Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhân quyền. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhân quyền. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

Ký kết gia nhập TPP rồi sao nữa?



Phạm Nhật Bình


Sau 5 năm với nhiều vòng đàm phán gay go, cuối cùng Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), đã được 12 quốc gia ký kết ngày 4 Tháng 2 Năm 2016 tại New Zealand (Tân Tây Lan), trong đó có Việt Nam.

Sự kiện kinh tế thế giới này kết hợp 12 quốc gia đứng đầu là Hoa Kỳ thành một vành đai kinh tế qui mô mà khi bước vào hiệu lực, có thể mang lại lợi nhuận thương mại nhiều tỷ đô-la cho các nước thành viên. Ngoài ra, ý nghĩa chính trị của Hiệp Định còn là một mắt xích hỗ trợ thiết yếu cho chiến lược trở lại Á Châu của Hoa Kỳ trong tình hình Trung Cộng ngày càng tỏ ra nhiều tham vọng bành trướng trên Biển Đông.

Nhưng Việt Nam ký kết gia nhập rồi sao nữa?

Thứ nhất, Việt Nam có một thời hạn 2 năm chuẩn bị các điều kiện thích hợp trước khi thông qua hiệp định để chính thức bước vào một sân chơi kinh tế thế giới. Dĩ nhiên đây chính là dịp Việt Nam chứng tỏ nỗ lực của mình tiếp theo sau những lời hứa hẹn cải cách tốt đẹp để được gia nhập.

“Cá chép hóa rồng” là ước mơ của hầu hết các nhà kinh tế Việt Nam, nhưng làm gì để cá chép hóa rồng mới là điều đáng nói. Sau 8 năm gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế Giới (WTO), Việt Nam bộc lộ nhiều điểm yếu trên đường hội nhập, do nhà nước giữ chặt độc quyền kinh tế, hệ quả của sự đổi mới nửa vời từ nền kinh tế tập trung trong tay nhà nước sang nền kinh tế thị trường. Liệu lần này Việt Nam có vượt qua được con đường TPP được mô tả là một văn kiện mậu dịch chặt chẽ hơn hết, không chỉ ràng buộc về kinh tế mà còn nhiều mặt khác liên quan tới nhân quyền.

Tự do ngôn luận hay tự do thông tin và minh bạch là nền tảng cho mọi giao thương quốc tế. Đây là chuyện Việt Nam phải làm để kiện toàn bộ máy vận hành song song cùng các quốc gia thành viên. Thiếu tự do thông tin và không minh bạch, Việt Nam không khác một ốc đảo kinh tế sinh tồn bằng sự che giấu, tự vỗ tay khen lẫn nhau.

Nhưng ngay trong năm 2015, bộ mặt nhân quyền của Việt Nam vẫn bị quốc tế đánh giá là tồi tệ. Bộ Thông Tin và Truyền Thông mà người chủ của nó là Ban Tuyên Giáo Trung Ương vẫn nắm chặt báo chí trong tay và liên tục bóp nghẹt những tiếng nói không được đảng ưa thích.

Ông Nguyễn Bắc Son tại Hội thảo quốc gia "90 năm Báo chí Cách mạng Việt Nam - Truyền thống, bản lĩnh và trách nhiệm" hôm 18 Tháng 6, 2015.
Dù đã có Luật Báo Chí từ năm 1990 nhưng sau 15 năm thi hành, tình trạng không có gì thay đổi. Dự án Luật Báo Chí trong năm 2015 vẫn rào đón chặt chẽ quyền tự do thông tin và không đề cập đến báo chí tư nhân. Vì như lời khẳng định của Bộ Trưởng Nguyễn Bắc Son “báo chí của chúng ta là báo chí cách mạng đặt dưới sự lãnh đạo toàn diện, trực tiếp của Đảng, quản lý của nhà nước." Luật Báo Chí cũng chỉ là công cụ giúp nhà nước thống trị tư tưởng toàn dân, giữ vững chuyên chính vô sản.

Cho đến nay, theo tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF), có ít nhất 15 bloggers và nhà báo tự do còn bị cầm tù.

Bên cạnh đó, mới đây Dự Luật biểu tình cũng bị chính phủ yêu cầu quốc hội trì hoãn với nhiều lý do từ Bộ Công An đưa ra. Do chưa có luật biểu tình, đa số những cuộc biểu tình “tự phát” đều bị nhà cầm quyền tìm cách đàn áp.

Công nhân tại hãng sản xuất giày da Pou Yuen ở khu công nghiệp quận Bình Tân, Sài Gòn đình công phản đối luật bảo hiểm mới hồi Tháng 3, 2015 (Ảnh: Reuters)
Điều có thể khó khăn nhất cho Việt Nam là nhanh chóng cải tổ rất nhiều luật lệ mà lâu nay trở thành vật cản cho sự phát triển. TPP không chỉ là tự do mậu dịch hay phá dỡ hàng rào thuế quan, mà gắn liền với tình trạng nhân quyền của mỗi nước. TPP cũng không chỉ bước vào để hưởng lợi, làm giàu mà phải nghiêm chỉnh thi hành những cam kết trước đó.

Ngoài Luật Báo Chí, sự thiếu sót về quyền lập hội, tự do công đoàn đến nay vẫn bị bỏ qua trên thực tế. Một trong những điều kiện tiên quyết để được gia nhập TPP là định chế Công đoàn độc lập. Nhưng sau ngày 4 Tháng Hai, Việt Nam vẫn im lặng và ngang nhiên cho côn đồ đánh đập những nhà hoạt động bảo vệ quyền lợi công nhân như Đỗ Thị Minh Hạnh, Trương Minh Đức.

Nền kinh tế thị trường Việt Nam có được từ sau những năm 1980 vốn được chỉ đạo bởi hướng đi vô định của kinh tế xã hội chủ nghĩa, kèm theo một thể chế độc quyền chính trị. Nó không cho phép một ai thoát khỏi vòng kim cô của đảng trị, do đó yếu kém trong cách điều hành kinh tế ngày càng bộc lộ.
Ông Nguyễn Đình Lương, nguyên Trưởng đoàn đàm phán Hiệp định thương mại Việt Nam - Hoa Kỳ nói về TPP trong một cuộc phỏng vấn của báo chí đã thừa nhận, trong tương lai doanh nhân và chính phủ Việt Nam có thể đối mặt với nhiều khó khăn chưa hề có. Chẳng hạn quy định cho phép nhà đầu tư đưa Nhà nước ra tòa trong trường hợp Nhà nước có các quyết định gây hại, trái với các điều khoản của TPP.

Trong khi đa số doanh nghiệp nhà nước hoạt động theo lề lối nửa bao cấp nửa kinh tế thị thường thì doanh nghiệp tư nhân èo uột không thể đóng vai trò lớn hơn. Dù vậy doanh nghiệp tư nhân bao giờ cũng là thành phần kinh tế phát triển nhanh nhất, hiệu quả nhất nếu nhà nước sớm có những thay đổi căn bản về quyền sở hữu đất đai, sở hữu trí tuệ, quyền công dân. Bình đẳng trong kinh doanh thúc đẩy khu vực nhà nước sớm rời bỏ vai trò chủ đạo để cạnh tranh trong một sân chơi mới.



TPP là một hình thức kinh tế thị trường đúng nghĩa và thực sự cho mọi quốc gia. Do vậy, Việt Nam không thể thiết lập hay điều hành chính sách kinh tế bằng nghị quyết của đảng cầm quyền. Việt Nam cần phải theo đúng cam kết và luật lệ đã thỏa thuận giữa 12 nước thành viên của TPP mà Hoa Kỳ là quốc gia khởi xướng.

Ông Nguyễn Đình Lương đưa ra nhiều điểm khó khăn Việt Nam cần vượt qua để “hóa rồng” và kêu gọi “đổi mới hơn nữa”. Lãnh đạo đảng cũng liên tục hô hào “tiếp tục đổi mới” từ nhiều năm qua, nhưng tất cả đều cố tình quên vấn đề nhân quyền, mà bao trùm trên hết là đổi mới hệ thống chính trị.

Điểm rất quan trọng này đã được Bộ Trưởng Kế Hoạch và Đầu Tư Bùi Quang Vinh nói lên trước diễn đàn Đại Hội 12 vừa qua “Thực tế năm năm qua, chúng ta đã tích cực đổi mới về thể chế kinh tế, đạt kết quả nhất định. Nhưng đổi mới hệ thống chính trị thì hầu như chưa làm. Chính vì vậy, công cuộc đổi mới năm năm qua chưa đem lại hiệu quả như mong muốn.”

Việt Nam còn thời gian 2 năm nữa để TPP có hiệu lực thi hành sau khi được thông qua. Nếu không thực tâm vì quyền lợi dân tộc, nếu cứ lấp liếm các điều kiện đã cam kết thay đổi thì chuyện vào TPP chỉ là chuyện “đánh trống bỏ dùi”.

Chừng ấy thay vì hóa rồng, thì đất nước vẫn chỉ là con cá nằm phơi bụng trên vũng cạn.

Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2016

Không giao thương nếu không có tự do thông tin

Christophe Deloire và Hoàng Tứ Duy - Huffington Post
12/2/2016


Thượng đỉnh Sunnylands: Giới chức Hà Nội phải cam kết cải thiện tự do thông tin để được hiệp ước giao thương

Tổng thống Obama sẽ tiếp đón các nguyên thủ của Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN) tại Sunnylands, California vào hai ngày 15 và 16 tháng Hai. Nhiều quốc gia đến dự, luôn cả Việt Nam, đã ký kết vào TPP vào ngày 4 tháng Hai. Với TPP chắc chắn là một chủ đề nóng tại hội nghị, Tổng thống Obama phải dùng cơ hội này để nêu rõ là việc thực thi hiệp ước này không thể thành công nếu không có cải thiện thật sự về nhân quyền trong vùng.

Trong số các lãnh đạo của 10 quốc gia thành viên ASEAN đến dự Hội nghị Thượng đỉnh có Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng. Hồ sơ về tự do thông tin của chính quyền Việt Nam rất tồi tệ. Hà Nội là một trong những nơi tệ nhất trên thế giới về việc bỏ tù các blogger và nhà báo công dân, với ít nhất là 15 blogger đang bị cầm tù. Quốc gia này đứng hạng 175 trong số 180 trong bảng xếp hạng tự do báo chí của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF), chỉ có một điểm cao hơn Trung Quốc và hai điểm cao hơn Syria.

Vào ngày 16 tháng Mười Hai, luật sư nhân quyền và cũng là blogger Nguyễn Văn Đài bị bắt giữ tùy tiện với tội cáo buộc “tuyên truyền chống phá Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”. Ông bị bắt giữ chỉ một ngày sau khi Liên Hiệp Âu Châu và Việt Nam tổ chức buổi đối thoại Nhân Quyền hàng năm. Trước đó mười ngày, ông bị công an bận thường phục hành hung tàn bạo sau khi tham dự một buổi thảo luận về nhân quyền và Hiến Pháp 2013 của Việt Nam.

Luật Sư Nguyễn Văn Đài bị an ninh hành hung sau khi tham dự buổi thảo luận nhân quyền tại Nghệ An ngày 6 Tháng 12, 2015.

Trước khi bị bắt trong tháng Mười Hai, Nguyễn Văn Đài nói với chúng tôi là những cuộc tấn công này không làm ông sờn lòng. Ông kêu gọi “các NGO quốc tế và các chính quyền dân chủ hãy làm tất cả những gì có thể được để ngừng sự bạo hành mà công an Việt Nam đã gia tăng sử dụng trong những năm gần đây đối với các nhà hoạt động nhân quyền và giới đưa tin độc lập.”

Là một người bảo vệ nhân quyền và tự do thông tin được nhiều sự kính trọng, Nguyễn Văn Đài là nhà hoạt động người Việt nổi bật nhất lên tiếng ủng hộ TPP. Ông cho rằng TPP sẽ buộc Hà Nội tôn trọng các chuẩn mực quốc tế và cuối cùng sẽ dẫn đến sự cởi mở chính trị rộng lớn hơn. Việc xách nhiễu và bắt giữ ông sau đó cho thấy giới chức trách Việt Nam sẵn sàng đàn áp ngay cả những tiếng nói đối kháng ôn hòa cổ xúy cho các quyền căn bản cho người dân Việt Nam.
Lãnh sự Pháp Emmanuel Ly Batallan bị côn đồ và công an thường phục hành hung khi ông tìm cách giúp ông Phạm Minh Hoàng. Từ trái sang phải: Giảng viên Phạm Minh Hoàng, Lãnh sự Pháp Emmanuel Ly Batallan và Cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Bắc Truyển.
 Tuy Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao đặc trách về Dân Chủ Nhân Quyền và Lao Động ông Tom Malinowski hoan nghênh việc thả tự do cho một số tù nhân lương tâm kể từ khi các cuộc đàm phán TPP bắt đầu cách đây hai năm, rõ ràng là hình ảnh Việt Nam không đẹp đẽ như một số giới chức Hoa Kỳ vẽ vời. Tuy lối bắt giữ, xét xử và kết án các blogger và nhà báo công dân theo lối quen thuộc trước đây nói chung có giảm xuống, nhưng đã có tăng lên nhiều những cuộc hành hung tàn bạo do chính quyền và đám côn đồ đánh mướn gây ra. Vào tháng Mười Một năm 2014, lãnh sự Pháp Emmanuel Ly Batallan bị côn đồ và công an thường phục hành hung khi ông tìm cách giúp Phạm Minh Hoàng, một blogger Việt nói tiếng Pháp đang bị quản thúc tại gia từ tháng Mười Một năm 2011 và bị xách nhiễu thường xuyên. Bên cạnh sự bạo hành thể xác, chính quyền Việt Nam gia tăng việc sử dụng dư luận viên trên mạng để đăng tải tuyên truyền tiêu cực về các nhà hoạt động mạng trên facebook và đi báo cáo các tài khoản của giới hoạt động để họ bị khóa tài khoản.
Hôm 10 tháng Hai, 2016, 35 Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ đồng ký tên trong lá thư gửi Tổng Thống Barack Obama, kêu gọi ông đặt nhân quyền thành một vấn đề chính trong nghị trình cuộc họp thượng đỉnh sắp tới.

Hoa Kỳ có thể làm gì về việc này? Câu trả lời là có rất nhiều. Tháng Mười Một vừa rồi trong một cuộc phỏng vấn với tờ New York Times, ông Malinowski tuyên bố TPP là “cơ hội tốt nhất chúng ta có trong nhiều năm để khuyến khích các cải tổ định chế sâu rộng tại Việt Nam nhằm thúc đẩy nhân quyền.” Bảo đảm Hà Nội thi hành các cam kết – thực hiện những cải tổ có ý nghĩa về nhân quyền và mở rộng thông tin trước khi TPP có hiệu lực – là chìa khóa. Chính quyền Hoa Kỳ phải thúc giục Hà Nội đồng ý việc này mỗi khi có cơ hội. Hội nghị thượng đỉnh ASEAN dĩ nhiên không là ngoại lệ. Chúng tôi kêu gọi Tổng thống Obama yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam thả hết các bloggers đang bị cầm tù và ngưng ngay việc xách nhiễu các nhà hoạt động mạng và nhà đối kháng qua việc hành hung và tấn công trên mạng. Không thể có giao thương nếu không có tự do thông tin.

Christophe Deloire, Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) - Hoàng Tứ Duy, Đảng Việt Tân, một tổ chức đấu tranh cho dân chủ.

Nguồn: Huffington Post

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

Ân xá Quốc tế: Lãnh đạo mới của VN cần ưu tiên cải thiện nhân quyền

Chân Trời Mới Media


HOA KỲ – Trong một báo cáo phổ biến ngày 28 Tháng Giêng, 2016, tổ chức đấu tranh cho nhân quyền Ân Xá Quốc Tế đã thúc dục các tân lãnh đạo Đảng CSVN phải ưu tiên cải thiện tình trạng nhân quyền tồi tệ tại Việt Nam từ bấy lâu nay.

Bản báo cáo nhận định rằng, Việt Nam đang ngày càng cố gắng để chứng tỏ mình là một thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế. Nước này cũng đang là thành viên của Hội đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc và gần đây đã phê chuẩn Công Ước Chống Tra Tấn. Thế nhưng, đó chỉ là cái vỏ bên ngoài, thực tế bên trong là tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam không hề suy giảm. Cái vỏ đó cũng là lá chắn cho thành tích nhân quyền của Việt Nam khỏi bị kiểm soát và nhờ đó nhà cầm quyền tránh được sự khinh miệt của cộng đồng quốc tế.


Bản báo cáo đưa ra trường hợp của tử tù Lê Văn Mạnh như là một minh chứng cho tình trạng vừa kể. Anh Mạnh bị xử oan sai và bị tra tấn buộc phải nhận tội trong một vụ án hiếp dâm và giết người từ năm 2005, rồi bị kết án tử hình. Tuy nhiên, những tin tức về sự oan sai trong vụ án này bị rò rỉ ra bên ngoài. Trước sự phản đối của cộng đồng quốc tế và mạng xã hội, việc hành hình anh Mạnh đã được hoãn lại chỉ một ngày trước ngày thi hành án để được “xem xét lại”. Nhưng từ đó đến nay, không có thêm một tin tức nào về vụ án. Mặc dù mẹ của nạn nhân liên tục yêu cầu cơ quan công quyền cung cấp thông tin, bà vẫn không biết tương lai của con trai sẽ ra sao. Hệ thống tư pháp và tòa án từ chối tiết lộ và tìm cách che chắn cho cơ quan trách nhiệm trong việc đánh giá và giải trình trách nhiệm trong vụ án này.

Bản báo cáo của Ân Xá Quốc tế nhấn mạnh “Để đưa đất nước tiến lên phía trước, Tổng Bí thư phải bắt đầu cuộc cải cách toàn diện và bảo đảm chấm dứt xu hướng đàn áp của nhà cầm quyền.”

Vào tháng Ba năm ngoái, Bộ Công An cho biết trong vòng ba năm tính đến Tháng 9, 2014, đã có 226 người bị chết trong đồn công an hoặc trong trại giam. Bộ này cũng tuyên bố họ đã giải tán 60 nhóm đối lập “bất hợp pháp”, bắt giữ và “xử lý” 1.410 trường hợp liên quan đến 2.680 người “vi phạm an ninh quốc gia” – một thuật ngữ thường được sử dụng ở Việt Nam để nhắm vào những người hoạt động nhân quyền.

Không ai biết con số hơn một ngàn bốn trăm người vừa kể đã bị “xử lý” ra sao. Các con số đó có lẽ không bao gồm nhiều cuộc tấn công bạo lực nhắm vào những người bảo vệ nhân quyền và người bất đồng chính kiến trong cả nước. Trong năm 2015 có 69 người hoạt động nhân quyền, cả nam và nữ, là mục tiêu của 36 vụ tấn công bạo lực do cảnh sát, hoặc những kẻ mặc thường phục mà nhiều người tin là làm việc cho hoặc với cảnh sát, gây ra.
 
Luật Sư Nguyễn Văn Đài và cô Lê Thu Hà bị bắt ngày 16 Tháng 12, 2015.
Một thí dụ nổi bật là việc đánh đập Luật Sư nhân quyền nổi tiếng Nguyễn Văn Đài vào đầu tháng 12 năm ngoái. Ông Đài cùng với ba đồng nghiệp đã bị tấn công dã man sau khi họ tham dự một buổi nói chuyện về nhân quyền với một cộng đồng nông thôn ở huyện Nam Đàn, Nghệ An. Mười ngày sau đó ông bị bắt trên đường tới dự một cuộc đối thoại nhân quyền với các đại diện Liên Minh Âu Châu. Ông và đồng nghiệp là bà Lê Thu Hà bị cáo buộc vào tội “tuyên truyền chống nhà nước”, một cáo buộc có thể bị án tù 20 năm.

Bản báo cáo của Ân Xá Quốc Tế đã cụ thể hoá tiến trình thực hiện nhân quyền ở Việt Nam bằng hình ảnh “tiến một bước, lùi vài ba bước”.

Đầu tháng 10 năm 2015, Việt Nam đã kết thúc đàm phán Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương, một thỏa thuận thương mại đòi hỏi các nước ký kết như Việt Nam phải cho phép thành lập công đoàn độc lập, một khái niệm xa lạ ở quốc gia Đông Nam Á này. Tuy nhiên, từ khi kết thúc đàm phán, các cuộc tấn công nhắm vào những người ủng hộ quyền của người lao động vẫn tiếp tục. Trong tháng 11, chị Đỗ Thị Minh Hạnh và ông Trương Minh Đức – hai nhà hoạt động công đoàn và là hai cựu tù nhân lương tâm – đã bị những người đàn ông thường phục đánh đập, rồi bị công an sắc phục bắt đem giam giữ.

Nếu Việt Nam muốn được nhìn nhận như là một thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế, việc đàn áp này phải chấm dứt. Cải cách triệt để cần được thực hiện ở khắp cả nước và ở tất cả các cơ quan của chính quyền để chính phủ thực hiện các lời hứa về nhân quyền và nghĩa vụ pháp lý quốc tế.
Đây phải là ưu tiên của chính quyền mới của ông Nguyễn Phú Trọng.

Nguồn: Chân Trời Mới Media

Thứ Ba, 29 tháng 12, 2015

Tuyên bố của Đại sứ HK Osius về những hành vi sách nhiễu đối với các nhà hoạt động nhân quyền

Đại sứ Ted Osius

THÔNG CÁO BÁO CHÍ:

Tuyên bố của Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Ted Osius
Ngày 29 tháng 12 năm 2015

Tôi quan ngại sâu sắc do những báo cáo gần đây về các vụ sách nhiễu và giam giữ các nhà hoạt động nhân quyền ôn hòa, trong đó có vụ bắt giữ ông Nguyễn Văn Đài ngày 16 tháng 12, cũng như thông tin về việc ông Hoàng Đức Bình, bà Đỗ Thị Minh Hạnh và các nhà hoạt động vì quyền lao động ôn hòa khác bị cảnh sát hành hung ở Tp. HCM vào ngày 25 tháng 12.

Xu hướng đáng lo này, tại thời điểm này, đe dọa làm lu mờ sự tiến bộ của Việt Nam về nhân quyền trong những năm gần đây. Tôi thúc giục chính phủ Việt Nam điều tra các báo cáo về các cuộc hành hung ngay lập tức và buộc bất kỳ quan chức có trách nhiệm phải giải trình.

Hoa Kỳ kêu gọi Việt Nam đảm bảo rằng luật pháp và hành động của nước mình nhất quán với các nghĩa vụ và cam kết quốc tế của mình. Chúng tôi cũng thúc giục chính phủ thả vô điều kiện tất cả tù nhân lương tâm và cho phép mọi cá nhân ở Việt Nam bày tỏ quan điểm chính trị của họ mà không sợ bị trả thù.



MEDIA RELEASE:

Statement by U.S. Ambassador to Vietnam Ted Osius
December 29, 2015

I am deeply concerned by recent reports of harassment and detentions of peaceful human rights advocates, to include the December 16 arrest of Nguyen Van Dai, and information that Hoang Duc Binh, Do Thi Minh Hanh, and other peaceful labor rights activists reportedly were assaulted by police in Ho Chi Minh City on December 25.

This disturbing trend, at this time, threatens to overshadow Vietnam’s progress on human rights in recent years. I urge the Vietnamese government to investigate reports of these assaults immediately and to hold accountable any officials responsible.

The United States calls on Vietnam to ensure its laws and actions are consistent with its international obligations and commitments. We also urge the government to release unconditionally all prisoners of conscience and allow all individuals in Vietnam to express their political views without fear of retribution.

Nguồn: Facebook Ambassador Ted Osius

Hội Đồng Liên Tôn v/v bắt Ls. Nguyễn Văn Đài và cô Lê Thu Hà



TUYÊN BỐ CỦA HỘI ĐỒNG LIÊN TÔN VIỆT NAM
V/V BẮT LUẬT SƯ NGUYỄN VĂN ĐÀI VÀ CÔ LÊ THU HÀ


Ngày 16 tháng 12 năm 2015, Luật sư Nguyễn Văn Đài và phụ tá là cô Lê Thu Hà đã bị bắt với tội danh tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam theo Điều 88 Bộ luật Hình sự. Cách hôm bị bắt khoảng một tuần, Luật sư Nguyễn Văn Đài đã bị hành hung sau khi dự một cuộc hội thảo về nhân quyền tại tỉnh Nghệ An.
Luật sư Nguyễn Văn Đài (sinh 1969) là thành viên tiên khởi của Khối Tự do Dân chủ 8406 (2006), sáng lập viên Hội Anh em Dân chủ (2013), điều phối viên Hội cựu Tù nhân Lương tâm (2014), người tái phục hoạt Trung tâm Nhân quyền (2015). Ông không ngừng bày tỏ ý kiến về mọi mặt của đời sống xã hội, đất nước một cách ôn hòa bất bạo động, thường xuyên gặp gỡ các quan chức ngoại giao, nghị sĩ, dân biểu của nhiều Quốc hội các nước tự do dân chủ nhằm vận động họ thúc đẩy nhà cầm quyền VN tôn trọng nhân quyền và thực thi các cam kết quốc tế, với mong ước VN trở thành một đất nước mà Quyền Con người được tôn trọng, hạnh phúc no ấm đến với toàn dân.


Cô Lê Thu Hà (sinh 1982) là thành viên Hội Anh em Dân chủ, đảm trách chức vụ thư ký và ngoại giao cho Hội. Hồi tháng 9-2015, cô đã bị câu lưu nhiều giờ và bị tịch thu phương tiện thông tin vì tham gia vào nhóm thực hiện Lương Tâm TV, một kênh truyền thông của giới bất đồng chính kiến trong nước.

1- Hành vi đàn áp này đã làm dấy lên các phản ứng mạnh mẽ và rộng rãi sau đây:

- Ngày 17 tháng 12 năm 2015, Trưởng phái đoàn Liên hiệp Châu Âu tại Việt Nam và các tòa Đại sứ các quốc gia Liên hiệp Châu Âu tại VN đã bày tỏ quan ngại rằng vụ bắt giữ và khởi tố Luật sư Nguyễn Văn Đài “đặc biệt gây thất vọng”. Cuộc bắt này diễn ra vào đúng Ngày Đối thoại Nhân quyền Liên Âu-Việt Nam thường niên được tổ chức tại Hà Nội.

- Ngày 21 tháng 12 năm 2015, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ John Kirby tuyên bố Hoa Kỳ rất quan ngại về vụ bắt giữ ông Nguyễn Văn Đài, đồng thời kêu gọi VN cho công dân mình được quyền bày tỏ các chính kiến mà không bị trừng phạt.

- Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc khu vực Châu Á của tổ chức Human Rights Watch thì nói: “Khá rõ ràng là ông Nguyễn Văn Đài chưa làm bất cứ điều gì đáng để bị bắt. Chúng tôi nghĩ ông là một luật sư bênh vực nhân quyền theo cách hoàn toàn ôn hòa, cũng như cách ông bày tỏ chánh kiến thể hiện quyền tự do ngôn luận theo một cách tôn trọng”.

- Ngày 23 tháng 12 năm 2015, 70 tổ chức dân sự và chính trị, 900 cá nhân –qua một Tuyên bố chung và qua 900 hình bàn tay nhân quyền- đã yêu cầu thả Luật sư Nguyễn Văn Đài và cô Lê Thu Hà vô điều kiện.

2- Hành vi đàn áp này đã ngang nhiên vi phạm Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền ở những điều sau đây:

Điều 1: Tự do và Bình đẳng: Mọi người sinh ra đều được tự do và bình đẳng về nhân phẩm và các quyền được hưởng.


Điều 6: Nhân quyền phổ quát: Chúng ta được hưởng Quyền Con Người và được bảo vệ tư cách con người trước pháp luật khắp mọi nơi trên toàn thế giới.

Điều 19: Tự do Ngôn luận : Mọi người có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ ý kiến, bảo lưu ý kiến, tiếp nhận và truyền bá thông tin và ý kiến bằng bất cứ phương tiện thông tin đại chúng nào và không giới hạn về biên giới.

Điều 20: Tự do Hội họp, Lập hội: Mọi người đều có quyền tự do hội họp và lập hội một cách ôn hòa. Không một ai bị cưỡng bách gia nhập vào một đoàn thể.

Điều 30: Những quyền bất khả tước đoạt: Không một quốc gia nào, nhóm người hoặc cá nhân nào được quyền diễn giải sai hoặc có những hành động phá hoại về các Quyền Con Người này.

Qua các nhận định như trên, chúng tôi, Hội đồng Liên tôn Việt Nam ra Bản Tuyên bố này yêu cầu nhà cầm quyền CSVN hãy thực thi nhiệm vụ của mình là thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp quốc mà trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho Luật sư Nguyễn Văn Đài và cô Lê Thu Hà.

Việt Nam, ngày 29 tháng 12 năm 2015

Các chức sắc trong Hội đồng Liên tôn VN đồng ký tên.

Cao Đài:
– Chánh trị sự Hứa Phi (điện thoại: 0163.3273.240)
– Chánh trị sự Nguyễn Kim Lân (điện thoại: 0988.971.117)
– Chánh trị sự Nguyễn Bạch Phụng (điện thoại: 0988.477.719)

Công Giáo:
– Linh mục Phê-rô Phan Văn Lợi (điện thoại: 0984.236.371)
– Linh mục Giu-se Đinh Hữu Thoại (điện thoại: 0935.569.205)
– Linh mục An-tôn Lê Ngọc Thanh (điện thoại: 0993.598.820)
– Linh mục Phao-lô Lê Xuân Lộc (điện thoại: 0122.596.9335)
– Linh mục Giu-se Nguyễn Công Bình (điện thoại: 01692498463)

Phật Giáo:
– Hòa thượng Thích Không Tánh (điện thoại: 0165.6789.881)
– Thượng tọa Thích Viên Hỷ (điện thoại: 0937.777.312)

Phật Giáo Hoà Hảo:
– Ông Nguyễn Văn Điền (điện thoại: 0122.870.7160)
– Ông Lê Quang Hiển (điện thoại: 0167.292.1234)
– Ông Lê Văn Sóc (điện thoại: 096.4199.039)
– Ông Phan Tấn Hòa (điện thoại: 0162.6301.082)
– Ông Tống Văn Chính (điện thoại: 0163.574.5430)
– Ông Bùi Văn Luốc (điện thoại: 0169.612.9094)

Tin Lành:
– Mục sư Nguyễn Hoàng Hoa (điện thoại: 0121.9460.045)
– Mục sư Đinh Uỷ (điện thoại: 0163.5847.464)
– Mục sư Đinh Thanh Trường (điện thoại: 0120.2352.348)
– Mục sư Nguyễn Trung Tôn (điện thoại: 0162.838.7716)
– Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng (điện thoại: 0906.342.908)
– Mục sư Lê Quang Du (điện thoại: 0121.2002.001)

Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

Về việc bắt giữ Luật sư Nguyễn Văn Đài

Trung Điền


Hai ngày sau khi khai mạc Hội nghị trung ương 13, cơ quan điều tra thuộc Bộ công an CSVN đã đến tận nhà bắt giữ và khởi tố Luật sư Nguyễn Văn Đài về điều 88 Luật hình sự vào sáng ngày 16/12/2015.

Báo chí của nhà nước chỉ đề cập đến tin Luật sư Nguyễn Văn Đài bị bắt. Nhưng sáng ngày 16/12, cơ quan điều tra cũng đã bắt giữ cô Lê Thu Hà, một người cộng tác viên của Luật sư Đài trong Hội Anh Em Dân Chủ và hiện cô đang bị giam tại Tổng cục an ninh số 7 Nguyễn Đình Chiểu. Hiện nay phía an ninh chưa cho biết cô Lê Thu Hà bị bắt vì lý do gì.

Tin Luật sư Nguyễn Văn Đài và cô Lê Thu Hà bị bắt giữ đã tạo ra một quan tâm rất lớn trong dư luận Việt Nam và Quốc tế.

Cách đây 8 năm, Luật sư Nguyễn Văn Đài cũng đã từng bị bắt giữ và bị kết án 4 năm tù giam về điều 88 của Luật hình sự khi cùng với Luật sư Lê Thị Công Nhân tổ chức các buổi hướng dẫn về nhân quyền và phương pháp đấu tranh bất bạo động vào năm 2007.

Trước khi bị bắt lần này, Luật sư Nguyễn Văn Đài thường xuyên bị xách nhiễu và gần đây nhất đã bị công an thường phục chận xe đánh trọng thương khi đến Nghệ An vào ngày 6/12 để nói chuyện về quyền con người, nhân kỷ niệm Ngày quốc tế nhân quyền, tại tư gia của Tù nhân lương tâm Trần Hữu Đức ở Huyện Nam Đàn, Nghệ An.

Câu hỏi được nêu ra là tại sao CSVN lại chọn bắt Luật sư Đài vào lúc này, khi mà tình hình chính trị tại Việt Nam đang có những diễn biến phức tạp?

Thứ nhất, CSVN đang ở trong không gian căng thẳng của việc chuẩn bị đại hội đảng lần thứ XII, dự trù diễn ra vào trung tuần tháng 1/2016. Căng thẳng là vì đây là đại hội lần đầu tiên mà sự thay đổi nhân sự thượng tầng, đặc biệt là 4 chức danh Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch quốc hội không nằm trong sự “thỏa hiệp” giữa các phe nhóm như trước đây mà là do Ban chấp hành trung ương đương nhiệm chọn lựa.

Không một ai muốn lấy trách nhiệm chính trị về việc ra lệnh bắt giữ các nhà đối kháng khi mà chính trong nội bộ đảng đang bùng lên làn sóng đòi dân chủ hóa đảng và thay đổi chủ trương của đảng cho phù hợp với nhu cầu của thời đại, qua kiến nghị ký tên của hơn 100 cựu cán bộ cao cấp.

Phải chăng đã có một “nhóm” trong bộ máy an ninh, muốn tìm cách ngáng cẳng một phe nào đó đang có nhiều ưu thế trong việc chọn nhân sự lãnh đạo lần này. Nếu không, trong lúc nhân sự chưa ngã ngũ thì không phe nhóm nào muốn rước lấy hậu quả phê phán của dư luận qua việc bắt giữ Luật sư Nguyễn Văn Đài như hiện nay.

Thứ hai, CSVN vừa cùng với 11 quốc gia đồng ý tham gia vào Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP). Từ đây cho đến khi TPP có hiệu lực, tức là sau khi quốc hội của 12 nước đã phê chuẩn xong các điều trong Hiệp định, CSVN sẽ phải cải sửa những luật lệ và áp dụng những quy tắc chung của TPP vạch ra.

Có 4 điều khoản đòi hỏi CSVN phải có những cải tổ sâu rộng liên quan đến quyền con người bao gồm công đoàn, tín ngưỡng, hội họp, ngôn luận; các hoạt động của đoàn thể xã hội dân sự; quyền cá nhân về Internet; chống tham nhũng.

Khác với WTO, TPP có một bộ máy giám sát chặt chẽ việc thực thi các điều khoản quy định giữa 12 quốc gia thành viên, trong đó, TPP không chỉ nhằm đẩy mạnh các quan hệ thương mại và đầu tư mà còn chú trọng đến việc quảng bá và củng cố các sinh hoạt của những đoàn thể xã hội dân sự.

Mục đích lâu dài của TPP là nhắm đến việc tạo dựng một cộng đồng dân sự - tôn trọng các giá trị nhân quyền - để giúp các nước thăng tiến. Việc bắt giữ Luật sư Nguyễn Văn Đài xảy ra trong lúc CSVN đang muốn việc gia nhập TPP diễn ra suông sẻ là một dấu hiệu xấu có thể gây trở ngại cho việc ký kết TPP trong những ngày tới.

Thứ ba, Luật sư Nguyễn Văn Đài là sáng lập viên của Hội Anh Em Dân Chủ, một đoàn thể xã hội dân sự ra đời vào năm 2013, trong bối cảnh lùng bùng về vụ sửa Hiến pháp. Tuy hiện nay Luật sư Nguyễn Văn Đài chỉ giữ vai trò phó chủ tịch Hội, nhưng đã đóng góp rất nhiều cho sự phát triển và hoạt động của Hội.

Là một luật sư, anh Đài đã thấm nhuần lý tưởng phục vụ lẽ phải cho tha nhân nên anh đã đóng góp và trở thành một trong những trụ cột của Phong trào dân chủ Việt Nam.

Lo ngại uy tín quốc tế và nhất là tiềm năng ảnh hưởng của Luật sư Đài đang lan tỏa trong thành phần trẻ hiện nay, bộ máy an ninh CSVN không dám để cho những tình huống bất ngờ xảy ra nên đã tìm cách khống chế Luật sư Đài.

Nhưng chính việc bắt giữ này đã nói lên sự hốt hoảng của bộ máy an ninh trước ảnh hưởng của anh Đài khi mà tình huống đòi hỏi chế độ CSVN phải tỏ ra cởi mở hơn.

Thứ tư, phải chăng tình hình nội bộ đảng CSVN quá rối ren và tình hình đấu tranh trong nước đang sôi sục, sự bất mãn của người dân và đảng viên đang dâng cao tới độ CSVN phải giở trò răn đe: bắt giữ người, gia tăng đàn áp và tập trận “chống biểu tình và phản động”, bất chấp hậu quả quốc tế mà chế độ đang rất cần để cứu vãn những khó khăn kinh tế trầm trọng?

Sự xuất hiện lá thư Nguyễn Tấn Dũng hôm 10/12 vừa qua, gửi Nguyễn Phú Trọng, Trung ương đảng và Bộ chính trị để lên tiếng phản bác những cáo buộc về khả năng lãnh đạo, đời tư, con cái, gia đình trong lúc Trung ương đảng chọn nhân sự cho đại hội XII cho thấy là lãnh đạo CSVN đang đấu đá quyết liệt.

Qua những phân tích nói trên, việc bắt giữ Luật sư Đài là một động thái sai lầm của an ninh CSVN. Dựa trên điều 88 của Luật hình sự - một điều luật cho thấy bản chất thoái hóa của chế độ - bắt giữ Luật sư Đài lần thứ hai chỉ là hành động “rung cây nhát khỉ”.

Khi nhân loại đã bước vào kỷ nguyên của truyền thông mới – thời kỳ mà con người không chỉ đóng vai độc giả hay thính giả như trong kỷ nguyên báo in, truyền thanh, truyền hình mà còn là nhà sản xuất, quảng bá những quan tâm, suy nghĩ của mình đến những người chung quanh qua Blog, Facebook, twitter – rõ ràng là CSVN đang tiếp tục lấy thúng úp voi.

Nói cách khác, điều 88, 79 và kể cả điều 258 của Luật hình sự mà CSVN dùng để bắt giữ tùy tiện những người yêu nước đã cho thấy là lãnh đạo CSVN không có đủ bản lãnh để hội nhập, không đủ sáng suốt và bình tĩnh để “tự cứu mạng”.

Nếu việc bắt giữ Luật sư Đài là một răn đe của Hà Nội đối với phong trào dân chủ Việt Nam vào cuối năm 2015, thì hành động răn đe này sẽ dẫn đến hậu quả khó lường cho CSVN trong năm 2016 khi họ tổ chức bầu cử quốc hội mới và phê chuẩn Hiệp định TPP trong vòng vây của cộng đồng quốc tế và phong trào dân chủ Việt Nam.

Trung Điền
Ngày 18/12/2015

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

Việt Nam có “khủng bố” hay không?

Chân Như - RFA
16-12-2015

Công an đàn áp người biểu tình chống TQ ở Hà Nội hồi năm 2012. AFP
Như chúng ta đã biết, chủ nghĩa khủng bố đang đe dọa cả thế giới văn minh. Do vậy, Việt Nam cũng không ngoại lệ: chế định khủng bố đã được quy định trong bộ luật hình sự, và các hoạt động mang tính đối kháng bạo lực với nhà nước CHXHCNVN thường bị chính quyền liệt vào dạng “khủng bố” và bị lực lượng an ninh VN ngăn chặn. Vậy việc người dân bị tấn công, gây sức ép về mặt tinh thần từ phía chính quyền. liệu đó có phải là khủng bố hay không? Mời quý vị cùng theo dõi chia sẻ của ba bạn khách mời trong tạp chí diễn đàn bạn trẻ kỳ này cùng với Chân Như sau đây:
Thế nào là khủng bố?

Chân Như: Theo các bạn hiểu, thế nào là khủng bố? Tại Việt Nam hiện nay có khủng bố hay không?

Thảo Teresa: Mình xin chào Chân Như và các quý khán thính giả, chào hai em Sơn và Trung. Ở Việt Nam, ở một chế độ độc tài toàn trị thì chắc chắn là có sự khủng bố rồi, nhiều cách khác nhau thôi, khẳng định là như thế.

Lý Quang Sơn: Theo em hiểu khủng bố là những hành động phá hoại bằng hành động, bằng lời nói hoặc đe dọa giết hoặc những hành động bằng hình ảnh bằng video nhằm gây hoang mang, gây sự tổn thất về vật chất hay tinh thần cho những cá nhân, cho xã hội, các cộng đồng nhằm một số các mục đích về chính trị, tôn giáo, hoặc mục đích về ý thức hệ. Theo em, Việt Nam hiện nay khủng bố khá nhiều và gần như đại diện gương mặt khủng bố đó là chính quyền Việt Nam.

Bùi Trung: Đầu tiên em quan niệm một điều rằng khủng bố là gì đã. Và khủng bố sẽ mang lại gì cho người bị khủng bố? Em lên Wikipedia thì có một vài điểm chung như sau: khủng bố là một người hoặc một nhóm người đem lại những mối nguy hiểm, đe dọa đến thân thể của một cộng đồng xã hội loài người. Em nghĩ đó là khủng bố.

Chân Như: Trong trường hợp các nhà hoạt động ở VN bị tấn công bằng bạo lực, gây sức ép về mặt tinh thần, gây khó khăn trong đời sống… thì liệu đó có thể gọi là hành vi khủng bố hay không? Tại sao?

Thảo Teresa: Đó rõ ràng là hành vi khủng bố như lúc nãy mình đã nói là nó có nhiều loại hình thức khủng bố. Tuy nhiên các nhà hoạt động xã hội ở Việt Nam lại bị khủng bố bằng cách trước hết là tinh thần. Họ đeo bám sách nhiễu, rồi họ có thể đưa lên mạng để sỉ nhục: đó là khủng bố. Đấy là những việc làm mà chính quyền Việt Nam đã làm, bất kể những hành động nào gây hoang mang sợ hãi cho dư luận thì đều là sự khủng bố, cách này hay cách khác.

Lý Quang Sơn: Em rất đồng tình với ý kiến của chị Thảo. Bởi thường các mục tiêu của các nhóm khủng bố là nhắm vào những người không có khả năng tự vệ hoặc những người trong phạm vi không an toàn. Những nhà hoạt động của Việt Nam thường không được chính quyền bảo vệ, ngược lại còn bị tấn công bằng bạo lực bởi những kẻ lạ mặt, và gây sức ép về kinh tế và tinh thần. Rõ ràng đây là một hành vi khủng bố bởi vì họ đã có những hành vi cụ thể và nhằm vào những con người cụ thể. Thực sự họ đã đạt những kết quả: gây ra rất nhiều hoang mang cho những người hoạt động không biết nay sống mai chết như thế nào. Theo em xu thế về vấn đề khủng bố sẽ càng ngày có nhiều hơn. Những năm trước họ chỉ đơn thuần khủng bố về mặt tinh thần thôi, như đeo bám, chửi rủa hay dùng dư luận viên để sỉ nhục trên mạng, bôi xấu ở cộng đồng dân cư. Hiện nay vấn đề tấn công bạo lực lại càng tăng lên và việc gây khó khăn trong đời sống của những người hoạt động càng ngày càng tăng. Đó là nhận xét của em.

Chân Như: Sơn vừa nói tăng lên, Sơn có thể chia sẻ thêm chi tiết?

Lý Quang Sơn: Thì trước đây khi chưa có những tác động từ quốc tế nhiều thì họ chỉ đơn giản chỉ cần gây sức ép về mặt tinh thần, tức gia đình, người thân. Những người thân trong gia đình đó sẽ lại gây tác động đến chính bản thân mình là mình không thể có những sự thoải mái trong hoạt động hay tập trung hoạt động; Hoặc là gây sức ép đuổi học, đuổi việc. Em cũng quen biết rất nhiều anh em tham gia hoạt động bị đuổi học, bị chính trường đại học gọi lên, gọi xuống gây sách nhiễu; Một số anh em khác bị đuổi khỏi chỗ làm, không có kế sinh nhai, không có cách kiếm cơm. Đó cũng là một dạng khủng bố. Theo em dạng khủng bố này còn tinh vi hơn bằng bạo lực vì đơn giản khi họ dùng bạo lực tức họ không còn cách nào để sử dụng với mình nữa thì mới bắt đầu dùng bạo lực. Ngày nay chính quyền Việt Nam đã bắt đầu sử dụng bạo lực rất nhiều. Từ cuối năm 2014 đến giờ tình trạng bạo lực càng ngày càng gia tăng và càng nhắm vào những người đấu tranh kịch liệt hơn.

Làm sao để vượt qua sợ hãi?

Chân Như: Mục đích của khủng bố là tạo ra sự sợ hãi. Nếu như mục đích này không đạt được, thì những nhóm khủng bố sẽ thất bại. Vậy theo các bạn, làm thế nào để người dân trong nước vượt qua được sợ hãi?

Bùi Trung: Thật sự em còn quá trẻ để đúc kết làm sao, cách đi nào cho người dân trong nước, nhưng em xin chia sẻ một tí về bản thân em. Em nghĩ giới trẻ cuối 8x và đầu 9x như bọn em bây giờ, được sanh ra trong thời kỳ giao điểm giữa lúc Mỹ dỡ bỏ cấm vận cho Việt Nam. Năm 1993, xã hội Việt Nam bắt đầu chuyển sang cơ chế thị trường mở cửa, chuyển biến rất mạnh về kinh tế về mọi thứ. Đồng thời những văn minh phương Tây, những giá trị của thế giới cũng theo đó cũng nhập vào. Giới trẻ bọn em là những đứa được hấp thu những giá trị ngay từ lúc đấy. Em để ý bạn bè em ai cũng có sự nhận biết về xã hội. Chẳng hạn về việc công an giao thông lợi dụng chức quyền ăn hối lộ như vừa rồi có vụ trang facebook Việt Nam share bản tin trong nội bộ công an tỉnh Đồng Nai: họ ăn mãi lộ và để khui ra thành một đường dây; Hoặc là những sự việc hằng ngày chúng ta thấy đầy rẫy trên đường, những anh dân phòng không kể đến tình người để cướp đi, chà đạp lên miếng rau của một bà cụ đến 60 tuổi bằng tuổi bà anh ta. Lớp trẻ bọn em đều biết những vấn đề đấy và không ai không biết sự bất công. Tuy nhiên, phải đến lúc mẹ em bị chính quyền bắt đi tù thì lúc đấy em mới thật sự bước chân vào con đường vận động cho mẹ em. Và cũng chính qua con đường vận động để tìm kêu cứu cho mẹ mình thì dần dần em hiểu ra rằng con đường ngắn nhất để từ nay không còn những người mẹ như mẹ mình lần thứ hai nữa chỉ có cách là cả đất nước này phải thay đổi. Đó là ngăn chặn bệnh chứ đừng bao giờ chữa bệnh và đó là cách của em. Em dần dần mong muốn trở thành người có ích cho cộng đồng, giúp cho cộng đồng phát triển lên. Em đúc kết lại là đến khi nào mà bạn cảm thấy cái quyền lợi của mình bị đánh mất thì lúc đấy bạn cần phải lên tiếng.
 
Hình ảnh luật sư Trần Thu Nam và Lê Văn Luân bị đánh ngày 3/11 được đăng tải trên Facebook cá nhân.


Thảo Teresa: Mình có chút chia sẻ như thế này. Thật ra ở Việt Nam, mình nói quá đi một chút bởi vì bản chất của chế độ này nó là tuyên truyền nhồi sọ và dùng nhà tù bạo lực, đâm ra người dân đương nhiên là sợ. Điều này thành não trạng, một điều rất nguy hiểm từ xưa đến nay. Do vậy, bất kể người dân, thật ra họ biết như có lần mình chia sẻ với Chân Như, nhưng vì miếng cơm manh áo vì cuộc sống họ, vì sự yên thân cũng ích kỷ nữa. Đấy là do môi trường, do xã hội tác động, nhưng để vượt qua nỗi sợ hãi thì đúng là người ta vẫn nói là phải cắn vào thịt mình thì mới thấy đau. Bản thân mình ngày trước cũng từng xuống đường 2008 vì nhà thờ đất đai của giáo hội bị cưỡng đoạt. Từ đó mình mới ngỡ ra nhiều thứ và mình biết là đang xảy ra trong xã hội này (mình cũng biết từ trước) nhưng khi động chạm đến quyền lợi của mình thì bắt đầu mình mới ý thức được. Như mình vẫn nói, tất cả mọi sự mà để đạt được về vấn đề dân chủ hoặc là chống bất công, hay để có được công bằng xã hội đều là sự trả giá và hy sinh. Mình không dám nói là làm thế nào nhưng mà với kinh nghiệm và nhìn thấy nhiều người như em Sơn vừa rồi, bị đánh đau rất nhiều lần: ý mình muốn nói là tất cả đều có giá phải trả và sự hy sinh. Người mà đã chấp nhận dấn thân cho con đường đấu tranh này là phải hy sinh, mất mát. Cái đấy mình nghĩ là rất khó, đâm ra chẳng có cái gì là free. Mỗi người đều chấp nhận làm viên gạch lót đường, bằng cách này hay cách khác, thì mới thay đổi xã hội này, thật sự là như thế. Phải cắn vào thịt họ, phải động đến quyền lợi của họ thì họ mới lên tiếng, chứ còn họ vô cảm lắm. Mình cũng thông cảm thôi bởi đấy là một não trạng của một xã hội bao nhiêu năm nay hệ cộng sản nhồi sọ đàn áp rồi. Đấy là thực tế.

Lý Quang Sơn: Em cũng thấy rằng mục đích của khủng bố là tạo ra sự sợ hãi. Đúng là chế độ này làm cho con người ta sợ hãi hàng mấy chục năm nay và họ thật sự đã thành công, nhưng để làm sao để cho những con người vượt qua được những sợ hãi đấy thì bản thân em cũng chưa có nhiều kinh nghiệm. Bởi em không giống như chị Thảo hay như bạn Trung, em không bị chính quyền xâm phạm bất kỳ điều gì, em không có cha mẹ hay người thân bị chúng bắt. Thậm chí, em cũng không theo Thiên Chúa để mất đất hay bị làm sao; Bản thân em cũng chưa bị chính quyền xâm phạm một lần nào luôn trước khi em bắt đầu tham gia. Tuy nhiên, trong quá trình em học hành và tìm hiểu và qua giao lưu chia sẻ thì em dần dần nhận ra những vấn đề về xã hội. Em muốn đất nước mình cần phải thay đổi. Đất nước mình cần phải bao dung hơn, hiền hòa hơn. Tổ quốc của chúng ta phải là nơi đến cho tất cả mọi người chứ không phải là một nơi mà để mọi người phải chạy trốn. Rõ ràng rất nhiều người đang chạy trốn khỏi đất nước này, kể cả chính những người cộng sản luôn và chưa bao giờ những người cộng sản chạy trốn trong quy mô như vậy. Em xin phép xử dụng một câu nói của Ls. Lê Quốc Quân: “chính những người cộng sản họ cũng đang trốn chạy một cách cực kỳ quy mô và lớn mạnh, bởi vì những người cộng sản đang cố gắng nắm quyền, vơ vét tài sản để cho con cái họ, người thân của họ ra khỏi nước ngoài biến khỏi đất nước Việt Nam này mà không có một ai, không có một người nào đang nắm chức quyền, không có một người cộng sản nào có ý thức rằng là cần phải đổi mới cần phải xây dựng đất nước này nó đẹp hơn.” Suy nghĩ của họ là như vậy và chính bản thân những người cộng sản hoặc những người trong chính quyền này họ cũng đáng thương. Có một lần anh Đài hay ai đó em không nhớ lắm kể cho em nghe rằng bạn của anh ấy làm đến một chức to như cục trưởng; Bạn ấy nói với anh ấy rằng “bọn tao cũng mong thay đổi lắm nhưng bọn tao chỉ mong chúng mày làm được một cuộc cách mạng, một sự thay đổi thôi chứ bản thân tụi tao cũng bế tắc, bọn tao không còn lối thoát nữa”. Bởi chính những con người trong bộ máy này họ đã ăn rơ với nhau, họ đã vào guồng với nhau rồi nếu bất kỳ một ai phản bội ai thì lập tức là cỗ máy nó sẽ nghiền nát chính những người cộng sản mà đi ngược lại xu thế lợi ích của chính họ. Chính bản thân họ cũng gần như là những nạn nhân và bây giờ nếu để vượt qua được nỗi sợ hãi này thì dường như rất là khó.

Tuy nhiên, không phải không có cách bởi vì chúng ta biết rằng là nỗi sợ hãi nào cũng dễ dàng vượt qua khi chúng ta có những người bạn những người cùng chung lý tưởng bên cạnh. Vậy, để vượt qua được những sợ hãi hay những khó khăn thì chúng ta cần phải có cộng đồng của chúng ta, có môi trường của chúng ta. Con người cảm thấy bớt sợ hãi khi chúng ta nằm ngủ ở một ngôi nhà thân thuộc của chúng ta. Con cá cảm thấy bơi lội tung tăng khi sống trong môi trường nước của nó chứ không phải trên cạn. Chúng ta cũng vậy thôi, chúng ta bớt đi sợ hãi khi mà xung quanh chúng ta có nhiều người dũng cảm, có nhiều người cùng chung quan điểm, lý tưởng, lập trường và mong muốn thay đổi xã hội như chúng ta. Do vậy, bất kỳ một anh em đấu tranh nào hoặc là những con người Việt Nam nào mà muốn thay đổi, muốn vượt qua sợ hãi thì hãy tìm đến những con người đã đấu tranh trước, những người đi trước hãy nhờ họ bảo vệ. Ví dụ như bản thân em, em có rất nhiều bạn trẻ vào “inbox” em bảo anh ơi em muốn tham gia vào phong trào dân chủ của Việt Nam mình, anh có thể cho em biết cách tham gia không? Mình là những người đi trước, mình biết được cái gì sẽ phải trải qua, cái gì nó sẽ đến, những nỗi lo nào họ sẽ phải gặp phải, thì những người đi trước như em, như chị Thảo hay bạn Trung hoặc là rất nhiều anh em, chị em khác phải có trách nhiệm bảo vệ họ, có trách nhiệm chia sẻ kiến thức cho họ để họ có thể vượt qua những sợ hãi đó. Bản thân những người muốn tham gia, muốn vượt qua những sợ hãi đó thì hãy tìm đến những người đi trước; Hãy tìm xung quanh họ những con người mạnh mẽ, những con người muốn thay đổi và dám thay đổi. Chỉ còn cách như vậy thì chúng ta mới bảo vệ được nhau, mới đưa đất nước Việt Nam này đi lên được thôi.

Chân Như: Những nhận định vừa rồi của Quang Sơn phải nói là đã quá đủ, và quá tuyệt vời cho câu hỏi. Và có vẻ như Sơn cũng đã nói lên luôn làm cách nào để chấm dứt hành động khủng bố từ chính quyền rồi. Vậy, Chân Như chỉ xin một lời nhận xét cuối từ bạn Thảo Teresa để chúng ta kết thúc buổi chia sẻ ngày hôm nay. Xin mời.

Thảo Teresa: Mình thì chỉ muốn nói một điều: Việt Nam có khủng bố hay không? Đấy là điều chắc chắn rồi. Mình nói chuyện như thế này là để chia sẻ với nhau thôi chứ còn trên thực tế, mình nghĩ cả thế giới đều biết đất nước này có khủng bố. Một chế độ độc tài như cộng sản Triều Tiên hay Trung Quốc là những nhà nước khủng bố bởi vì sao? Bất kể những ai bất đồng chính kiến phản biện lại những việc làm sai trái của họ đều bị đàn áp, bằng cách này cách khác: bạo lực, nhà tù rồi đàn áp về tư tưởng, sách nhiễu, sỉ nhục các trò. Đấy là hình thức khủng bố xâm phạm trắng trợn quyền con người. Mình khẳng định ở Việt Nam đã và đang sử dụng những biện pháp khủng bố với tất cả những người hoạt động xã hội. Còn để vượt qua nỗi sợ hãi thì đấy như Sơn nói mình cũng nhất trí. Một điều mình nghĩ là khó có thể tránh đó là sự hy sinh mất mát của những người dấn thân, và mình cũng xác định là như thế, sự hy sinh khó tránh lắm.

Chân Như: Vâng xin cám ơn ba bạn, Thảo Teresa, Lý Quang Sơn và Bùi Trung đã giành thời gian đến với cuộc chia sẻ này.

Nguồn: RFA

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2015

Bộ Công an ra lệnh bắt Luật sư Nguyễn Văn Đài tại nhà

Chân Trời Mới Media

Vào ngày 6-12 vừa qua, trong khi tham dự cuộc thảo luận nhân quyền tại Nghệ An ông đã bị an ninh hành hung gây thương tích

HÀ NỘI – Sáng nay, 16-12, Bộ công an vừa ra lệnh khởi tố bắt giam Luật sư Nguyễn Văn Đài tại nhà riêng ở khu tập thể Bách Khoa, P.Bách Khoa, Q.Hai Bà Trưng, Hà Nội, với cáo buộc “Tuyên truyền chống Nhà nước” theo Điều 88 Bộ luật hình sự CSVN.

Theo thông tin từ Chị Khánh, vợ Luật sư Đài, công an tới nhà anh lúc 8 giờ hơn sáng nay, vào nhà, đọc lệnh bắt và khám xét nhà. Công an đã thu giữ 2 chiếc máy tính laptop, 1 máy tính bàn, 2 máy tính bảng, ổ đĩa cứng rời, và một số usb, một số áo nhân quyền, “hongkong today, VN tomorrow”, “tự do cho người yêu nước”,… cùng 1 số giấy tờ ngân hàng và giấy tờ khác. Tổng cộng có tới khoảng 4 – 5 thùng carton.

Sau khi lục soát, công an đã bắt đưa Luật sư Đài đi lúc 12h trưa nay.

Luật sư Nguyễn Văn Đài sinh năm 1969, từng làm việc tại Cộng hòa Dân chủ Đức. Sau khi bức tường Berlin sụp đổ, năm 1990 ông trở về Việt Nam và theo học tốt nghiệp Đại học Luật Hà Nội năm 1995, sau đó làm việc cho một số văn phòng luật sư. Đến năm 2002, Luật sư Đài chuyển về Đoàn Luật sư Hà Nội. Một năm sau, ông thành lập giữ chức vụ giám đốc Công ty TNHH Dịch thuật và Tư vấn Việt Luật, đồng thời là Trưởng Văn phòng Luật sư Thiên Ân.

Tháng 2 năm 2007, công an đã khám xét văn phòng Luật sư Thiên Ân trong khi cộng sự viên của ông là luật sư Lê Thị Công Nhân đang giúp cho một số sinh viên tìm hiểu về nhân quyền tại đây. Họ đã tịch thu các tài liệu của văn phòng ông. Ngày 6 tháng 3 năm 2007, Luật sư Nguyễn Văn Đài bị bắt cùng với luật sư Lê Thị Công Nhân.

Ngày 11 tháng 5, nhà cầm quyền mở phiên tòa xét xử và kết án Luật sư Nguyễn Văn Đài 5 năm tù giam, và Luật sư Lê Thị Công Nhân 4 năm tù giam với cáo buộc “Tuyên truyền chống nhà nước”. Sau đó TAND tối cao Hà Nội xét xử phúc thẩm vụ án này đã tuyên giảm án cho Luật sư Nguyễn Văn Đài còn 4 năm tù giam và Luật sư Lê Thị Công Nhân 3 năm tù giam.

Sau khi ra tù dù bị quản chế, ông vẫn tiếp tục tiến hành các hoạt động nhằm bảo vệ quyền con người cho người dân Việt Nam.

Hiện Luật sư Nguyễn Văn Đài là người sáng lập và hoạt động trong tổ chức Hội Anh Em Dân Chủ, một tổ chức phi chính phủ của người Việt Nam đấu tranh bảo vệ các quyền con người đã được Hiến pháp Việt Nam và các Công ước quốc tế thừa nhận. Mới đây, vào ngày 6-12 vừa qua, trong khi tham dự cuộc thảo luận nhân quyền tại Nghệ An ông đã bị an ninh hành hung gây thương tích.

Ngay sau khi vụ việc xảy ra, các tổ chức quốc tế về nhân quyền đã đồng loạt lên án hành động này.
Văn phòng Cao ủy LHQ (OHCHR) về Nhân quyền hôm 11-12 vừa qua cũng lên tiếng trong một thông cáo bày tỏ rằng các vụ tấn công các nhà hoạt động nhân quyền tại Việt Nam đang ở mức báo động, và LHQ quan ngại về việc nhà chức trách dường như làm ngơ và không truy tố những kẻ gây ra những vụ hành hung này.

Dư luận khắp nơi đang nóng lên theo dõi vụ đàn áp bắt Luật sư Nguyễn Văn Đài sáng nay.

Nguồn: Chân Trời Mới Media

Thứ Năm, 10 tháng 12, 2015

Hội Luận Bàn Tròn với các tổ chức nhân quyền Miến Điện và quốc tế: Bầu cử tự do chưa là dấu chấm hết

BBT - Web Việt Tân


Vào chiều ngày thứ nhì của chuyến đi học hỏi Miến Điện, phái đoàn các anh em hoạt động dân chủ từ quốc nội và hải ngoại đã tổ chức một buổi Hội Luận Bàn Tròn tại trung tâm Phandeeyar, nơi các tổ chức Miến Điện và Quốc Tế thường có mặt để tổ chức sự kiện hay huấn luyện cho các nhà hoạt động dân chủ.
Ngoài các diễn giả đến từ 3 tổ chức nhân quyền Miến Điện và Quốc Tế là Freedom House, Fortify Rights, Equality Myanmar, buổi hội luận bàn tròn cũng có sự tham dự của các tổ chức Quốc Tế đang có mặt tại và làm việc tại Miến Điện, và đặc biệt có sự tham dự của ông Zarni, một cựu tù nhân chính trị từng bị chế độ quân phiệt cầm tù 9 năm.

Cô Trinh Nguyễn, đại diện phái đoàn, đã trình bày tổng quát về tình hình nhân quyền và phong trào dân chủ tại Việt Nam. Sau các câu hỏi của phái đoàn cũng như phần trình bày của đại diện các tổ chức quốc tế và Miến Điện, ba kinh nghiệm chính từ nhiều bài học được phái đoàn chia sẻ lại như sau:

1) Trong một câu hỏi, một bạn trong phái đoàn bày tỏ mối quan tâm chung rằng khi nhìn vào Miến Điện và nhìn về Việt Nam, thì thấy được rằng người dân Miến Điện đạt được những thành quả dân chủ, có lẽ vì họ đã sẵn sàng để đấu tranh cho những nguyện vọng của mình, nhưng người dân Việt Nam có thể chưa sẵn sàng chăng?

Cựu tù nhân chính trị Zarni cho biết tại Miến Điện, người dân cũng bị chính quyền tuyên truyền rằng họ chưa sẵn sàng cho một thể chế dân chủ. Điều đó có thể là đúng, nhưng cho dù là như vậy, "thì chúng tôi biết chúng tôi đã sẵn sàng cho công lý, sẵn sàng để chấm dứt áp bức, bất công, và tôi tin người dân Việt Nam, hay bất cứ con người ở nơi đâu cũng như vậy."

Đại diện Fortify Rights sau đó đã chia sẻ thêm rằng: Vì vậy điều quan trọng của phong trào là làm sao phải sử dụng những ngôn ngữ mà người dân bình thường có thể cảm nhận được. Khi bạn hỏi người dân rằng họ có muốn dân chủ không, có lẽ họ sẽ trả lời rằng không. Nhưng nếu đưa ra những giá trị quyền con người thiết thực với đời sống thực tế của họ thì câu trả lời chắc chắn là: chúng tôi muốn những điều này.

Tóm lại, thông điệp của phong trào dân chủ là làm sao phải đánh động vào những quyền căn bản thực tiễn với đời sống của nhiều tầng lớp quần chúng khác nhau.

2) Các tổ chức đấu tranh có mặt trong buổi hội luận chiều nay cũng như trong những ngày qua mà phái đoàn có dịp gặp gỡ đều cho cho biết, thay vì sự hân hoan vì nền dân chủ đã được dựng lên ở Miến Điện, thì hiện nay sự lo lắng đang bao trùm vì giai đoạn chuyển hóa vẫn còn quá mong manh. Họ đã chiến thắng độc tài qua cuộc bầu cử vừa rồi nhưng vấn đề lớn hơn là làm sao xây dựng những định chế để bảo đảm một nền dân chủ thực sự, trong khi vẫn phải hợp tác một cách uyển chuyển với phía quân đội.

Nhìn lại Việt Nam, việc chấm dứt độc tài Cộng sản là mục tiêu cần thiết đầu tiên, tuy nhiên mục tiêu lâu dài và khó khăn hơn là làm sao có thể canh tân đất nước thời hậu cộng sản. Điều này đòi hỏi một tầm nhìn xa của bất cứ phong trào nào.

3) Anh Billy Ford, đại diện Freedom House, một người rất am hiểu tình hình Việt Nam cho biết anh hiểu sự tin tưởng nhau là một thử thách lớn đối với phong trào Việt Nam, khi phong trào còn nhiều nghi kỵ, chia rẻ, mà phần nhiều vì những chiêu trò của chính quyền. Trên thực tế, các tổ chức trong phong trào Miến Điện cũng có những bất đồng, và không phải ai cũng đồng ý với Đảng NLD. Tuy nhiên, khi đến thời điểm cần thiết, các tổ chức vẫn ngồi xuống với nhau và đồng lòng đứng sau NLD để có một lực lượng đối lập đoàn kết trước chế độ độc tài.

Đại diện các tổ chức Miến Điện có mặt cũng chia sẻ thêm, thật ra khi đứng cùng nhau để ủng hộ Đảng NLD, không phải tất cả đều chủ trương ủng hộ Đảng này sau khi cầm quyền, nhưng đối với họ, ưu tiên trước hết là làm sao có một thể chế dân chủ để sau đó họ có thể tập trung vào việc xây dựng cơ chế để đảm bảo nền dân chủ có được.