Hiển thị các bài đăng có nhãn vi phạm nhân quyền. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vi phạm nhân quyền. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016

Chỉ là một đảng cướp toàn diện!

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 237 (15-02-2016)


Đại hội cộng đảng lần thứ 12 đã cho toàn dân thấy rõ thêm bộ mặt của thế lực cai trị này. Nó lộ ra qua nhiều điểm. Trước hết, phát biểu xanh rờn “Dân chủ đến thế là cùng” mà Nguyễn Phú Trọng đưa ra khi bế mạc như muốn tổng kết tinh thần cuộc bầu chọn, từ tứ trụ đến bộ chính trị và giàn ủy viên trung ương, câu ấy chẳng che giấu nổi sự kiện đó là một cuộc tranh giành quyền lực đầy lợi ích phe nhóm, toan tính ăn chia và mưu mô thủ đoạn trên chính cơ thể Dân tộc.

Thứ đến, việc kiên định học thuyết Mác-Lê, mục tiêu tiến lên chủ nghĩa xã hội, kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và việc bầu lại Trọng Lú làm tổng bí thư chỉ cho thấy đảng quyết tâm bám lấy quyền lực và giữ chắc quyền lợi, bất chấp số phận điêu linh của Đất nước. Cuối cùng, việc chọn bộ trưởng công an giỏi nghề đàn áp và thạo chuyện khinh luật làm chủ tịch nước, cũng như đưa nhiều tướng quân đội và công an vào hàng ngũ lãnh đạo cao cấp nhất của đảng càng bộc lộ não trạng tiếp tục cai trị dân và quản lý nước bằng đàn áp và vũ lực. Những điểm này là cơ hội để nhìn lại và nhìn sâu vào bản chất của cái lực lượng từng hãnh diện “đã cướp được chính quyền”, từng tung hoành trên đất nước hơn 70 năm qua như một đảng toàn trị, đúng hơn như một đảng cướp toàn diện.
Một vụ cưỡng chế đất tại Bình Tấn (Ảnh: Internet)

Trước hết, xin lưu ý rằng thông thường một đảng cướp có phạm vi hoạt động hạn hẹp: một ngôi nhà, một cơ sở, hoặc cùng lắm là một vùng nào đó, và tức khắc bị nhà cầm quyền ra tay dẹp bỏ. Nhưng đảng CS thì khác, nó cướp bóc cả một quốc gia, nó khống chế cả một dân tộc, nó khuynh loát cả một xã hội. Rồi không như mọi chế độ độc tài khác, thường chỉ chú trọng phương diện kinh tế hay chính trị, đảng CS lại chủ trương toàn trị, nghĩa là cướp từ vật chất đến tinh thần, từ cá nhân đến tập thể. Phương cách cướp của nó là bạo lực và gian dối. Bạo lực hành chánh và bạo lực vũ khí. Nhồi nhét gian dối và cưỡng bức dối gian. Bạo lực hành chánh gồm những bộ luật tước đoạt mọi nhân quyền và dân quyền, bộ máy hành chánh địa phương gây khó dễ hay đòi hối lộ, từ khước hay chấp thuận kiểu tùy tiện. Bạo lực vũ khí gồm lực lượng trấn áp đông đảo: công an, quân đội, dân phòng, côn đồ, với dùi cui, hơi cay, còng sắt, vũ khí, nhà ngục. Nhồi nhét gian dối là bịa ra những điều không thật về lãnh tụ, về đảng; ngụy tạo những anh hùng cách mạng, vĩ nhân chế độ để khiến quần chúng tin theo. Cưỡng bức gian dối là buộc dân sống trong dối gian, không được nói lên điều mình suy nghĩ, cảm nhận, sống hai mặt, kẻo gây thiệt hại cho bản thân và gia đình.

Vậy đảng CS đã cướp những gì? Lịch sử cho thấy có 7 thứ (7 là con số chỉ sự trọn vẹn)

1- Cướp quyền lực chính trị bằng bạo lực: Trước tiên, đảng CS đã cướp chính quyền từ chính phủ hợp pháp Trần Trọng Kim năm 1945 với chiêu bài “chống Pháp kháng Nhật”. Sau đó, đảng thanh toán các đảng phái quốc gia như Việt Nam Quốc dân, Đại Việt (vụ án phố Ôn Như Hầu năm 1946). Tiếp đến, cướp chính quyền từ chính phủ hợp pháp Nguyễn Văn Thiệu năm 1975 với chiêu bài “chống Mỹ cứu nước” bằng một cuộc chiến hao người tốn của.

Sau khi cướp toàn bộ đất nước, đảng CS quay sang cướp chủ quyền từ tay nhân dân bằng cách áp đặt thể chế tam quyền phân công thay vì tam quyền phân lập. Hành pháp, lập pháp, tư pháp đều là công cụ của đảng. Mới đây, họp đại hội lần thứ 12, đảng lại tự tiện chọn trước thủ tướng, chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội là những chức vụ lẽ ra phải do toàn dân gián tiếp bầu chọn qua một quốc hội được bầu chọn trực tiếp. Trong thực tế, Quốc hội này tuyệt đại đa số là đảng viên, được ngồi vào đó qua một cuộc bầu cử cưỡng bức, độc diễn và giả tạo.

2- Cướp sự thật bằng độc quyền thông tin: Con người sinh sống, xã hội vận hành nhờ tôn trọng sự thật, nhưng đảng CS lại đoạt hết sự thật. Ngay khi vừa cướp chính quyền ở Hà Nội, Việt Minh (VM) đã nắm ngay mọi báo chí, đài phát thanh, nhà máy in, thậm chí mọi cơ sở sản xuất và buôn bán giấy. Báo Sự Thật, cơ quan ngôn luận của đảng, ra đời với mục đích tuyên truyền dối trá và xuyên tạc sự thật. VM thành lập ban chỉ đạo báo chí và văn nghệ sĩ, huấn luyện cán bộ tuyên truyền để lèo lái quần chúng. Song song đó, đảng hoàn toàn cấm tiệt báo chí tư nhân. Sau khi xâm chiếm VNCH, đảng cũng làm y như vậy. Ngoài ra đảng còn mở chiến dịch thu hủy các sách báo chế độ cũ bị gọi là “văn hóa phản động Mỹ ngụy”, bắt bớ, cầm tù các nhà báo, nhà văn bị gọi là “lực lượng biệt kích chống cách mạng”.

Đảng còn cướp sự thật bẳng cách trấn áp mọi ai dám tìm hiểu, công bố hay bênh vực sự thật. Bằng nhiều bộ luật về thông tin, báo chí, internet; bằng lực lượng công an mạng, dư luận viên đủ cấp; bằng dựng tường lửa, đánh sập mạng, bỏ tù kết án các ngòi bút tự do; bằng tước đoạt các phương tiện của công dân lưu giữ dấu vết tội ác của đảng; bằng bóp méo, xuyên tạc nhiều sự kiện lịch sử không có lợi cho đảng.

3- Cướp tâm hồn giới trẻ bằng độc quyền giáo dục: Đảng giáo dục giới trẻ không thành những công dân ý thức, tự do, độc lập nhưng thành những thần dân ngoan ngoãn, mù quáng và nô lệ. Đảng ưa hồng hơn chuyên, nặng chính trị hơn văn hóa. Ngay từ nhỏ, trẻ đã được dạy thói quen gian dối và lừa đảo, kỹ năng theo dõi và báo cáo, khuynh hướng báo thù và bạo lực. Chuyện cướp tâm hồn giới trẻ còn thể hiện qua việc đoàn ngũ hóa các em bằng đội thiếu nhi Tiền phong, đoàn thanh niên Cộng sản, để vừa cưỡng tâm, vừa nhồi sọ. Qua việc chính trị hóa sách giáo khoa môn công dân, văn và sử, để giới trẻ chỉ thấy đảng là đạo đức văn minh, thiên tài kiệt xuất, đỉnh cao trí tuệ, “bác Hồ” là nhân vật xuất chúng, tâm gương thập toàn, vĩ nhân số một. Đảng còn xuyên tạc lịch sử chống Tàu của dân Việt, và có âm mưu xóa dần môn sử để khiến giới trẻ không còn lòng yêu nước thương nòi, tự hào dân tộc, lòng quý chuộng các tổ tiên anh hùng, trái lại dễ dàng chấp nhận Việt Nam lệ thuộc Tàu, sát nhập vào Tàu.

4- Cướp lương tâm con người và đạo đức xã hội bằng một văn hóa mới, vô thần duy vật: Đảng đẻ ra một thứ văn hóa riêng gọi là văn hóa đảng, văn hóa xã hội chủ nghĩa. Từ nhiều năm nay, đảng phát động chủ trương tôn thờ lãnh tụ, thần thánh hóa Hồ, đặt tượng ông ta trong nhiều đình chùa, bên cạnh các thành hoàng, các vị Phật, các anh hùng dân tộc. Đảng tạo ra một thứ đạo đức riêng gọi là đạo đức cách mạng vốn có hai nguyên tắc chủ yếu: (1) mọi cái gì có lợi cho cách mạng, cho đảng đều là chân, thiện, mỹ, dù trong thực chất là dối trá, xấu xa, đê tiện; (2) cứu cánh biện minh cho phương tiện, nên có thể dùng những cách thức vô đạo đức nhất để tiến đến mục tiêu.

Đảng tìm cách tiêu diệt các tôn giáo bằng bạo lực hành chánh hay bạo lực vũ khí, làm cho tôn giáo đánh mất bản chất hay không còn hiện hữu. Đảng cố tạo ra những khu vực hoàn toàn vắng bóng tôn giáo, đặc biệt tại những vùng sâu vùng xa, hoặc tại những khu đô thị mới. Để ở đó chỉ còn ý của đảng, luật của đảng điều khiển lương tâm và xã hội.

5- Cướp tài sản công tư bằng độc quyền sở hữu đất đai và ưu đãi kinh tế nhà nước: Vừa nắm được chính quyền, đảng cướp tài sản bằng cách đổi tiền (3 lần), cải tạo công thương nghiệp. Tiếp đó đặt ra nguyên tắc bất công phi lý: “Tài nguyên đất đai do nhà nước sở hữu”. Cán bộ, đảng viên sở tại dùng chiêu bài quy hoạch để tước đoạt ruộng vườn nông dân giữ từ bao đời, nhằm chia chác với nhau hoặc cho ngoại nhân thuê mướn. Cưỡng chế bằng bạo lực, bồi thường kiểu giết dần mòn. Đối với công nhân, đảng cướp tài sản bằng mức lương rẻ mạt, những điều kiện sinh hoạt tồi tệ, lệnh cấm thành lập công đoàn riêng. Tiếp đến bằng việc xuất khẩu công nhân ra nước ngoài để lấy tiền đăng ký/ký quỹ của họ (cả trăm triệu), rồi bỏ mặc họ cho sự bóc lột của các ông chủ ngoại quốc. Đảng còn cướp tài nguyên quốc gia bằng cách đem lãnh hải (đảo, vùng biển), lãnh thổ (rừng, đất, cảng) nhượng bán hoặc cho ngoại quốc (đặc biệt Tàu cộng) thuê mướn dài lâu. Rồi với chủ trương kinh tế quốc doanh chủ đạo, đảng ưu đãi các công ty và tập đoàn nhà nước, cướp cơ hội kinh doanh bình đẳng của các doanh nghiệp tư nhân.
Người đình công ở Việt Nam luôn mang mối lo phải bồi thường thiệt hại hoặc bị sa thải. Ảnh: Công nhân công-ty giày Rieker VN phản đối sự bóc lột sức lao động và tiền lương quá thấp (Ảnh: VNNet).

6- Cướp công lý bằng cách công cụ hóa bộ máy tư pháp: Công an điều tra, kiểm sát công tố và quan tòa xét xử hầu như luôn toa rập với nhau, để bao che cho đảng. Kết luận điều tra của công an được công tố duyệt xét rồi quan tòa cứ theo đó tuyên án, nhất là trong các vụ án chính trị.
Trong giai đoạn điều tra, không cho bị can có sự trợ giúp của luật sư, trái lại dùng nhiều biện pháp để bức cung họ, ngõ hầu sớm có kết luận trong đó bị can có tội lỗi, để công an có thành tích. Công an điều tra, kiểm sát công tố, quan tòa xét xử còn thản nhiên nhận hối lộ của bên nguyên hay bên bị để làm lệch cán cân công lý. Ngoài ra, có khi không mời thân nhân, không triệu tập nhân chứng, không cho luật sư trình bày đầy đủ, không cho công dân tham dự phiên tòa, để có thể cướp công lý mà không sợ bị dò xét xỉ vả.

7- Cướp ý chí người dân bằng một bộ máy trấn áp: Bộ máy này rất đồ sộ, gồm hàng triệu binh lính, công an, thành viên MTTQ, chuyên theo dõi, kiểm soát mọi ý thức và hành vi liên quan đến chính trị. Bằng tuyên truyền: “Để đảng và nhà nước lo!”, bằng trấn áp các cuộc biểu tình đòi công lý, chống xâm lược… Nhằm làm cho người dân dửng dưng trước những tệ trạng và thảm nạn xã hội, câm lặng trước những sai lầm và tội ác của nhà cầm quyền, bất quan tâm trước an nguy của đất nước, trước thái độ hèn với giặc của đảng, không dám bàn chuyện chính trị và tham gia hoạt động chính trị, không dám đòi lại quyền con người, quyền công dân và quyền đất nước. Ngoài ra, đó là cướp ý chí các đảng viên khiến họ không dám bỏ đảng dù cuối cùng biết đảng chỉ là một tổ chức tội ác; cướp ý chí các nhà tu hành để họ quên bẵng nhiệm vụ công bố và bênh vực sự thật và lẽ phải.
Blogger Nguyễn Chí Tuyến bị công an thường phục trấn áp trong một cuộc biểu tình tại Hà Nội (Ảnh: Bạch Hồng Quyền)

Thi hào Nguyễn Chí Thiện từng viết: “Thế lực đỏ phải đồng tâm đập nát. Để nó hoành hành, họa lớn sẽ lan nhanh. Nhưng không thể dùng bom A bom H. Phá nát địa cầu vì một lũ gian manh. Nên phải viết, phải muôn vàn kẻ viết. Những tội tày đình được bưng bít tinh vi. Nếu nhân loại mọi người đều biết. Cộng sản là gì, tự nó sẽ tan đi. Thứ sinh thành từ ấu trĩ, ngu si. Sự hiểu biết sẽ là mồ hủy diệt.” Cuộc bầu cử QH sắp tới sẽ là cơ hội tốt để toàn dân vạch trần bộ mặt gian trá, bản chất cướp đoạt của CS. Vậy hỡi những ai còn lòng yêu nước, đợi gì nữa mà không ra tay?

 BAN BIÊN TẬP

Thứ Năm, 11 tháng 2, 2016

35 Dân Biểu Hoa Kỳ kêu gọi đặt Nhân Quyền vào nghị trình họp thượng đỉnh với ASEAN

Chân Trời Mới Media


WASHINGTON D.C – Hôm 10 tháng Hai, 2016, 35 Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ đồng ký tên trong lá thư gửi cho Tổng Thống Barack Obama, kêu gọi Ông đặt nhân quyền thành một vấn đề chính trong nghị trình cuộc họp thượng đỉnh Hoa Kỳ-ASEAN diễn ra trong tuần tới tại California.

Theo tin từ văn phòng Dân Biểu Hoa Kỳ Alan Lowenthal, lá thư bày tỏ sự quan tâm sâu xa của các thành viên Quốc Hội Hoa Kỳ đối với tình trạng nhân quyền tại Đông Nam Á và kêu gọi Tổng Thống Obama “đặt nhân quyền vào trong các vấn đề ưu tiên hàng đầu của Ông trên nghị trình cuộc họp thượng đỉnh, và khuyến khích Tổng Thống kèm theo sự tham gia mạnh mẽ của các tổ chức xã hội dân sự trong chương trình họp.”

Đây là lần đầu tiên một cuộc họp thượng đỉnh giữa Hoa Kỳ và 10 quốc gia thành viên Hiệp Hội Các Nước Đông Nam Á (gọi tắt là ASEAN) được tổ chức tại Hoa Kỳ. Các nước tham dự ngoài Hoa Kỳ gồm có Indonesia, Malaysia, Philippines, Singapore, Thái Lan, Brunei, Campuchia, Lào, Miến Điện, và Việt Nam.

Lá thư gửi Tổng Thống Obama đã nêu cụ thể một số trường hợp vi phạm nhân quyền đáng quan tâm đang xảy ra tại Việt Nam cùng một số nước trong ASEAN.

Dưới đây là nguyên văn bản dịch lá thư 35 Dân Biểu gửi Tổng Thống Obama:

Thư của 35 Dân Biểu Hoa Kỳ gửi Tổng Thống Obama v/v Kêu gọi đặt Nhân Quyền vào nghị trình cuộc họp thượng đỉnh Hoa Kỳ-ASEAN

Ngày 10 Tháng 2, 2016

Tổng Thống Barack Obama
Tòa Bạch Ốc
1600 Pennsylvania Avenue NW
Washington, DC 20500


Kính gửi Tổng Thống Obama,

Chúng tôi viết thư đến Tổng Thống trước cuộc hợp thượng đỉnh dự trù được Hoa Kỳ và các lãnh đạo từ Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN) tổ chức vào ngày 15-16 tháng 2 tại Rancho Mirage, Tiểu Bang California. Cuộc hợp thượng đỉnh Hoa Kỳ-ASEAN này – lần đầu tiên trong lịch sử – là một cơ hội quan trọng cho chính quyền của Ngài nhằm gia tăng sâu sắc hơn mối quan hệ với 10 nước thành viên ASEAN, trong một khu vực quan trọng về kinh tế và chiến lực của thế giới.
Hoa Kỳ và ASEAN đã bắt đầu một cuộc đối tác chiến lực trong năm 2015, và đó đã nói lên, cùng với những ý nghĩa khác, một “sự cam kết chung về mặt củng cố nền dân chủ, cải thiện nguồn máy quản trị tốt, thực thi pháp quyền, thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền và các tự do căn bản.” Trong khi các Nghị Sĩ Quốc Hội Hoa Kỳ đang hết sức quan tâm về tình hình nhân quyền tại Đông Nam Á, chúng tôi kêu gọi Tổng Thống đặt nhân quyền vào trong nghị trình cuộc hợp thượng đỉnh, cùng chung với các vấn đề ưu tiên hàng đầu của Tổng Thống và khuyến khích Ngài mời gọi sự tham gia mạnh mẽ của các tổ chức xã hội dân sự vào trong chương trình cuộc hợp.

Trong những năm gần đây, một phần của chính sách tái cân bằng tại Á Châu do chính quyền của Tổng Thống đề ra, Hoa Kỳ đã gia tăng quan hệ với các nước trong khu vực Đông Nam Á đối với những vấn đề chính trị, an ninh và kinh tế. Mặc dù với những gia tăng quan hệ về kinh tế và chiến lực, chúng ta đã thấy những thiếu sót về tiến triển, và tại một số quốc gia còn có sự sa ngã về hồ sơ nhân quyền trong vùng. 10 quốc gia thành viên của ASEAN có những hồ sơ nhân quyền rất đáng lo ngại và quan tâm, ví dụ như:
  • Quốc gia độc đảng Việt Nam tiếp tục bắt giam các nhà hoạt động nhân quyền và đàn áp các quyền tự do tôn giáo, quyền công nhân, tự do ngôn luận, và tự do báo chí.
  • Chính quyền Campuchia, đứng đầu bởi Thủ Tướng Hun Sen trong hơn 30 năm qua, đã và đang tiếp tục sách nhiễu và hâm dọa các nhà đối lập chính trị Campuchia và họ đang điều tra lãnh đạo phe đối lập thuộc Đảng Cứu Quốc Campuchia.
  • Hiện tại, các quan hệ đồng tính vẫn còn là bất hợp pháp tại bốn quốc gia ASEAN cũng như có thể bị tuyên án tử hình tại Brunei.
  • Thái Lan đang còn bị cai trị bởi chính quyền quân sự kể từ cuộc đảo chánh năm 2014 và các nỗ lực nhằm tái thiết lập nền dân chủ đã bị ngăn chặn và không có tiến triển.
  • Trong khi Miến Điện vừa trải qua một cuộc tuyển cử lịch sử, dân tộc Rohingya của nước này vẫn còn tiếp tục đối diện với các cuộc đàn áp rộng rãi.
  • Tại Nước Lào, chỗ đứng dành cho các tổ chức xã hội dân sự ngày càng thu hẹp lại, trong khi trường hợp lãnh đạo khối xã hội dân sự là ông Sombath Somphone bị ép buộc phải biến mất đi từ năm 2012 vẫn chưa được giải tỏa.
Đây chỉ mới là một số trường hợp vi phạm nhân quyền của một số quốc gia ASEAN. Chúng tôi mạnh mẽ kêu gọi Tổng Thống hãy đặt nhân quyền thành một phần quan trọng trong nghị trình cuộc hợp thượng đỉnh Hoa Kỳ-ASEAN, và đòi hỏi các quốc gia ASEAN cam kết cải thiện hồ sơ nhân quyền của họ và mời gọi các tổ chức nhân quyền và xã hội dân sự của các quốc gia này cùng tham gia vào cuộc hợp thượng đỉnh.

Cám ơn sự quan tâm của Tổng Thống đối với những quan ngại của chúng tôi. Chúng tôi mong nhận được hồi âm của Tổng Thống cũng như cơ hội được làm việc với Ngài về những vấn đề quan trọng này.

Trân trọng,
(35 vị Dân Biểu Hoa Kỳ đồng ký tên)



Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016

Dân chủ đến thế này là cùng

Phạm Nhật Bình


Một ngày sau khi được Trung ương đảng khóa XII dồn đến gần 100% phiếu mà ông Trọng gọi là “bất ngờ” để giữ ghế tổng bí thư thêm một nhiệm kỳ, ông Trọng đã có một số phát biểu khiến mọi người ngao ngán trong cuộc họp báo sáng 28 Tháng Giêng vừa qua.

Ông không tiếc lời biện bạch và tán tụng cuộc bầu cử của đảng mà ông cho là dân chủ 100%, hơn hẳn một số quốc gia. Dĩ nhiên ông không nêu tên đó là những quốc gia nào, có nằm trong hệ thống độc quyền chính trị như Việt Nam không.

“Dân chủ thế này là cùng, không thể dân chủ gì hơn”, ông tuyên bố chắc như đinh đóng cột. Vậy thử hỏi, dân chủ thế nào là cùng?

Khái niệm thông thường được hiểu dân chủ là “dân làm chủ” qua hành động sử dụng quyền bầu cử để bầu lên người đại diện cho mình điều hành đất nước. Nhưng Việt Nam dưới chế độ độc đảng, quyền hành tập trung vào tay một số người và được che giấu dưới một khẩu hiệu mỹ miều: “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ.”

Nguyễn Phú Trọng thừa hiểu hơn ai hết trong chế độ của ông, nhân dân làm chủ là nhân dân “làm chủ không”. Còn đảng lãnh đạo là lãnh đạo đến ngày tận thế. Dân chủ kiểu ông Trọng có thể nhìn thấy nhan nhản qua những sự thật đã diễn ra trong đời sống chính trị của đất nước thời gian qua.

Dân chủ là triệt để xử dụng các điều luật phản dân chủ của Bộ Luật hình sự như 79, 88, 84, 245, và 258 v.v…. Mỗi khi có dịp, nhà nước tự nhận là pháp quyền xã hội chủ nghĩa sẵn sàng đẩy những công dân có ý kiến ngược lại với đảng vào tù.

Dân chủ là cho công an mật vụ cấu kết với các thành phần côn đồ, xã hội đen ra tay hành hung đánh đập người dân, bất chấp luật pháp do chính chế độ làm ra.

Cảnh công an cưỡng chế đất, đàn áp nông dân và người biểu tình yêu nước.

Dân chủ là biến người nông dân từ người đang sở hữu mảnh ruộng miếng vườn thành những người trắng tay, sống lê lết đầu đường xó chợ. Cũng chính vì phản ứng trước lối dân chủ ăn cướp ấy nên tiếng súng Tiên Lãng mới nổ ra, cũng như dân oan Ba Miền đang kiên trì đòi lại quyền lợi của mình hàng ngày tại Hà Nội.

Bài bản dân chủ do đảng sắp xếp, công an thi hành không chỉ dừng lại ở đó. Cũng tại cuộc họp báo sau khi tái đắc cử, ông Nguyễn Phú Trọng hào hứng kể: “Tôi đi nước ngoài, người ta cứ hỏi tôi về dân chủ, nhân quyền, bình đẳng giới. Hôm trước đi Mỹ, tôi đề nghị đồng chí Tòng Thị Phóng đi sang họp với bà con Việt kiều. Tôi bảo ‘Đấy, bà con xem, có oai vệ không? Cũng đàng hoàng ngang ngửa ra quốc tế đấy chứ. Vừa nữ, vừa dân tộc. Người ta cứ bảo là mình vi phạm dân chủ, nhân quyền với lại không bình đẳng giới!”.

Vậy ra bà Tòng Thị Phóng cũng là một điển hình cho nền dân chủ rất oai vệ của ông Trọng. Chẳng dân chủ thì gọi là gì?

Tính dân chủ của Việt Nam, theo ông Trọng còn “thể hiện qua sinh hoạt của quốc hội, hội đồng nhân dân, các tổ chức chính trị ở Việt Nam.” Giống như một người ngủ mê trong chiến thắng mà ông nói là “bất ngờ”, việc trưng ra một quốc hội bù nhìn để minh chứng cho nền dân chủ ưu việt của đảng làm ai nấy phải bật cười.

Cái quốc hội ấy cứ 5 năm một lần lại tái diễn tấn tuồng cũ rích: đảng đề cử người, dân bỏ phiếu bầu cho những người đảng cử. Cuối cùng thì 500 đại biểu mà hầu hết là đảng viên ngoan ngoãn giơ tay gật đầu theo cây gậy chỉ huy của đảng. Người dân đã có quá nhiều kinh nghiệm với hình thức trang trí này của đảng, nhằm đánh bóng cho bộ mặt dân chủ giả hiệu.

Đặc điểm của các lãnh đạo cộng sản là mỗi khi có dịp, họ lập tức huênh hoang tán tụng nền dân chủ công an trị mà đảng áp đặt lên người dân. Nhưng thứ dân chủ ấy bị thế giới lên án hàng năm qua những dẫn chứng cụ thể và xếp vào loại tồi tệ không thua ai.

Mới đây, báo cáo nhân quyền năm 2015 của Tổ chức Human Rights Watch nhận định rằng tình hình nhân quyền Việt Nam năm qua vẫn mang màu sắc đen tối. Sự độc quyền chính trị của đảng cộng sản đã buộc chặt các quyền căn bản của người dân vào chiếc còng số 8 và những điều luật hình sự mơ hồ, phi lý.

Human Rights Watch đã kể ra những trường hợp bắt bớ xảy ra trong năm 2015 như ông Trần Anh Kim, ông Lê Thanh Tùng, cả hai cùng bị khởi tố theo điều 79 (Hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân) của Bộ Luật Hình Sự. Đó là chưa kể blogger Nguyễn Ngọc Già, Anh Ba Sàm và bà Nguyễn Thị Minh Thúy, bị bắt từ năm 2014 đến nay vẫn chưa đưa ra xét xử. Cũng theo Human Rights Watch, chỉ trong 9 tháng đầu năm 2015, đã có hơn 40 vụ an ninh thường phục phối hợp côn đồ công khai hành hung các nhà bất đồng chính kiến ôn hòa.

Gần đây nhất ngày 6 Tháng Mười Hai, Luật sư Nguyễn Văn Đài bị đánh đập trên đường về sau khi tham dự một cuộc trao đổi, thảo luận về vấn đề nhân quyền tại Việt Nam và Hiến pháp 2013 tại Nam Đàn, Nghệ An. Mười ngày sau, ông bị bắt trước khi tới dự một cuộc đối thoại nhân quyền với các đại biểu Liên Minh Châu Âu.

Luật sư Nguyễn Văn Đài bị đánh đập bởi công an mặc thường phục tại Nghệ An ngày 6-12-2015. Ông bị bắt giam 10 ngày sau đó.

“Một chính quyền côn đồ”, đó là lời lên án gắt gao của ông Benjamin Ismail, Giám đốc phụ trách Ban Á Châu - Thái Bình Dương của Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF).

Amnesty International (Hội Ân Xá Quốc Tế) cũng đã chỉ ra sự giả dối của Việt Nam trong hành trình nhân quyền: “Cứ sau một bước tiến về phía trước thì dường như lại có vài ba bước trở lại phía sau.” Cụ thể là sau khi kết thúc vòng đàm phán TPP vào Tháng Mười đòi hỏi Việt Nam chấp nhận công đoàn độc lập như một quyền thiết yếu của người lao động, Hà Nội quay ra đàn áp những người ủng hộ quyền này. Họ cho công an côn đồ đánh đập và tra hỏi hai nhà hoạt động công đoàn Đỗ Thị Minh Hạnh và Trương Minh Đức ngay trong tháng 11. Những điều kể trên có lẽ cũng chưa lột trần hết bản chất của một chế độ lấy bạo lực đàn áp để tồn tại.

Có lẽ ông Trọng chưa đủ thấm thía và hổ thẹn về mấy chữ “một chính quyền côn đồ” nên cứ ngang nhiên khoác lên bộ mặt độc tài của đảng ông một chiếc mặt nạ dân chủ mà ai cũng biết chỉ để trình diễn và lừa bịp.



“Dân chủ đến thế này là cùng!” Xảo ngôn là quyền của kẻ độc tài nhưng cố lấy thúng úp voi như ông Trọng không che giấu được gì cũng như không thoát khỏi sự phán xét của nhân dân về tội đàn áp nhân quyền.

Phạm Nhật Bình
2/2/2016