Hiển thị các bài đăng có nhãn định hướng xã hội chủ nghĩa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn định hướng xã hội chủ nghĩa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

Nhìn lại và suy ngẫm muộn màng của phó ban tuyên giáo đảng

Phạm  Nhật Bình

Phó ban thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương Vũ Ngọc Hoàng

Chưa bao giờ cuộc đấu đá một mất một còn đang diễn ra trên sân khấu nội bộ của triều đình đảng CSVN một cách gay gắt như đại hội đảng lần này. Thế nhưng, trong thời điểm quyết liệt ấy, Phó ban Tuyên giáo trung ương Võ Ngọc Hoàng lại nhẩn nha ngồi “Nhìn lại và suy ngẫm” về những thành tích của cái gọi là 30 năm đổi mới mà lãnh đạo Hà Nội nào cũng tự hào.

Cũng chỉ là khẩu hiệu
 
Khi nhắc tới từ “đổi mới”, không ai không nghĩ tới Đại hội lần thứ 6 của đảng CSVN vào Tháng 12, 1986. Đó là một Đại hội mà nhiều đảng viên đã mở mắt kêu gào “Đổi mới hay là chết”…

Với hào quang “đánh thắng đế quốc Mỹ đầu sỏ”, Hà Nội tiếp tục thí nghiệm mô hình kinh tế xã hội chủ nghĩa khắp miền Nam vừa cưỡng chiếm từ Tháng 4, 1975.

Cựu Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Văn Linh phát biểu tại Đại hội VI tháng 12, 1986.
 Chỉ vỏn vẹn 10 năm sau khi đánh dẹp “tư sản mại bản” và tận tình vơ vét những gì còn sót lại của bọn tư bản thối nát, kinh tế ưu việt xã hội chủ nghĩa đã đẩy đất nước xuống vực sâu của đói nghèo và hỗn loạn. Đời sống người dân lâm vào cảnh lao đao vất vả, sáng khoai, chiều sắn, tối bo bo.

Thế là cuộc đổi mới buộc phải diễn ra, đơn giản là lập lại một cách nửa vời những nguyên tắc căn bản của kinh tế tư bản. Tức quay lại copy một phần con đường mà miền Nam Việt Nam đã đi và đã phát triển từ hơn 30 năm trước.

Tuy nhiên, vì chỉ copy nửa vời và luôn bị kìm hãm bởi cái thắng “định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa”, nên cuộc đổi mới ấy luôn đem lại sự sợ hãi triền miên cho đảng.

Trong bài viết của mình, ông Vũ Ngọc Hoàng cũng chỉ lập lại những lời lẽ tán dương cũ rích lâu nay về những thành tích hão huyền. Nào là “Công cuộc đổi mới do Đảng CSVN lãnh đạo đã giành được những thành tựu đáng kể…” Nào là “đưa đất nước vượt qua thời kỳ hết sức khó khăn và nghèo đói….” Đó là những gì mà người dân đã nghe đi nghe lại nhiều lần và ngao ngán đến tận cổ khi so sánh với thực tế.

Sau 30 năm, thành tựu nổi bật nhất chỉ tập trung vào quyền lực và quyền lợi duy nhất của đảng Cộng sản. Đảng nắm chặt độc quyền chính trị, từ đó mở rộng độc quyền kinh tế, lập ra các nhóm lợi ích để phân vùng thao túng nền kinh tế đất nước. Quyền lợi đất nước và nhân dân trở thành thứ yếu.

Cán bộ đảng từ trung ương đến địa phương coi việc bòn rút ngân sách quốc gia là chủ trương lớn, cùng nhau làm giàu phi pháp bằng mọi thủ đoạn hèn hạ nhất. Trung ương thì bán nước cho ngoại bang, địa phương thì vung tay cướp đất nhân dân để thủ lợi riêng.

Để bảo vệ thể chế độc tài của mình, suốt 30 năm gọi là đổi mới, đảng không ngừng đàn áp, bắt bớ, bóp nghẹt mọi quyền tự do công dân. Những cơ chế dân chủ giả hiệu tồn tại như những vòng cây kiểng, chỉ có nhiệm vụ tô điểm cho bộ mặt độc tài, lừa bịp người dân.

Sự trăn trối muộn màng
 
Thế nhưng lần này, bên cạnh những thành tựu đổi mới lừng lẫy ấy, Phó ban Tuyên giáo lại lớn tiếng kêu gọi đảng của ông: "Sớm có các bước đi phù hợp, cụ thể, tích cực nhằm đổi mới về chính trị, như việc kiểm soát quyền lực bằng quyền lực nhà nước, bằng cơ chế dân chủ, thông tin đại chúng và tự do ngôn luận, đổi mới quản lý nhà nước và phương thức lãnh đạo của Đảng…"

Người ta thấy ngay lời kêu gọi của Phó ban Tuyên giáo sắp về vườn chỉ là khẩu khí của một người muốn trốn tránh trách nhiệm và tội ác gây ra trong thời gian phục vụ. Vì lẽ nếu ông Hoàng thấy việc kiểm soát quyền lực bằng cơ chế dân chủ, hay bằng tự do ngôn luận là cần thiết, tại sao ông không nói ngay trong lúc còn quyền hạn trong tay?

Ông thừa biết cái gọi là cơ chế dân chủ, ở Việt Nam đã có quá đủ trên giấy tờ nhưng không bao giờ trở thành hiện thực. Vì lẽ đảng CSVN chỉ muốn dùng hai chữ dân chủ để trói buộc người dân trong vòng ảo tưởng.

Đảng cũng đang nắm trong tay một số lượng báo chí khổng lồ: 857 cơ quan báo chí và 67 đài phát thanh, truyền hình. Nhưng không vì thế mà Việt Nam “có nhân quyền và tự do báo chí hơn nhiều nước khác” như Bộ trưởng Thông tin-Truyền thông Nguyễn Bắc Son từng tuyên bố.

Quan điểm rõ ràng của nhà nước Việt Nam, báo chí là công cụ của đảng và nhất định phủ nhận bộ phận báo chí tư nhân. Nay ông Vũ Ngọc Hoàng đòi kiểm soát quyền lực đảng bằng thực hiện dân chủ và tự do báo chí phải chăng chỉ là lời nói “cho phải đạo trước khi chia tay.”

Nhưng thật ra cũng có không ít lãnh đạo cao cấp của đảng vẫn thường nói suông như thế. Điều này cho thấy sự giả dối cố hữu của các đảng viên CSVN. Họ không bao giờ dám nói thật về những thất bại nặng nề khi đảng khư khư ôm lấy chủ nghĩa Mác-Lênin làm kim chỉ nam để đưa Việt Nam xuống hố sâu tụt hậu, nghèo đói.

Chỉ khi nào họ sắp về hưu hay bị thất sủng mới dám rón rén nói lên những sự thật phũ phàng. Tại sao phải chờ sắp cầm sổ hưu mới nói, phải chăng đó là dũng khí của những “hèn đại nhân” thời đại cộng sản?

Loay hoay không lối thoát
 
Kiểm soát quyền lực như ông Hoàng kêu gọi chỉ có thể thực hiện trong một thể chế mà ba quyền hành pháp, lập pháp, tư pháp độc lập lẫn nhau. Bên cạnh đó, báo chí tư nhân được coi như một quyền lực thứ tư có tính cách bao trùm. Vì đó là nơi người dân có thể sử dụng quyền tự do ngôn luận của mình để góp ý hay phê bình chính phủ mà không sợ bị trả thù, bắt bớ, giam tù.

30 năm đổi mới định hướng xã hội chủ nghĩa không hề làm được chuyện đó. Hiến pháp 2013 sửa đổi vẫn duy trì và đóng đinh thật chặt vào Điều 4 để bảo vệ sự độc quyền của đảng cộng sản.

Nhiều lần các lãnh tụ đầu sỏ của đảng cũng kêu gọi cải cách nhưng đồng thời họ cũng từ chối, bài bác một hệ thống chính trị đa đảng. Đảng CSVN nhất định cố thủ trong pháo đài độc đảng, không ngần ngại tuyên bố nhất định không chia sẻ quyền lực với bất cứ ai.

Độc quyền chính trị sinh ra những đứa con tệ hại nhất. Nạn tham nhũng không ngừng lớn mạnh trở thành một lực lượng đắc lực song hành cùng đảng vơ vét tài nguyên đất nước, vun vén tài sản cá nhân càng ngày càng trắng trợn.

Sau 30 năm đổi mới định hướng xã hội chủ nghĩa, đảng CSVN vẫn nhất định cố thủ trong pháo đài độc đảng. 

Ông Hoàng cũng như biết bao lãnh đạo cộng sản khác chưa bao giờ nghĩ được trong một thể chế dân chủ thực sự, đảng cầm quyền chỉ là một công cụ để những người có khả năng ra phục vụ đất nước theo chu kỳ bầu cử từ lá phiếu người dân một cách công bằng và minh bạch. Những công bộc của dân trong một chế độ dân chủ như vậy hoàn toàn khác với những đày tớ dân hiện nay chỉ biết bám lấy quyền lực để làm giàu trên sự đau khổ của người dân.

Muốn giải quyết tình trạng tụt hậu mọi mặt của đất nước phải dám nhìn vào sự thật. Sự thật ấy không có gì khác hơn là đảng CSVN phải đưa ra một lộ trình cải cách rõ ràng và tiến tới việc sinh hoạt nghị trường đồng đẳng với các đảng phái khác. Không thể chỉ bằng cách ngồi nói những lời nói suông như ông Hoàng nhằm giúp cho đảng CSVN tồn tại trong khi đất nước ngày lụn bại.

Xem ra, sự “Nhìn lại và suy ngẫm” của phó ban tuyên giáo chỉ là những lời hiến kế muộn màng trong bối cảnh đảng đang mò mẫm trong đường hầm không lối thoát.

Hay nói khác đi ông Vũ Ngọc Hoàng đã đem nước đổ đầu vịt.

Phạm Nhật Bình

Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015

Nhân sự Đại hội đảng XII còn khó khăn

Radio Chân Trời Mới - Thanh Thảo


Thanh Thảo: Trong buổi tiếp xúc với cử tri tại Hà Nội vào ngày 7 tháng 12 năm 2015 vừa qua, ông Nguyễn Phú Trọng cho biết là Đại hội đảng CSVN lần thứ XII sẽ triệu tập vào tháng 1 năm 2016, đúng theo dự kiến chung của dư luận. Tuy nhiên trong buổi tiếp xúc này, ông Nguyễn Phú Trọng đã cho cử tri biết là vấn đề sắp xếp nhân sự còn “rất khó khăn”. 



So với sự chuẩn bị của các kỳ đại hội đảng CSVN trước đây, giờ này vấn đề nhân sự thượng tầng, đặc biệt là bộ tứ gồm Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng và Chủ tịch quốc hội đã phải được sắp xếp xong. Nhưng hiện nay các vị trí này cho nhiệm kỳ 5 năm tới vẫn còn bao trùm một sự bí mật. Để tìm hiểu về tình hình nhân sự và hướng đi của đảng CSVN xuyên qua đại hội đảng lần thứ XII sắp tới, xin mời quý thính giả theo dõi phần nhận định sau đây của ông Lý Thái Hùng, Tổng Bí Thư Đảng Việt Tân trong chương trình phát thanh hôm nay.

Thanh Thảo: Trả lời câu hỏi của cử tri ở Hà Nội liên quan đến vấn đề chuẩn bị nhân sự cho Đại hội đảng XII, ông Trọng nói là việc chuẩn bị diễn ra “bài bản,chặt chẽ” nhưng lại “rất khó khăn”. Ông nhận định ra sao về phát biểu này?

Lý Thái Hùng: Trong phần trả lời của ông Nguyễn Phú Trọng chúng ta cần hiểu cả hai vế của một vấn đề.

Vế thứ nhất là việc chuẩn bị nhân sự lần này không còn mang tính “tự tung tự tác” của Tổng bí thư và Trưởng ban tổ chức Trung ương đảng như các kỳ đại hội trước đây, mà tất cả phải nằm dưới sự thảo luận và thông qua của Ban chấp hành trung ương đương nhiệm. Nói cách khác là mọi tuyển chọn nhân sự kể cả quy trình ứng cử, bầu cử đều phải đi theo một khuôn mẫu chung của Bộ chính trị. Điều này cho thấy là vai trò của Tổng bí thư hay Trưởng ban tổ chức trong việc sắp xếp nhân sự suy giảm rất nhiều.

Vế thứ hai là các cá nhân không có quyền ứng cử hay đề cử vào Trung ương đảng ở đại hội đảng, nếu không nằm trong danh sách đề cử ngay từ đầu của Bộ chính trị đương nhiệm. Đây là quy định mới theo Chỉ thị 244 vào đầu năm 2014 để tránh tình trạng các phe nhóm dựa trên số đại biểu có thể ảnh hưởng nhằm đưa người của phe nhóm mình ra tranh cử vào phút cuối ở đại hội đảng. Điều này đã từng xảy ra trong quá khứ và đặc biệt diễn ra ở đại hội XI khi phe nhóm Nguyễn Tấn Dũng đề bạt nhân sự của mình vào trung ương đảng ở phút thứ 25.

Chính vì dựa vào những ràng buộc nói trên mà ông Trọng trong vai trò chủ tịch của Tiểu ban nhân sự đã phải làm theo “bài bản” đã quy định không thể xé rào như trong quá khứ. Nhưng do tình trạng cá mè một lứa của tình hình nhân sự kéo dài trong nhiều nhiệm kỳ, các phe đã tìm cách khai thác kẽ hở của những chỉ thị để kéo dài tiến trình biểu quyết vấn đề nhân sự.

Do đó mà vào lúc này, chỉ còn non một tháng đại hội đảng lần thứ XII sẽ khai diễn mà Bộ chính trị CSVN chưa có thể chung quyết về danh sách tân Ủy viên trung ương, kể cả thành phần Tứ trụ cho 5 năm tới. Cái khó khăn mà ông Trọng nêu ra, chính là Bộ chính trị chưa đồng thuận những ai sẽ ngồi vào ghế của 4 chức danh: Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch quốc hội.

Hơn thế nữa, trong lần thay đổi nhân sự này, hai chức danh Bí thư Thành ủy Sài Gòn và Hà Nội lại không cho đảng bộ Sài Gòn và Hà Nội bầu trực tiếp như trước đây, mà lại do Bộ chính trị chỉ định sau khi bầu xong nhân sự Bộ chính trị đại hội XII.

Sự thay đổi này đã nói lên một lo ngại của lãnh đạo CSVN là trong kỳ bầu chọn tân ủy viên Bộ chính trị sắp tới, hai Bí thư Sài gòn và Hà Nội có thể không được chọn, nên phải để cho Bộ chính trị phân công sau khi đã bầu xong bộ chính trị. Điều này đã nói lên một điều là CSVN không còn khả năng kiểm soát chặt chẽ việc tuyển chọn nhân sự lãnh đạo như nhiều năm qua.

Nói tóm lại, ông Nguyễn Phú Trọng và Bộ chính trị đang ở vào vị thế rất yếu, do đó mà tình trạng tuyển chọn nhân sự gặp nhiều khó khăn là vì vậy.

Thanh Thảo: Đại hội đảng là dịp để đảng CSVN sắp xếp lại nhân sự lãnh đạo thượng tầng và hướng đi của đảng trong 5 năm sắp tới. Nhìn thì đơn giản nhưng thực tế rất khó khăn khi mà thượng tầng lãnh đạo không nhìn cùng một hướng, vậy thì ông có thể cho biết các vấn đề nổi bật nhất trong kỳ tổ chức đại hội đảng CSVN kỳ này, thưa ông?

Lý Thái Hùng: Đại hội đảng CSVN lần thứ XII diễn ra trong khung cảnh đối đầu gay gắt giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc về biển Đông, dẫn đến sự xuất hiện liên minh chống Trung Quốc do Hoa Kỳ và Nhật Bản lãnh đạo, khiến cho Hà Nội phải sửa đổi đường lối đối ngoại và đối nội để thích ứng trong tình hình mới.

Tuy nhiên, do mối quan hệ gắn bó quá lâu với Bắc Kinh từ năm 1990 đến nay, CSVN không dễ dàng thay đổi đường lối một cách nhanh chóng, không chỉ vì sợ Bắc Kinh khó chịu mà chính là không biết rõ tương lai sẽ đi về đâu. Chính vì thế, trong đại hội đảng lần này, có 3 vấn đề nổi bật nhất như sau:
Một là tiếp tục loay hoay với bài toán cải tổ cơ chế kinh tế vì không thoát ra được cái gọi là “định hướng xã hội chủ nghĩa” mà chính ông Nguyễn Phú Trọng đã từng nói là chưa chắc đã tìm thấy vào cuối thế kỷ 21. Khi không nhìn thấy được tương lai của xã hội chủ nghĩa mà cứ buộc cả nước phải đeo vòng kim cô này cho thấy sự bế tắc đầu tiên.

Hai là chưa bao giờ người ta thấy sự xung đột quyền lực giữa phe Tổng bí thư và phe Thủ tướng đã trở nên gay gắt tới như vậy, khiến cho việc tuyển chọn nhân sự của đại hội rơi vào tình trạng “thả nổi”. Đó là lý do vì sao giờ này chỉ còn ba tuần lễ đến đại hội đảng mà Bộ chính trị đương nhiệm chưa thể đúc kết danh sách tân trung ương đảng và bộ tứ lãnh đạo đảng trong 5 năm tới.

Ba là không một ai dám khẳng định đường lối thân Mỹ, kể cả tiếp tục bám Trung vì đang sợ bị dán nhãn thân Hoa Kỳ hay thân Trung Quốc trong tình hình hiện nay. Chính vì sự ngần ngại này mà lãnh đạo CSVN đã không dám có những lựa chọn dứt khoát trong mối quan hệ giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ, nên tiếp tục phải núp sau chiêu bài ba không để tránh né đối mặt với tình hình phức tạp trên biển Đông.

Nói tóm lại, 3 vấn đề nói trên không phải là vấn đề mới nhưng là những vấn đề đang làm cho tiềm lực của đảng CSVN ngày một soi mòn, và có thể dẫn đến tan rã nếu họ không nhìn thấy đã đến lúc phải cắt bỏ những ung thư mãn tính này.

Thanh Thảo: Nhiều dư luận đánh giá rằng ông Nguyễn Tấn Dũng có nhiều triển vọng là Tổng Bí Thư đảng cho 5 năm sắp tới. Nếu điều này xảy ra thì ông có dự kiến ra sao về tình hình của đảng CSVN trong giai đoạn tới?

Lý Thái Hùng: Điều kiện để được đề cử làm Tổng bí thư đảng, ứng viên phải là nhân sự nắm 1 trong ghế tứ trụ của nhiệm kỳ đã qua và nhất là được Trung ương đảng cho gia hạn độ tuổi để ở lại vị trí lãnh đạo. Hiện nay, ông Nguyễn Tấn Dũng là một trong vài người - như ông Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng - có nhiều triển vọng được đề cử vào trách vụ Tổng bí thư, mà không chỉ thỏa mãn hai điều kiện nói trên mà đang là người có nhiều ảnh hưởng nhất trong bộ máy nhà nước nhờ nắm cả hai: tiền và quyền.

Khi ở vị trí Tổng bí thư, ông Nguyễn Tấn Dũng có thể làm hai điều.

Một là có nhiều ưu thế vượt trội hơn những người khác hầu gom quyền lực vào trong tay và có thể chấm dứt thời kỳ “cá mè một lứa” như hiện nay. Nói cách khác là uy quyền của Tổng bí thư có thể mạnh hơn so với các thời kỳ tổng bí thư của Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng.

Hai là các nhóm lợi ích cấu kết với gia đình Nguyễn Tấn Dũng, núp dưới dù cải cách bộ máy kinh tế nhà nước, nhưng thực tế là tìm cách sang đoạt quyền lực vào cho gia đình và phe nhóm một cách mạnh mẽ hơn.

Tuy nhiên, vị trí Tổng bí thư của Nguyễn Tấn Dũng sẽ rất mong manh vì hai lý do:

Thứ nhất là các phe phái khác sẽ hợp lực để ngăn cản, phá thối các chính sách đưa ra có lợi cho phe Dũng, nếu ông Dũng không chấp nhận sự thỏa hiệp; mà thỏa hiệp thì sẽ không làm gì được, cuối cùng sẽ đi khập khễnh như ông Mạnh, ông Trọng.

Thứ hai là Nguyễn Tấn Dũng sẽ tiếp tục đường lối đu dây với Trung Quốc, nhưng chọn gần hơn với Mỹ - Nhật vì nhu cầu buôn bán và trao đổi thương mại của gia đình. Nói cách khác, phe ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ tiếp tục giữ nguyên trạng nhưng tìm cách mở rộng buôn bán nhiều hơn với Hoa Kỳ và đó là điều mà phe thân Trung Quốc tìm cách ngán cẳng.

Nói tóm lại, sự lên nắm vị trí Tổng bí thư của ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ là tiếp tục duy trì quyền của phe nhóm mình, khai thác tài nguyên quốc gia bỏ vào túi riêng, và vì thế Nguyễn Tấn Dũng sẽ ra tay đàn áp mạnh mẽ phong trào dân chủ khi Dũng tóm thu quyền lực nắm trong tay.

Thanh Thảo: Sự tụt giá dầu thô đã khiến cho tình hình ngân sách của CSVN hiện đang gặp khó khăn, dẫn đến việc phá sản và hết tiền hoạt động của một số thành phố như Cà Mau, Bạc Liêu, theo ông tình hình này sẽ khiến cho đảng CSVN như thế nào trong thời gian tới?

Lý Thái Hùng: Đây là hai vấn đề cần phải tách bạch để sự lượng định của chúng ta có phần chính xác hơn. Việc dầu thô bị tụt giá đã được nhà cầm quyền CSVN dự kiến từ năm 2014.

Theo như số liệu thu ngân sách nhà nước từ sản xuất dầu thô thì năm 2012 – 2014, Bộ tài chánh đã thu vào khoảng 107 ngàn tỷ đồng mỗi năm. Dự kiến năm 2015, Bộ tài chánh ước tính sẽ thu khoảng 83 ngàn tỷ đồng. Nhưng hiện nay thì chỉ mới thu vào khoảng 63 ngàn tỷ đồng vào thời điểm tháng 10/2015.

Điều này cho thấy là sự tụt giá dầu thô tuy có ảnh hưởng vào thu ngân sách nhà nước, nhưng tỷ lệ đóng góp của dầu thô vào toàn bộ ngân sách không phải là con số lớn, do đó không ảnh hưởng gì to lớn.

Còn việc phá sản của hai thành phố Cà Mau, Bạc Liêu và có thể nhiều thành phố khác là do chính sách thu chi tùy tiện của bộ máy hành chánh từ trung ương đến địa phương trong hàng chục năm qua.
Dưới chế độ cộng sản, đảng chi phối toàn bộ nên dù có chia ra ngân sách hàng năm, các địa phương cứ chi tiêu thoải mái và nếu thiếu thì xin trung ương. Trung ương cũng không từ chối vì tất cả tiền là của đảng.

Với lối chi tiêu này, các địa phương thi đua nhau vẽ ra những công trình xây dựng, đầu tư kinh tế để xin trung ương cấp. Trong khi trung ương chưa có đủ tiền gửi thì họ vận động ngân hàng địa phương hay vay nợ ứng ra trước rồi ngân sách trả sau. Cứ thế chồng chất năm này qua năm nọ như trường hợp Cà Mau nợ đến 300 tỷ đồng.

Đến khi Trung ương không còn tiền và buộc các địa phương phải cắt giảm chi tiêu thì hầu hết các địa phương không những không có ngân sách để trả nợ mà thiếu cả ngân sách hoạt động, trả lương công nhân viên.

So với các quốc gia khác, ngân sách của Việt Nam chi cho bộ máy hành chánh từ trung ương xuống địa phương chiếm 60%. Khi các doanh nghiệp không còn khả năng sản xuất, dầu thô xuống giá, dân không đóng thuế nổi vì kinh tế khó khăn… chắc chắn dẫn đến hệ quả là nhà nước không thu được ngân sách thì làm sao có thể nuôi nổi bộ máy hành chánh cồng kềnh.

Đây không phải là điều mới xảy ra mà đã có từ lâu nhưng CSVN khó có thể làm khác hơn vì đó là “lỗi hệ thống” với hình thức bao cấp, bao che và tham nhũng. Hệ thống này chỉ còn chờ ngày tự nó sụp đổ hoặc bị toàn dân kéo xuống mà thôi.

Thanh Thảo: Xin cảm ông Lý Thái Hùng.