đi sang họp với bà con Việt kiều. Tôi bảo ‘Đấy, bà con xem, có oai vệ không? Cũng đàng hoàng ngang ngửa ra quốc tế đấy chứ. Vừa nữ, vừa dân tộc. Người ta cứ bảo là mình vi phạm dân chủ, nhân quyền với lại không bình đẳng giới!”.

Vậy ra bà Tòng Thị Phóng cũng là một điển hình cho nền dân chủ rất oai vệ của ông Trọng. Chẳng dân chủ thì gọi là gì?

Tính dân chủ của Việt Nam, theo ông Trọng còn “thể hiện qua sinh hoạt của quốc hội, hội đồng nhân dân, các tổ chức chính trị ở Việt Nam.” Giống như một người ngủ mê trong chiến thắng mà ông nói là “bất ngờ”, việc trưng ra một quốc hội bù nhìn để minh chứng cho nền dân chủ ưu việt của đảng làm ai nấy phải bật cười.

Cái quốc hội ấy cứ 5 năm một lần lại tái diễn tấn tuồng cũ rích: đảng đề cử người, dân bỏ phiếu bầu cho những người đảng cử. Cuối cùng thì 500 đại biểu mà hầu hết là đảng viên ngoan ngoãn giơ tay gật đầu theo cây gậy chỉ huy của đảng. Người dân đã có quá nhiều kinh nghiệm với hình thức trang trí này của đảng, nhằm đánh bóng cho bộ mặt dân chủ giả hiệu.

Đặc điểm của các lãnh đạo cộng sản là mỗi khi có dịp, họ lập tức huênh hoang tán tụng nền dân chủ công an trị mà đảng áp đặt lên người dân. Nhưng thứ dân chủ ấy bị thế giới lên án hàng năm qua những dẫn chứng cụ thể và xếp vào loại tồi tệ không thua ai.

Mới đây, báo cáo nhân quyền năm 2015 của Tổ chức Human Rights Watch nhận định rằng tình hình nhân quyền Việt Nam năm qua vẫn mang màu sắc đen tối. Sự độc quyền chính trị của đảng cộng sản đã buộc chặt các quyền căn bản của người dân vào chiếc còng số 8 và những điều luật hình sự mơ hồ, phi lý.

Human Rights Watch đã kể ra những trường hợp bắt bớ xảy ra trong năm 2015 như ông Trần Anh Kim, ông Lê Thanh Tùng, cả hai cùng bị khởi tố theo điều 79 (Hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân) của Bộ Luật Hình Sự. Đó là chưa kể blogger Nguyễn Ngọc Già, Anh Ba Sàm và bà Nguyễn Thị Minh Thúy, bị bắt từ năm 2014 đến nay vẫn chưa đưa ra xét xử. Cũng theo Human Rights Watch, chỉ trong 9 tháng đầu năm 2015, đã có hơn 40 vụ an ninh thường phục phối hợp côn đồ công khai hành hung các nhà bất đồng chính kiến ôn hòa.

Gần đây nhất ngày 6 Tháng Mười Hai, Luật sư Nguyễn Văn Đài bị đánh đập trên đường về sau khi tham dự một cuộc trao đổi, thảo luận về vấn đề nhân quyền tại Việt Nam và Hiến pháp 2013 tại Nam Đàn, Nghệ An. Mười ngày sau, ông bị bắt trước khi tới dự một cuộc đối thoại nhân quyền với các đại biểu Liên Minh Châu Âu.

Luật sư Nguyễn Văn Đài bị đánh đập bởi công an mặc thường phục tại Nghệ An ngày 6-12-2015. Ông bị bắt giam 10 ngày sau đó.

“Một chính quyền côn đồ”, đó là lời lên án gắt gao của ông Benjamin Ismail, Giám đốc phụ trách Ban Á Châu - Thái Bình Dương của Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF).

Amnesty International (Hội Ân Xá Quốc Tế) cũng đã chỉ ra sự giả dối của Việt Nam trong hành trình nhân quyền: “Cứ sau một bước tiến về phía trước thì dường như lại có vài ba bước trở lại phía sau.” Cụ thể là sau khi kết thúc vòng đàm phán TPP vào Tháng Mười đòi hỏi Việt Nam chấp nhận công đoàn độc lập như một quyền thiết yếu của người lao động, Hà Nội quay ra đàn áp những người ủng hộ quyền này. Họ cho công an côn đồ đánh đập và tra hỏi hai nhà hoạt động công đoàn Đỗ Thị Minh Hạnh và Trương Minh Đức ngay trong tháng 11. Những điều kể trên có lẽ cũng chưa lột trần hết bản chất của một chế độ lấy bạo lực đàn áp để tồn tại.

Có lẽ ông Trọng chưa đủ thấm thía và hổ thẹn về mấy chữ “một chính quyền côn đồ” nên cứ ngang nhiên khoác lên bộ mặt độc tài của đảng ông một chiếc mặt nạ dân chủ mà ai cũng biết chỉ để trình diễn và lừa bịp.



“Dân chủ đến thế này là cùng!” Xảo ngôn là quyền của kẻ độc tài nhưng cố lấy thúng úp voi như ông Trọng không che giấu được gì cũng như không thoát khỏi sự phán xét của nhân dân về tội đàn áp nhân quyền.

Phạm Nhật Bình
2/2/2016

Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2016

Nghệ An: Hơn 300 Giáo dân giáo xứ Phú Yên biểu tình ôn hòa trước trụ sở công an huyện

Huyền Trang - GnSP


Hơn 300 bà con giáo dân giáo xứ Phú Yên, giáo phận Vinh biểu tình ôn hòa trước trụ sở Công an huyện Quỳnh Lưu vào sáng ngày 16.01.2016 với mục đích yêu cầu nhà cầm quyền giải quyết thỏa đáng vụ việc cha Antôn Đặng Hữu Nam bị hành hung.

Anh Báu, một giáo dân giáo xứ Phú Yên, cho biết: “Công an huyện hứa thứ sáu [15.01.2016] sẽ có văn bản trả lời giải quyết vụ việc của cha Nam, nhưng công an huyện lại không giải quyết, cho nên bà con giáo dân lên công an huyện lên hỏi họ kết quả giải quyết như thế nào. Cha Nam là người cha của giáo xứ Phú Yên thì người giáo xứ Phú Yên có quyền đòi lại công lý cho cha và cho giáo xứ. Chúng tôi mong muốn họ phải điều tra rõ ràng, xử lý nghiêm minh những người đã hành hung cha Nam.”
Cựu Tù nhân lương tâm-phóng viên Chu Mạnh Sơn có mặt tại hiện trường cho hay: “Người dân tập trung ôn hòa trước cổng trụ sở công an huyện một cách ôn hòa. Mọi người đã vào trong trụ sở công an huyện nhưng họ không cho bà con quay phim.” Hiện nay, anh Sơn bị an ninh bám sát và tính mạng có thể gặp nguy hiểm.

Nhận xét về tinh thần đoàn kết của bà con giáo dân giáo xứ Phú Yên, cha Antôn Đặng Hữu Nam cho ý kiến: “Đây vốn là tinh thần của bà con giáo phận Vinh, nôm na nói là ‘máu của người Vinh’-nơi sản sinh ra những nhà cách mạng và là nơi của dân cách mạng. Họ sẵn sàng chứng minh cho lẽ phải, chính người giáo dân giáo phận Vinh đã từng cống hiến cho cây Đức tin cho Giáo hội Công Giáo trong thời kỳ bách hại, cũng chính họ là tiếng nói đòi công lý, đòi sự thật rất mạnh mẽ và sẵn sàng chết cho Công lý, cho Sự thật.”


Người đàn ông mặc áo đen này có những lời lẽ xúc phạm và chửi bới bà con giáo dân

Vụ việc côn đồ hành hung cha Nam vào tối ngày 31.01.2015, trước sự chứng kiến của Trưởng công an xã An Hòa, nhưng công an viên này đã không can thiệp, khiến nhiều người dân phẫn nộ vì họ không thể thờ ơ trước sự lạm quyền của lực lượng công quyền bảo kê côn đồ hành hung những vị tu hành. Cha Nam cho biết:

“Khi biến cố của giáo xứ Thái Hà, Đức Giám mục Phaolô Maria Cao Đình Thuyên đã khẳng định ‘chuyện của Thái Hà là chuyện của Giáo phận Vinh’, nên bà con giáo dân lấy lại tư tưởng này để khẳng định ‘chuyện của cha Nam không phải riêng của cha Nam mà của tất cả mọi người. Chuyện của giáo xứ Phú Yên là chuyện của tất cả mọi người’. Do đó khi sự việc xảy ra, các linh mục Đoàn giáo phận Vinh đã ủng hộ và đồng lòng cùng với tôi và bà con giáo dân quyết tâm tìm sự thật và yêu cầu chính quyền phải làm rõ vụ việc.”

Sự đoàn kết của bà con khi quyết tâm làm chứng cho Sự thật, cho Công lý sẽ khiến nhà cầm quyền phải e dè khi muốn lấp liếm hoặc che dấu sự thật của vụ việc. Cha Nam nói: “Điều này sẽ khiến chính quyền phải quyết tâm hơn trong cách làm rõ vụ việc, mặc dù chúng ta khó mà có thể tin vào sự công tâm của họ, bởi vì chúng ta hiểu quá rõ về bản chất của cộng sản. Họ sẽ cho rằng những người hành hung tôi là say rượu, bị tâm thần, quậy phá… riêng trưởng công xã An Hòa thì họ có thể cho rằng chưa hoàn thành trách nhiệm nên bị khiển trách, rút kinh nghiệm…”

Người dân sẽ bảo vệ những ai bảo vệ Sự thật, làm chứng cho Sự thật và lên tiếng cho Sự thật. Đó là lời bình phẩm của cha Nam: “Khi mình sống cho người dân thực sự thì người dân sẽ sống cho mình. Vai trò giá trị sứ mạng của người mục tử phải sống cho Sự thật và dám chết cho Sự thật. Đây là điều hôm nay xã hội đang cần, đặc biệt người dân đang sống trong một xã hội chế độ độc tài toàn trị thì Sự thật bị đang bị bưng bít, bóp méo thì hơn bao giờ hết những nhà lãnh đạo tinh thần cần cho người dân biết Sự thật nhiều hơn. Mình càng làm cho bà con giáo dân thấy rõ quyền của họ, thấy rõ bổn phận và trách nhiệm của họ thì họ cũng sẽ bảo vệ Sự thật. Đây là tinh thần và động lực giúp tôi dấn thân phục vụ cho bà con giáo dân no đủ về Chân lý và Sự thật.”

Xin được phép nhắc lại, cha Antôn Đặng Hữu Nam, Quản xứ Phú Yên, giáo hạt Thuận Nghĩa, giáo phận Vinh bị những tên côn đồ hành hung sau khi cha đi khám bệnh về, vào tối ngày 31.12.2015. Cha Nam thông báo cho bà con giáo dân qua điện thoại để ứng cứu. Ngay sau đó, bà con giáo dân đã bắt được một người hành hung cha và giữ lại để công an điều tra. Theo cha Nam, sự việc xảy ra có sự chứng kiến của Trưởng công an xã An Hòa, nhưng công an viên này không can thiệp, và thậm chí đã bỏ chạy khi giáo dân bàn giao người hành hung. Sau đó, công an huyện xuống hiện trường điều tra vụ việc nhưng không lập biên bản khi xử lý, và họ hứa thứ sáu ngày 15.01 sẽ có công văn trả lời về việc cha Nam bị hành hung. Cuối ngày 15.01, không thấy nhà cầm quyền trả lời vụ việc như đã hẹn, Hội Đồng Mục vụ giáo xứ gọi điện thoại lên công an huyện yêu cầu họ trả lời kết quả điều tra và họ đã mời bà con lên công an huyện vào ngày 16.01.2016 để giải thích thỏa đáng vụ việc của cha Nam.

Cha Antôn Đặng Hữu Nam là một trong những vị chủ chăn mạnh mẽ và kiên cường lên tiếng cho Sự thật, cho Công lý. Ngài đã từng gióng tiếng nói bảo vệ công lý cho các Thanh niên Công giáo trong vụ án 14 Thanh niên Công giáo và Tin Lành. Ngoài ra, cha cũng thường xuyên tổ chức và giảng trong các thánh lễ cầu nguyện cho công lý và hòa bình, bảo vệ đất đai, tài sản của Giáo Hội và ủng hộ các nhà hoạt động nhân quyền.

Huyền Trang, GNsP

Nguồn: Tin Mừng Cho Người Nghèo